Đến cuối cùng tôi vẫn không thể trả lời vấn đề ấy với Lộ Phi, nhưng cậu ta không nói gì cả, chỉ cười một tiếng rồi buông tay.
Lộ Phi để tôi đứng bên ngoài chờ, cậu ta lại quay vào phòng bệnh, một lát sau khi cậu ta đi ra thì báo với tôi rằng, Trương Mật đã đồng ý, chỉ cần mẹ tôi cầu xin mẹ cô ta tha thứ, cô ta sẽ không truy tố tôi.
Nhận được kết quả này, tôi nhẹ nhõm khá nhiều.
Chúng tôi quay về tìm mẹ tôi, rồi gọi điện thoại báo tin này cho ba tôi, ngay cả Ngải Lị không chịu tin Trương Mật đã gọi điện hỏi ý kiến luật sự sau cũng an tâm, mọi chuyện gần như rất thuận lợi, kiếp đại nạn này dường như đã qua đi rồi.
Và tôi, trong lúc vô tình nhìn thấy nụ cười nhạt trên gương mặt yên tĩnh của Lộ Phi.
Chúng tôi nhận ra chúng tôi đều có tâm sự nên mượn cớ nói muốn nghỉ ngơi để đuổi chúng tôi đi, đúng lúc Ngải Lị nhận được điện thoại gọi trở về công ty giải quyết một vài chuyện, trước khi cô ấy đi còn không quên đứng trước mặt Lộ Phi cảnh cáo cậu ta phải giữ khoảng cách với tôi.
Lộ Phi trầm tĩnh đồng ý với Ngải Lị. Trước kia tôi cảm thấy nụ cười của Lộ Phi rất đẹp, còn bây giờ, nụ cười của cậu ta có chút khó khăn, cảm giác bi thương bao quanh chúng tôi tạo thành một vòng tròn nhỏ, không ai có thể chạy thoát, người khác cũng không thể đi vào.
Ngày hôm đó, tôi tựa như có cảm giác với những chuyện sắp xảy ra sau đó, khi Lộ Phi đưa tôi về khách sạn và chuẩn bị rời đi, tôi đột nhiên gọi cậu ta lại, Lộ Phi, đi dạo với em một lát.
Cậu ta dừng bước, một lát sau mới cứng nhắc xoay người lại, tróng đáy mắt chỉ toàn sự kinh ngạc, cũng có một chút mong đợi.
Sự mong đợi ấy sắp biến thành nụ cười bất đắc dĩ.
Tôi nói, Lâu rồi không quay lại, có lẽ sau này em sẽ không về nữa.
Có lẽ, cũng đã lâu lắm rồi tôi không được gặp Lộ Phi, cậu ta luôn nói cậu ta nợ tôi, nhưng tôi cảm thấy tôi nợ cậu ta nhiều hơn. Chúng tôi từng bị giam trông một cái lồng nhỏ mang tên tình yêu, sau đó tôi trốn thoát và tự nhốt mình vào một cái lồng khác. Vậy mà cậu ta vẫn luôn chờ tôi, còn tôi lại không có cách nào quay về.
Hoặc là, rất nhiều năm sau đó, chúng tôi hoàn toàn trưởng thành, còn có thể cùng nhau nhớ lại quãng thời gian khi bé thơ ấy.
Buổi chiều hôm ấy bọn tôi đi dạo rất lâu, không có đích đến rõ ràng, chẳng qua là đi trong lòng cái thành phố quen thuộc này, hết mọi chỗ, tựa như mỗi xó xỉnh nào cũng có dấu chân của chúng tôi. Cậu ta luôn để tôi đi bên phải cậu ta, khi đi tàu điện ngầm cậu ta cùng dùng toàn bộ cơ thể đứng phía trước tạo thành một không gian nhỏ bảo vệ tôi, chỉ có điều vòng tròn nhỏ ấy không còn giống như trước nữa, chúng tôi phải kiêng dè khi dựa vào nhau như thế.
Cuối cùng, chúng tôi cùng nhau đi đến bờ sông, khi tôi tùy hứng cởi giày muốn xuống nghịch nước thì Lộ Phi lần đầu tiên kích động ngăn tôi lại.
Hốc mắt cậu ta tựa như vẫn luôn ẩm ướt, cậu ta nói tôi cứ như thế thì làm sao cậu ta yên tâm được.
Tôi cố ý cười lớn tiếng dựa vào vai Lộ Phi, hệt như lúc mười mấy tuổi, khi ấy tình cảm của chúng tôi đặc biệt đơn giản, cái tựa vai với cảm giác vui vẻ, Xin lỗi, em hiểu lầm anh rồi.
