Lam Lam, Lam Lam.
Người đàn ông ấy cứ kéo tay tôi, ngoại trừ việc gọi tên tôi liên tục thì không nói thêm gì khác.
Sau khi ba tôi ra khỏi phòng bệnh, tôi mới mở hai mắt ra. Hóa ra tôi và Đồng Tiểu Táp đều giống nhau, chúng tôi tin vào những điều mà mắt thấy, cho nên không đồng ý cho một cơ hội để giải thích.
Qua khung cửa sổ nhỏ tôi nhìn bóng dáng của ba mình đã không còn trẻ nữa, trời trở lạnh nên tay của ông cũng lạnh theo, nhưng không còn nữa. . . không còn siêu nhân ba không việc gì là không thể làm như trong trí nhớ lúc bé của tôi nữa.
Buổi sáng ngày hôm sau lúc tôi tỉnh lại thì thấy trên bàn có một cái lồng giữ nhiệt, bên trong là bữa điểm tâm tôi thích ăn nhất. Tôi bưng lên xem, nước mắt bỗng rơi xuống.
Tôi xỏ dép đi ra cửa, quả nhiên ba tôi đang ngồi ở bên ngoài. Ông cúi đầu, khi tôi đi đến trước mặt ông, ông mới ngẩng đầu lên, Lam Lam, Ba nhìn tôi, giọng nói như bị mắc kẹt trong cổ họng vậy, ông từ từđứng lên, Con vào trong ăn chút đồđi, ba đi trước đây.
Ba.
Ba tôi dừng bước, xoay người nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Ba, chúng ta cùng đi gặp mẹđược không?
Từ bé đến giờ tôi chưa từng thấy ba khóc, lần này tôi chứng kiến, hai hàng nước mắt rơi xuống trên gương mặt không còn trẻ trung của ông. Ba tôi cởi áo khoác ngoài khoác lên người tôi, tôi ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt trên áo mà không biết cuối cùng cảm xúc của mình là thế nào.
Mẹ tôi vẫn chưa tỉnh lại, trước đó đều là Ngải Lị và ba tôi thay phiên nhau chăm sóc bà ấy, khi chúng tôi đến Ngải Lị vẫn ở bên cạnh giường bệnh, cô ấy thấy tôi và ba tôi đi qua, kéo tay tôi lại, Thẩm Lam. . .
Không sao đâu, mình biết, cậu không cần lo lắng. Cảm ơn cậu Ngải Lị.
Cậu với mình mà còn phải khách khí nữa à, vậy thì mình đi ngủ một lát, có chuyện gì cậu gọi cho mình nhé!
Ừm, mình biết rồi, cậu đi đi.
Sau khi Ngải Lị đi, tôi và ba mới ngồi xuống cạnh giường bệnh. Tôi nắm tay mẹ tôi, bàn tay ấy vẫn còn lạnh khiến đáy lòng tôi dâng lên sự sợ hãi. May mà ba tôi vẫn cứ ở bên cạnh tôi, từ nhỏ tôi luôn cho rằng ba tôi chính là vệ thần của mẹ con tôi, có ông ấy chúng tôi chắc chắn sẽ sống tốt, mãi mãi tốt đẹp.
Thế nhưng cứ đứng ngây ngẩn trong phòng bệnh rất lâu, ba tôi không nói bất kì lời nào, tôi chỉ nghe được giọng thở dài của ông, ông nhìn bộ dạng của mẹ tôi thì có vẻ rất đau lòng nhưng không giống như trước.
Buổi trưa cảnh sát lại đến, bọn họ nói với ba tôi rằng có tiến triển mới, còn mời ông về đồn một chuyến.
Ba tôi nhìn tôi nói, Lam Lam, con cứ chăm sóc mẹ đi, ba đi rồi về nhanh thôi.
Ba, con cũng đi. Tôi nhìn ba tôi nhưng ông không nói lời nào, liền quay sang nói với cảnh sát, Tôi cũng đi, tôi là con gái của mẹ tôi.
Được, vậy thì mời côtheo chúng tôi vềđồn một chuyến.
Ba tôi thở dài không nói gì. Ở trên xe, tôi nghe cuộc trò chuyện của họ, hình như nghi phạm đã đến đồn cảnh sát tự thú, vậy có phải là một lát nữa tôi có thể nhìn thấy người đã làm tổn thương mẹ mình. Ba tôi ngồi ở bên cạnh không nói lời nào, trong xe mặc dù có mở máy sưởi nhưng người tôi lại lạnh run, trong lòng cứ cảm thấy có nhiều chuyện không hay sắp xảy ra.
Sau khi đến đồn cảnh sát ba tôi được một viên cảnh sát đưa vào một gian phòng nhỏ, còn tôi bị đưa đến một căn phòng khác làm biên bản.
Cô là Thẩm Lam? Con gái người bị hại? Cảnh sát hỏi.
Vâng, tôi là Thẩm Lam.
Bây giờ tôi cần cô phối hợp để ghi lại một vài điều.
Vâng, không thành vấn đề.
Vấn đề viên cảnh sát nói đến rất bình thường, trong vài câu hỏi ấy tôi không tìm thấy bất kì dấu vết nào, cuối cùng tôi không kịp đợi thêm nữa, hỏi, Cảnh sát, lúc nãy ở trên xe tôi nghe hai người nói nghi phạm đãđến đầu thú, có thể
Người đàn ông ấy cứ kéo tay tôi, ngoại trừ việc gọi tên tôi liên tục thì không nói thêm gì khác.
