Trương Mật ở cùng bệnh viện với mẹ tôi, chỉ cách mấy tầng thôi, cuối cùng tôi quyết định sáng ngày thứ hai sẽ đi gặp cô ta.
Hai ngày nay chúng tôi đều không nghỉ ngơi, Lộ Phi đưa tôi đến một khách sạn gần bệnh viện sau đó vội vã đi ra ngoài. Tôi đứng trước cửa sổ nhìn bóng cậu ta rời đi, nhìn một chút là nhận ra ngay, tôi chắc chắn cậu ta đến xem Trương Mật.
Con người cậu ta, quả thật là quá mềm lòng.
Khi ấy, tôi nghĩ lại cảnh Trương Mật viết thư tình cho Lộ Phi hết ngày này đến ngày khác, Lộ Phi luôn nói cậu ta không thích Trương Mật, nhưng mỗi lần cô ta giận dỗi khóc lóc, Lộ Phi luôn than thở một chút rồi đi an ủi cô ta. Mỗi lần như thế cậu ta đều ngồi trên khán đài của sân thể dục để an ủi cô ta, Trương Mật khóc lóc ồn ào rồi còn đánh bừa bãi vào người Lộ Phi, cho đến bây giờ cậu ta chưa bao giờ oán hay trách, nhưng khi tan học cậu ta sẽ theo tôi và giải thích Trương Mật chỉ là em gái.
Cậu ta nói, Thẩm Lam, anh biết em nhất định đứng trước cửa sổ nhìn, nên em đừng hiểu lầm.
Khi nói những lời ấy cậu ta cứ cúi đầu, còn tôi thì không đếm xỉa đến cậu ta lấy một câu, tôi xem kịch thế đủ rồi.
Đến lúc này tôi mới biết, Lộ Phi vẫn là Lộ Phi của ngày ấy, Trương Mật vẫn là Trương Mật của ngày ấy, người thay đổi chỉ có mình tôi. Bắt đầu từ nhiều năm trước, tôi chỉ thích làm người đứng xem, tôi lãng phí tình cảm của Lộ Phi, còn gắn cho cậu ta vô số tội danh khiến bản thân mình trở thành đứa đứng núi này trông núi nọ.
Kết cục là, người mà tôi yêu, không còn thấy nữa.
Tôi cầm điện thoại, hai ngày nay tôi chỉ mãi ấn gọi số của Đồng Tiểu Táp, nhưng dù thế nào cũng không gọi được, số ở nhà cũng thế, mấy người Lâm Cánh thì dứt khoát đưa tôi vào danh sách đen.
Tôi ném điện thoại lên giường, chỉ trong một cái nháy mắt giữa cơn tức giận tôi bỗng muốn dứt khoát hết tất cả, nhưng chưa được vài phút, tôi lại nhớ anh, rõ ràng chỉ mới có mấy tháng mà tình cảm của tôi đã lệ thuộc vào anh. Anh trao cho tôi bao nhiêu lời hứa hẹn, nhưng vào lúc tôi cần nhất thì như bốc hơi khỏi thế giới này vậy.
Hôm ấy, trời mập mờ sáng tôi mới ngủ được, khoảng mấy tiếng sau thì bị tiếng gõ cửa đánh thức. Tôi chỉ mặc một cái áo lót nhỏ chạy ra mở cửa, khi cánh cửa mở ra tôi hoàn toàn thất vọng, không phải Đồng Tiểu Táp. Chỉ còn lại sự lúng túng.
Lộ Phi đứng ở cửa nhìn tôi nặng nề đóng cánh cửa lại, thay quần áo xong tôi mới mở cửa ra lần nữa. Cậu ta không nói gì, chỉ cười một cái rồi đi vào, lấy cháo trong bình giữ nhiệt ra, sau đó vào nhà vệ sinh cầm bàn chải nặn kem đánh răng đưa cho tôi.
Tôi nhận lấy bàn chải đánh răng, tôi biết Lộ Phi vẫn đứng sau lưng nhìn tôi, chờ khi tôi đi ra, cậu ta đã sắp gọn mền gối.
Hình ảnh ấy, khiến tôi suýt chút nữa bật khóc, cảm giác đã lâu lắm rồi nhưng tôi không cảm thấy xa xôi, chỉ có điều không nắm bắt được.
Tôi ngồi xuống uống cháo, Lộ Phi ở một bên bận rộn, thật ra thì cậu ta chẳng có gì để làm cả, mà vì sợ hai chúng tôi đối mặt sẽ trở nên lúng túng.
Cứ như vậy một lúc lâu sau, tôi không nhịn được gọi tên cậu ta, Lộ Phi.
Cậu ta bỏ đồ trong tay xuống, đi đến cạnh tôi, Sao? Nóng quá à? Vừa nói, ngón tay cậu ta đưa qua chạm vào rồi hốt hoảng rụt tay lại.
Không, Tôi lắc đầu, Không nóng chút nào, anh ngồi xuống đi.
Lộ Phi ngẩn ra, trong mắt toàn nỗi bi thương, Em đấy, vẫn không biết chăm sóc mình như vậy. Sau này trời trở lạnh đừng mặc mỏng manh như thế ra ngoài, cũng đừng ăn đồ ăn quá nóng hay quá lạnh. Ở khách sạn, phải cẩn thận, trước khi mở cửa phải xem rõ là ai. . .
