Mẹ đừng nói nữa.
Tôi ngắt lời mẹ, tôi biết bà ấy muốn nói về Dư Thiên, chỉ là tôi có nghĩ thế nào cũng không biết được lý do tại sao Dư Thiên lại giấu giếm để giúp mẹ tôi.
Bà thở dài rồi đối mặt với tôi, kế đó đưa tay vén mấy sợi tóc lòa xòa ra sau tai tôi, chỉ một động tác đơn giản cũng khiến hốc mắt tôi nóng hổi.
Lam Lam, thật ra thì chuyện này không như con nghĩ đâu, ngày đó mẹ bị thương không phải do Trương Mật làm.
Mẹ có ý gì?
Trong lòng tôi sớm đã không có giả định tốt lành gì, Mẹ, mẹ nói người đó có dáng dấp giống như đàn ông, không phải là. . .
Chính là ba của Trương Mật. Ông ta cũng là ba ruột của con.
Tôi đứng bật dậy khỏi ghế ra sức lắc đầu, Không thể nào, chuyện này không thể nào.
Lam Lam, con nghe mẹ nói xong có được không?
Con không muốn nghe. Mẹ nói với con tất cả mọi chuyện mẹ vừa nói là lừa con đúng không, con là con gái của ba con, con không phải là con riêng.
Lam Lam. . . Mẹ gọi tên tôi, nước mắt đã chảy xuống.
Lúc này Lộ Phi lại mở cửa đi vào, cậu ta đến cạnh mẹ tôi, Dì.
Dì không sao. Mẹ tôi lắc đầu, nhìn tôi.
Lộ Phi đi qua ấn tôi ngồi xuống cạnh mẹ tôi lần nữa.
Thẩm Lam, em trưởng thành chút đi. Chuyện đã xảy ra chúng ta không có cách nào lựa chọn, nhưng bây giờ cơ hội chọn lựa đang ở trong tay em. Ngày mà mẹ em bị thương, chính mẹ Trương Mật đã gây chuyện, anh có thể cam đoan với em khi ấy Trương Mật vẫn luôn ngăn mẹ cô ấy, chính cô ấy cũng bị thương, nhưng cuối cùng không thể cản được. Bây giờ mẹ của Trương Mật vẫn còn trong phòng tạm giam, cô ấy nói chỉ cần mẹ em tha thứ cho bà ấy, cô ấy sẽ không tố cáo em.
Tôi nhìn Lộ Phi bằng ánh mắt không thể tin nổi, Ý anh là, Trương Mật cố ý để em đẩy cô ấy xuống, là vì muốn đánh đổi để cứu mẹ cô ấy?
Lộ Phi nhắm mắt lại, gật đầu một cái. Tay tôi vốn đang dùng sức nhắm chặt vai cậu ta bỗng cạn kiệt sức lực buông thõng xuống.
Tôi ngồi im thẩn thờ hồi lâu, sau đó đứng lên, Tôi không thể để mẹ tôi bị thương mà không được làm sáng tỏ như vậy được, bà ấy suýt chút nữa. . . tôi không đồng ý đâu!
Trước khi Lộ Phi kịp phản ứng, tôi đã kịp chạy ra khỏi phòng bệnh, chạy thẳng từ trong bệnh viện ra ngoài đường lớn tôi không dừng bước chân của mình, ngày hôm trước Lộ Phi truyền rất nhiều máu cho mẹ tôi và chưa được nghỉ ngơi, nên cậu ta vốn không đuổi kịp tôi. Tôi đón một chiếc taxi và kêu tài xế đưa mình đến bờ sông.
Tôi ngồi cạnh bờ sông, ngày hôm đó trăng đặc biệt sáng và tròn, tôi nhớ đến ba mình, nhớ đến bộ dạng của ông khi ở trong phòng bao vào ngày ấy. Tôi vẫn còn trách ông, giận ông, đến bây giờ tôi mới biết, hóa ra tôi không hề có tư cách để hận ông.
Từ nhỏ đến lớn, hạnh phúc gia đình đều là ảo tưởng.
Không biết tuyết đã rơi từ lúc nào, một vài bông tuyết nhỏ rơi trên người tôi, tôi đột nhiên nhớ Đồng Tiểu Táp, tôi có rất nhiều điều muốn nói với anh.
