Bị giữ ở phòng tạm giam gần hai tiếng đồng hồ, trong đầu tôi chỉ toàn âm thanh của tiếng cửa sắt bị khóa, khi ba tôi và Ngải Lị đến đón tôi, cả người tôi ngồi co ro trong một góc, nước mắt trượt theo cằm rơi xuống nền xi măng.
Lam Lam, không sao đâu, đừng sợ, có ba ở đây.
Ba tôi đi đến bên cạnh ôm lấy bờ vai tôi, nhưng tôi vẫn run rẩy không ngừng.
Ba, vừa nãy cảnh sát nói với con, ba mẹ đã li hôn.
Lam Lam. . .
Con đi gặp mẹ.
Tôi sợ nếu như Trương Mật có chuyện gì bất trắc, tôi sẽ không có cách nào đến gặp mẹ tôi nữa.
Được, bây giờ chúng ta đi về.
Ba tôi lái xe đưa chúng tôi về, Ngải Lị ngồi phía sau với tôi, cô ấy kéo tôi sát vào cô ấy nói nhỏ, Trương Mật không có con, bây giờ Lộ Phi đang chăm sóc cô ấy.
Ừm. Tôi cứng nhắc gật đầu.
Cậu ta nói sẽ tìm cách, nhưng điều cần thiết là. . .
Để mình nhượng bộ đúng không? Ngải Lị, cậu yên tâm, mình sẽ không đấu với cô ấy đâu, hai giờ vừa qua là quá đủ rồi.
Ngải Lị che miệng lại, nước mắt tí tách rơi xuống, còn tôi lại cảm thấy cả người mình căng cứng lại, xe vẫn chạy, một chút nữa là đến gần bệnh viện, càng đến gần tôi càng biết được chân tướng rõ ràng hơn.
Khi đi ngang qua cầu vượt, tôi nhìn ra bên ngoài cửa kính xe, bên lề đường có một nhóm người trẻ mang dụng cụ đứng bên lề đường ca hát. Cái thành phố này gần như đã thay đổi rất nhiều, nhưng ở giao lộ này vẫn luôn có nhóm người trẻ tuổi ca hát, bọn họ cứ đứng đó rồi dần già đi, rồi có một đám người mang theo mơ ước lại đến đó đứng hát nữa.
Khi tôi còn bé, ba và mẹ tôi dẫn tôi tới đây tản bộ, sau đó là Lộ Phi. Còn bây giờ, nhìn lại khung cảnh quen thuộc trong lòng tôi chỉ còn một mảng màu thê lương.
Chúng tôi vừa đến hành lang bệnh viện thì điện thoại di động của ba tôi vang lên, bác sĩ thông báo với ông rằng mẹ tôi đã tỉnh, tình trạng bây giờ rất tốt.
Trong lòng tôi treo vô số tảng đá lớn, cuối cùng cũng rơi xuống một ít.
Ngải Lị dừng lại trước cửa phòng bệnh, Cậu và bác trai vào trước đi, mình đi mua chút đồ ăn. Cô ấy đứng sau lưng ba tôi nhưng không đi mở cửa.
Tôi hít một hơi, Ba, con muốn ăn chút cháo, Ngải Lị không biết ở đâu bán.
Ba tôi nhìn tôi một cái, sau đó nặng nề gật đầu, Nếu có chuyện gì thì gọi cho ba. Ba ở bên ngoài đợi con.
Vâng, con biết rồi.
Từ một khoảnh khắc do dự của ông ấy, tôi biết bây giờ ông ấy không có cách nào đi gặp mặt mẹ tôi, tôi không biết hai người họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ, bất luận thế nào tôi cũng không thể trách móc hai người thân yêu nhất trên cuộc đời này của mình được.
Cuối cùng, một mình tôi mở cửa đi vào.
Khi mẹ tôi nhìn thấy tôi, chân mày của bà rõ ràng nhíu lại một chút, Lam. . . Lam. . . Bà ấy rất cố gắng để nói chuyện.