Sau khi ba tôi ra khỏi phòng bệnh, tôi mới mở hai mắt ra. Hóa ra tôi và Đồng Tiểu Táp đều giống nhau, chúng tôi tin vào những điều mà mắt thấy, cho nên không đồng ý cho một cơ hội để giải thích.
Qua khung cửa sổ nhỏ tôi nhìn bóng dáng của ba mình đã không còn trẻ nữa, trời trở lạnh nên tay của ông cũng lạnh theo, nhưng không còn nữa. . . không còn siêu nhân ba không việc gì là không thể làm như trong trí nhớ lúc bé của tôi nữa.
Buổi sáng ngày hôm sau lúc tôi tỉnh lại thì thấy trên bàn có một cái lồng giữ nhiệt, bên trong là bữa điểm tâm tôi thích ăn nhất. Tôi bưng lên xem, nước mắt bỗng rơi xuống.
Tôi xỏ dép đi ra cửa, quả nhiên ba tôi đang ngồi ở bên ngoài. Ông cúi đầu, khi tôi đi đến trước mặt ông, ông mới ngẩng đầu lên, Lam Lam, Ba nhìn tôi, giọng nói như bị mắc kẹt trong cổ họng vậy, ông từ từđứng lên, Con vào trong ăn chút đồđi, ba đi trước đây.
Ba.
Ba tôi dừng bước, xoay người nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Ba, chúng ta cùng đi gặp mẹđược không?
Từ bé đến giờ tôi chưa từng thấy ba khóc, lần này tôi chứng kiến, hai hàng nước mắt rơi xuống trên gương mặt không còn trẻ trung của ông. Ba tôi cởi áo khoác ngoài khoác lên người tôi, tôi ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt trên áo mà không biết cuối cùng cảm xúc của mình là thế nào.
Mẹ tôi vẫn chưa tỉnh lại, trước đó đều là Ngải Lị và ba tôi thay phiên nhau chăm sóc bà ấy, khi chúng tôi đến Ngải Lị vẫn ở bên cạnh giường bệnh, cô ấy thấy tôi và ba tôi đi qua, kéo tay tôi lại, Thẩm Lam. . .
Không sao đâu, mình biết, cậu không cần lo lắng. Cảm ơn cậu Ngải Lị.
Cậu với mình mà còn phải khách khí nữa à, vậy thì mình đi ngủ một lát, có chuyện gì cậu gọi cho mình nhé!
Ừm, mình biết rồi, cậu đi đi.
Sau khi Ngải Lị đi, tôi và ba mới ngồi xuống cạnh giường bệnh. Tôi nắm tay mẹ tôi, bàn tay ấy vẫn còn lạnh khiến đáy lòng tôi dâng lên sự sợ hãi. May mà ba tôi vẫn cứ ở bên cạnh tôi, từ nhỏ tôi luôn cho rằng ba tôi chính là vệ thần của mẹ con tôi, có ông ấy chúng tôi chắc chắn sẽ sống tốt, mãi mãi tốt đẹp.
Thế nhưng cứ đứng ngây ngẩn trong phòng bệnh rất lâu, ba tôi không nói bất kì lời nào, tôi chỉ nghe được giọng thở dài của ông, ông nhìn bộ dạng của mẹ tôi thì có vẻ rất đau lòng nhưng không giống như trước.
Buổi trưa cảnh sát lại đến, bọn họ nói với ba tôi rằng có tiến triển mới, còn mời ông về đồn một chuyến.
Ba tôi nhìn tôi nói, Lam Lam, con cứ chăm sóc mẹ đi, ba đi rồi về nhanh thôi.
Ba, con cũng đi. Tôi nhìn ba tôi nhưng ông không nói lời nào, liền quay sang nói với cảnh sát, Tôi cũng đi, tôi là con gái của mẹ tôi.
Được, vậy thì mời côtheo chúng tôi vềđồn một chuyến.
Ba tôi thở dài không nói gì. Ở trên xe, tôi nghe cuộc trò chuyện của họ, hình như nghi phạm đã đến đồn cảnh sát tự thú, vậy có phải là một lát nữa tôi có thể nhìn thấy người đã làm tổn thương mẹ mình. Ba tôi ngồi ở bên cạnh không nói lời nào, trong xe mặc dù có mở máy sưởi nhưng người tôi lại lạnh run, trong lòng cứ cảm thấy có nhiều chuyện không hay sắp xảy ra.
Sau khi đến đồn cảnh sát ba tôi được một viên cảnh sát đưa vào một gian phòng nhỏ, còn tôi bị đưa đến một căn phòng khác làm biên bản.
Cô là Thẩm Lam? Con gái người bị hại? Cảnh sát hỏi.
Vâng, tôi là Thẩm Lam.
Bây giờ tôi cần cô phối hợp để ghi lại một vài điều.
Vâng, không thành vấn đề.
Vấn đề viên cảnh sát nói đến rất bình thường, trong vài câu hỏi ấy tôi không tìm thấy bất kì dấu vết nào, cuối cùng tôi không kịp đợi thêm nữa, hỏi, Cảnh sát, lúc nãy ở trên xe tôi nghe hai người nói nghi phạm đãđến đầu thú, có thể
|
/94
|