Tôi cứ cảm thấy, bất kể tôi làm gì anh cũng đứng sau lưng tôi, miễn là tôi nói ra, anh sẽ giúp đỡ tôi. Nhưng tôi gọi cho anh mấy lần
Tôi ngắt lời mẹ, tôi biết bà ấy muốn nói về Dư Thiên, chỉ là tôi có nghĩ thế nào cũng không biết được lý do tại sao Dư Thiên lại giấu giếm để giúp mẹ tôi.
Bà thở dài rồi đối mặt với tôi, kế đó đưa tay vén mấy sợi tóc lòa xòa ra sau tai tôi, chỉ một động tác đơn giản cũng khiến hốc mắt tôi nóng hổi.
Lam Lam, thật ra thì chuyện này không như con nghĩ đâu, ngày đó mẹ bị thương không phải do Trương Mật làm.
Mẹ có ý gì?
Trong lòng tôi sớm đã không có giả định tốt lành gì, Mẹ, mẹ nói người đó có dáng dấp giống như đàn ông, không phải là. . .
Chính là ba của Trương Mật. Ông ta cũng là ba ruột của con.
Tôi đứng bật dậy khỏi ghế ra sức lắc đầu, Không thể nào, chuyện này không thể nào.
Lam Lam, con nghe mẹ nói xong có được không?
Con không muốn nghe. Mẹ nói với con tất cả mọi chuyện mẹ vừa nói là lừa con đúng không, con là con gái của ba con, con không phải là con riêng.
Lam Lam. . . Mẹ gọi tên tôi, nước mắt đã chảy xuống.
Lúc này Lộ Phi lại mở cửa đi vào, cậu ta đến cạnh mẹ tôi, Dì.
Dì không sao. Mẹ tôi lắc đầu, nhìn tôi.
Lộ Phi đi qua ấn tôi ngồi xuống cạnh mẹ tôi lần nữa.
Thẩm Lam, em trưởng thành chút đi. Chuyện đã xảy ra chúng ta không có cách nào lựa chọn, nhưng bây giờ cơ hội chọn lựa đang ở trong tay em. Ngày mà mẹ em bị thương, chính mẹ Trương Mật đã gây chuyện, anh có thể cam đoan với em khi ấy Trương Mật vẫn luôn ngăn mẹ cô ấy, chính cô ấy cũng bị thương, nhưng cuối cùng không thể cản được. Bây giờ mẹ của Trương Mật vẫn còn trong phòng tạm giam, cô ấy nói chỉ cần mẹ em tha thứ cho bà ấy, cô ấy sẽ không tố cáo em.
Tôi nhìn Lộ Phi bằng ánh mắt không thể tin nổi, Ý anh là, Trương Mật cố ý để em đẩy cô ấy xuống, là vì muốn đánh đổi để cứu mẹ cô ấy?
Lộ Phi nhắm mắt lại, gật đầu một cái. Tay tôi vốn đang dùng sức nhắm chặt vai cậu ta bỗng cạn kiệt sức lực buông thõng xuống.
Tôi ngồi im thẩn thờ hồi lâu, sau đó đứng lên, Tôi không thể để mẹ tôi bị thương mà không được làm sáng tỏ như vậy được, bà ấy suýt chút nữa. . . tôi không đồng ý đâu!
Trước khi Lộ Phi kịp phản ứng, tôi đã kịp chạy ra khỏi phòng bệnh, chạy thẳng từ trong bệnh viện ra ngoài đường lớn tôi không dừng bước chân của mình, ngày hôm trước Lộ Phi truyền rất nhiều máu cho mẹ tôi và chưa được nghỉ ngơi, nên cậu ta vốn không đuổi kịp tôi. Tôi đón một chiếc taxi và kêu tài xế đưa mình đến bờ sông.
Tôi ngồi cạnh bờ sông, ngày hôm đó trăng đặc biệt sáng và tròn, tôi nhớ đến ba mình, nhớ đến bộ dạng của ông khi ở trong phòng bao vào ngày ấy. Tôi vẫn còn trách ông, giận ông, đến bây giờ tôi mới biết, hóa ra tôi không hề có tư cách để hận ông.
Từ nhỏ đến lớn, hạnh phúc gia đình đều là ảo tưởng.
Không biết tuyết đã rơi từ lúc nào, một vài bông tuyết nhỏ rơi trên người tôi, tôi đột nhiên nhớ Đồng Tiểu Táp, tôi có rất nhiều điều muốn nói với anh.
Tôi cứ cảm thấy, bất kể tôi làm gì anh cũng đứng sau lưng tôi, miễn là tôi nói ra, anh sẽ giúp đỡ tôi. Nhưng tôi gọi cho anh mấy lần
|
/94
|