Tôi đi đến ngồi cạnh bà, tôi kéo tay bà áp lên mặt mình, không thốt ra được lời nào.
Cứ như vậy, chúng

Lam Lam, không sao đâu, đừng sợ, có ba ở đây.
Ba tôi đi đến bên cạnh ôm lấy bờ vai tôi, nhưng tôi vẫn run rẩy không ngừng.
Ba, vừa nãy cảnh sát nói với con, ba mẹ đã li hôn.
Lam Lam. . .
Con đi gặp mẹ.
Tôi sợ nếu như Trương Mật có chuyện gì bất trắc, tôi sẽ không có cách nào đến gặp mẹ tôi nữa.
Được, bây giờ chúng ta đi về.
Ba tôi lái xe đưa chúng tôi về, Ngải Lị ngồi phía sau với tôi, cô ấy kéo tôi sát vào cô ấy nói nhỏ, Trương Mật không có con, bây giờ Lộ Phi đang chăm sóc cô ấy.
Ừm. Tôi cứng nhắc gật đầu.
Cậu ta nói sẽ tìm cách, nhưng điều cần thiết là. . .
Để mình nhượng bộ đúng không? Ngải Lị, cậu yên tâm, mình sẽ không đấu với cô ấy đâu, hai giờ vừa qua là quá đủ rồi.
Ngải Lị che miệng lại, nước mắt tí tách rơi xuống, còn tôi lại cảm thấy cả người mình căng cứng lại, xe vẫn chạy, một chút nữa là đến gần bệnh viện, càng đến gần tôi càng biết được chân tướng rõ ràng hơn.
Khi đi ngang qua cầu vượt, tôi nhìn ra bên ngoài cửa kính xe, bên lề đường có một nhóm người trẻ mang dụng cụ đứng bên lề đường ca hát. Cái thành phố này gần như đã thay đổi rất nhiều, nhưng ở giao lộ này vẫn luôn có nhóm người trẻ tuổi ca hát, bọn họ cứ đứng đó rồi dần già đi, rồi có một đám người mang theo mơ ước lại đến đó đứng hát nữa.
Khi tôi còn bé, ba và mẹ tôi dẫn tôi tới đây tản bộ, sau đó là Lộ Phi. Còn bây giờ, nhìn lại khung cảnh quen thuộc trong lòng tôi chỉ còn một mảng màu thê lương.
Chúng tôi vừa đến hành lang bệnh viện thì điện thoại di động của ba tôi vang lên, bác sĩ thông báo với ông rằng mẹ tôi đã tỉnh, tình trạng bây giờ rất tốt.
Trong lòng tôi treo vô số tảng đá lớn, cuối cùng cũng rơi xuống một ít.
Ngải Lị dừng lại trước cửa phòng bệnh, Cậu và bác trai vào trước đi, mình đi mua chút đồ ăn. Cô ấy đứng sau lưng ba tôi nhưng không đi mở cửa.
Tôi hít một hơi, Ba, con muốn ăn chút cháo, Ngải Lị không biết ở đâu bán.
Ba tôi nhìn tôi một cái, sau đó nặng nề gật đầu, Nếu có chuyện gì thì gọi cho ba. Ba ở bên ngoài đợi con.
Vâng, con biết rồi.
Từ một khoảnh khắc do dự của ông ấy, tôi biết bây giờ ông ấy không có cách nào đi gặp mặt mẹ tôi, tôi không biết hai người họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ, bất luận thế nào tôi cũng không thể trách móc hai người thân yêu nhất trên cuộc đời này của mình được.
Cuối cùng, một mình tôi mở cửa đi vào.
Khi mẹ tôi nhìn thấy tôi, chân mày của bà rõ ràng nhíu lại một chút, Lam. . . Lam. . . Bà ấy rất cố gắng để nói chuyện.
Tôi đi đến ngồi cạnh bà, tôi kéo tay bà áp lên mặt mình, không thốt ra được lời nào.
Cứ như vậy, chúng

|
/94
|