Còn cần phải nói xin lỗi với anh à?
Nếu không nói
Lộ Phi để tôi đứng bên ngoài chờ, cậu ta lại quay vào phòng bệnh, một lát sau khi cậu ta đi ra thì báo với tôi rằng, Trương Mật đã đồng ý, chỉ cần mẹ tôi cầu xin mẹ cô ta tha thứ, cô ta sẽ không truy tố tôi.
Nhận được kết quả này, tôi nhẹ nhõm khá nhiều.
Chúng tôi quay về tìm mẹ tôi, rồi gọi điện thoại báo tin này cho ba tôi, ngay cả Ngải Lị không chịu tin Trương Mật đã gọi điện hỏi ý kiến luật sự sau cũng an tâm, mọi chuyện gần như rất thuận lợi, kiếp đại nạn này dường như đã qua đi rồi.
Và tôi, trong lúc vô tình nhìn thấy nụ cười nhạt trên gương mặt yên tĩnh của Lộ Phi.
Chúng tôi nhận ra chúng tôi đều có tâm sự nên mượn cớ nói muốn nghỉ ngơi để đuổi chúng tôi đi, đúng lúc Ngải Lị nhận được điện thoại gọi trở về công ty giải quyết một vài chuyện, trước khi cô ấy đi còn không quên đứng trước mặt Lộ Phi cảnh cáo cậu ta phải giữ khoảng cách với tôi.
Lộ Phi trầm tĩnh đồng ý với Ngải Lị. Trước kia tôi cảm thấy nụ cười của Lộ Phi rất đẹp, còn bây giờ, nụ cười của cậu ta có chút khó khăn, cảm giác bi thương bao quanh chúng tôi tạo thành một vòng tròn nhỏ, không ai có thể chạy thoát, người khác cũng không thể đi vào.
Ngày hôm đó, tôi tựa như có cảm giác với những chuyện sắp xảy ra sau đó, khi Lộ Phi đưa tôi về khách sạn và chuẩn bị rời đi, tôi đột nhiên gọi cậu ta lại, Lộ Phi, đi dạo với em một lát.
Cậu ta dừng bước, một lát sau mới cứng nhắc xoay người lại, tróng đáy mắt chỉ toàn sự kinh ngạc, cũng có một chút mong đợi.
Sự mong đợi ấy sắp biến thành nụ cười bất đắc dĩ.
Tôi nói, Lâu rồi không quay lại, có lẽ sau này em sẽ không về nữa.
Có lẽ, cũng đã lâu lắm rồi tôi không được gặp Lộ Phi, cậu ta luôn nói cậu ta nợ tôi, nhưng tôi cảm thấy tôi nợ cậu ta nhiều hơn. Chúng tôi từng bị giam trông một cái lồng nhỏ mang tên tình yêu, sau đó tôi trốn thoát và tự nhốt mình vào một cái lồng khác. Vậy mà cậu ta vẫn luôn chờ tôi, còn tôi lại không có cách nào quay về.
Hoặc là, rất nhiều năm sau đó, chúng tôi hoàn toàn trưởng thành, còn có thể cùng nhau nhớ lại quãng thời gian khi bé thơ ấy.
Buổi chiều hôm ấy bọn tôi đi dạo rất lâu, không có đích đến rõ ràng, chẳng qua là đi trong lòng cái thành phố quen thuộc này, hết mọi chỗ, tựa như mỗi xó xỉnh nào cũng có dấu chân của chúng tôi. Cậu ta luôn để tôi đi bên phải cậu ta, khi đi tàu điện ngầm cậu ta cùng dùng toàn bộ cơ thể đứng phía trước tạo thành một không gian nhỏ bảo vệ tôi, chỉ có điều vòng tròn nhỏ ấy không còn giống như trước nữa, chúng tôi phải kiêng dè khi dựa vào nhau như thế.
Cuối cùng, chúng tôi cùng nhau đi đến bờ sông, khi tôi tùy hứng cởi giày muốn xuống nghịch nước thì Lộ Phi lần đầu tiên kích động ngăn tôi lại.
Hốc mắt cậu ta tựa như vẫn luôn ẩm ướt, cậu ta nói tôi cứ như thế thì làm sao cậu ta yên tâm được.
Tôi cố ý cười lớn tiếng dựa vào vai Lộ Phi, hệt như lúc mười mấy tuổi, khi ấy tình cảm của chúng tôi đặc biệt đơn giản, cái tựa vai với cảm giác vui vẻ, Xin lỗi, em hiểu lầm anh rồi.
Còn cần phải nói xin lỗi với anh à?
Nếu không nói
|
/94
|