Tôi không dám nhìn cậu ta. Cậu ta sau khi ngồi xuống thì buồn bực cúi đầu uống cháo, không lâu sau, Lộ Phi lại đứng lên, Anh đi xem xem còn

Hai ngày nay chúng tôi đều không nghỉ ngơi, Lộ Phi đưa tôi đến một khách sạn gần bệnh viện sau đó vội vã đi ra ngoài. Tôi đứng trước cửa sổ nhìn bóng cậu ta rời đi, nhìn một chút là nhận ra ngay, tôi chắc chắn cậu ta đến xem Trương Mật.
Con người cậu ta, quả thật là quá mềm lòng.
Khi ấy, tôi nghĩ lại cảnh Trương Mật viết thư tình cho Lộ Phi hết ngày này đến ngày khác, Lộ Phi luôn nói cậu ta không thích Trương Mật, nhưng mỗi lần cô ta giận dỗi khóc lóc, Lộ Phi luôn than thở một chút rồi đi an ủi cô ta. Mỗi lần như thế cậu ta đều ngồi trên khán đài của sân thể dục để an ủi cô ta, Trương Mật khóc lóc ồn ào rồi còn đánh bừa bãi vào người Lộ Phi, cho đến bây giờ cậu ta chưa bao giờ oán hay trách, nhưng khi tan học cậu ta sẽ theo tôi và giải thích Trương Mật chỉ là em gái.
Cậu ta nói, Thẩm Lam, anh biết em nhất định đứng trước cửa sổ nhìn, nên em đừng hiểu lầm.
Khi nói những lời ấy cậu ta cứ cúi đầu, còn tôi thì không đếm xỉa đến cậu ta lấy một câu, tôi xem kịch thế đủ rồi.
Đến lúc này tôi mới biết, Lộ Phi vẫn là Lộ Phi của ngày ấy, Trương Mật vẫn là Trương Mật của ngày ấy, người thay đổi chỉ có mình tôi. Bắt đầu từ nhiều năm trước, tôi chỉ thích làm người đứng xem, tôi lãng phí tình cảm của Lộ Phi, còn gắn cho cậu ta vô số tội danh khiến bản thân mình trở thành đứa đứng núi này trông núi nọ.
Kết cục là, người mà tôi yêu, không còn thấy nữa.
Tôi cầm điện thoại, hai ngày nay tôi chỉ mãi ấn gọi số của Đồng Tiểu Táp, nhưng dù thế nào cũng không gọi được, số ở nhà cũng thế, mấy người Lâm Cánh thì dứt khoát đưa tôi vào danh sách đen.
Tôi ném điện thoại lên giường, chỉ trong một cái nháy mắt giữa cơn tức giận tôi bỗng muốn dứt khoát hết tất cả, nhưng chưa được vài phút, tôi lại nhớ anh, rõ ràng chỉ mới có mấy tháng mà tình cảm của tôi đã lệ thuộc vào anh. Anh trao cho tôi bao nhiêu lời hứa hẹn, nhưng vào lúc tôi cần nhất thì như bốc hơi khỏi thế giới này vậy.
Hôm ấy, trời mập mờ sáng tôi mới ngủ được, khoảng mấy tiếng sau thì bị tiếng gõ cửa đánh thức. Tôi chỉ mặc một cái áo lót nhỏ chạy ra mở cửa, khi cánh cửa mở ra tôi hoàn toàn thất vọng, không phải Đồng Tiểu Táp. Chỉ còn lại sự lúng túng.
Lộ Phi đứng ở cửa nhìn tôi nặng nề đóng cánh cửa lại, thay quần áo xong tôi mới mở cửa ra lần nữa. Cậu ta không nói gì, chỉ cười một cái rồi đi vào, lấy cháo trong bình giữ nhiệt ra, sau đó vào nhà vệ sinh cầm bàn chải nặn kem đánh răng đưa cho tôi.
Tôi nhận lấy bàn chải đánh răng, tôi biết Lộ Phi vẫn đứng sau lưng nhìn tôi, chờ khi tôi đi ra, cậu ta đã sắp gọn mền gối.
Hình ảnh ấy, khiến tôi suýt chút nữa bật khóc, cảm giác đã lâu lắm rồi nhưng tôi không cảm thấy xa xôi, chỉ có điều không nắm bắt được.
Tôi ngồi xuống uống cháo, Lộ Phi ở một bên bận rộn, thật ra thì cậu ta chẳng có gì để làm cả, mà vì sợ hai chúng tôi đối mặt sẽ trở nên lúng túng.
Cứ như vậy một lúc lâu sau, tôi không nhịn được gọi tên cậu ta, Lộ Phi.
Cậu ta bỏ đồ trong tay xuống, đi đến cạnh tôi, Sao? Nóng quá à? Vừa nói, ngón tay cậu ta đưa qua chạm vào rồi hốt hoảng rụt tay lại.
Không, Tôi lắc đầu, Không nóng chút nào, anh ngồi xuống đi.
Lộ Phi ngẩn ra, trong mắt toàn nỗi bi thương, Em đấy, vẫn không biết chăm sóc mình như vậy. Sau này trời trở lạnh đừng mặc mỏng manh như thế ra ngoài, cũng đừng ăn đồ ăn quá nóng hay quá lạnh. Ở khách sạn, phải cẩn thận, trước khi mở cửa phải xem rõ là ai. . .
Tôi không dám nhìn cậu ta. Cậu ta sau khi ngồi xuống thì buồn bực cúi đầu uống cháo, không lâu sau, Lộ Phi lại đứng lên, Anh đi xem xem còn

|
/94
|

