ĐỒNG TIỂU TÁP.
Nhưng khi tôi thực sự chứng kiến hình ảnh ấy, cả cơ thể tôi đều bị sự đau khổ và thù hận xâu xé.
Tôi thừa nhận, tôi ghen, tôi cũng hận. Đối mặt với người anh họ mà tôi hoàn toàn ngưỡng mộ tôn trọng, tôi không có cách nào trách móc anh ta. Thế là tôi đổ hết mọi sự tức giận phát tiết lên người Thẩm Lam. Em chạy đuổi theo tôi, cho dù không quay đầu lại tôi cũng có thể đoán được bây giờ em nhất định đang khóc rất thương tâm, đây cũng không phải là lần đầu tiên tôi không thể hoàn thành lời mình hứa.
Đôi lúc, hai chữ tin tưởng nói ra rất dễ dàng, hoặc là tôi đã đánh giá mình quá cao.
Tôi không hề dừng bước khi Thẩm Lam đuổi theo, mặc kệ tất cả cứ thế băng qua đường bắt một chiếc taxi, em đi theo sau chiếc xe một lúc lâu, hệt như lần ở sân bay.
Có lẽ tôi thực sự là một người đàn ông nhỏ mọn, nhưng vào khoảnh khắc ấy, tôi không thể giữ được bình tĩnh để nghe em giải thích hay có ý định tha thứ. Tôi chỉ cho rằng mình đã bị lừa dối và bị đùa bỡn.
Làm phiền chú lái nhanh một chút.
Tài xế nhìn tôi, rồi nhìn qua kính chiếu hậu thấy Thẩm Lam đang đuổi theo sau, Chàng trai, trẻ tuổi gây gổ cũng không nên nói đi là đi như vậy được.
Tôi không trả lời, tài xế cũng hết cách chỉ có thể tăng tốc xe, sau đó Thẩm Lam không đuổi theo kịp, tôi tựa như vẫn có thể nghe được tiếng khóc khàn khàn của em.
Chàng trai à, hay là tôi đưa cậu quay về đó, bây giờ để mặc một cô gái trên đường lớn không an toàn đâu, hơn nữa quanh đây xe chạy cũng rất loạn...
Câu nói sau đó, tôi không nghe rõ, ánh đèn chói mắt chiếu vào mặt tôi, tiếng gọi lớn, tiếng thắng xe, tiếng xe va chạm.
Cả thế giới như chỉ còn lại một màu trắng, cơ thể đau đớn tê liệt, tựa như bị xé ra làm vô số mảnh. Vào giây phút đau đớn nhất ấy, trong đầu tôi xuất hiện gượng mặt của Thẩm Lam, em nhìn tôi mỉm cười, nhưng khi tôi cần em nhất em lại quay lưng bỏ đi.
* * *
Đồng Tiểu Táp đi rồi, không có chút lưu luyến nào.
Thế nhưng tôi không trách Đồng Tiểu Táp một chút nào, nếu là tôi, tôi cũng không có cách nào tha thứ hay tin tưởng, tôi thậm chí sẽ hận anh đến chết.
Khi chiếc xe chở anh dần dần biến mất khỏi tầm mắt tôi, Dư Thiên đứng sau lưng tôi.
Anh ta cúi người đỡ tôi từ dưới đất lên, cả cơ thể tôi run rẩy, giống như trước mặt tôi là thần chết đang giơ lưỡi hái tử thần lên vậy.
Hay là Dư Thiên đáng sợ hơn cả tử thần.
Chúng ta quay vào thôi. Dư Thiên lầu bầu nói, trên mặt mang theo nụ cười như có như không, Thẩm Lam, xin lỗi. Nếu như cô hận tôi...
Trong khuôn miệng ân hận của hắn toàn là sự thương hại, câu nói xin lỗi ấy có vẻ như rất chân thành.
Đồ điên!
Tôi dùng sức đẩy anh ta ra, để bản thân mình ngã trên mặt đất lần nữa, tôi còn cho rằng anh ta sẽ không nể nang gì tôi như trước đây nữa, thế mà anh ta lại nhíu mày một cái rồi lại đỡ tôi lên. Tôi bị Dư Thiên ôm quay lại phòng bệnh, dọc đường đi tôi rất kích động, vô số ánh mắt xung quanh dò xét chúng tôi. Trên mặt Dư Thiên là mấy vết xước nhỏ do tôi gây ra, anh ta ngoài việc dùng sức để giữ lấy tôi thì không có cử động nào khác.
Tôi gần như điên loạn cào mặt anh ta, thấy trên mặt anh ta có nhiều vết đỏ đỏ tôi cảm thấy lòng mình cũng đau không kém.
Dư Thiên ghé vào tai tôi, hơi thở anh ta phả vào mặt tôi, Được rồi Thẩm Lam, đừng làm loạn, cô như bây giờ cũng chẳng làm được chuyện gì đâu.
Hơi thở dịu dàng của anh ta dán vào gò má tôi, trong đó tựa như mang theo khí lạnh.
Tôi nhớ đến một câu nói được nghe trước đây: Suốt đời cũng không thể tính toán hay thăm dò tâm tư của một ác ma, mọi chuyện anh ta làm có lẽ chỉ là vì nhàm chán mà thôi.
Nhưng mà tôi, thực sự chưa từng làm gì để Dư Thiên hận thấu xương đến thế.
Cả thế giới này lúc nào cũng thay đổi đến khó hiểu như vậy, một Trương Mật, một Dư Thiên, tại sao cuộc sống của tôi lại xuất hiện một rồi
Nhưng khi tôi thực sự chứng kiến hình ảnh ấy, cả cơ thể tôi đều bị sự đau khổ và thù hận xâu xé.
Tôi thừa nhận, tôi ghen, tôi cũng hận. Đối mặt với người anh họ mà tôi hoàn toàn ngưỡng mộ tôn trọng, tôi không có cách nào trách móc anh ta. Thế là tôi đổ hết mọi sự tức giận phát tiết lên người Thẩm Lam. Em chạy đuổi theo tôi, cho dù không quay đầu lại tôi cũng có thể đoán được bây giờ em nhất định đang khóc rất thương tâm, đây cũng không phải là lần đầu tiên tôi không thể hoàn thành lời mình hứa.
Đôi lúc, hai chữ tin tưởng nói ra rất dễ dàng, hoặc là tôi đã đánh giá mình quá cao.
Tôi không hề dừng bước khi Thẩm Lam đuổi theo, mặc kệ tất cả cứ thế băng qua đường bắt một chiếc taxi, em đi theo sau chiếc xe một lúc lâu, hệt như lần ở sân bay.
Có lẽ tôi thực sự là một người đàn ông nhỏ mọn, nhưng vào khoảnh khắc ấy, tôi không thể giữ được bình tĩnh để nghe em giải thích hay có ý định tha thứ. Tôi chỉ cho rằng mình đã bị lừa dối và bị đùa bỡn.
Làm phiền chú lái nhanh một chút.
Tài xế nhìn tôi, rồi nhìn qua kính chiếu hậu thấy Thẩm Lam đang đuổi theo sau, Chàng trai, trẻ tuổi gây gổ cũng không nên nói đi là đi như vậy được.
Tôi không trả lời, tài xế cũng hết cách chỉ có thể tăng tốc xe, sau đó Thẩm Lam không đuổi theo kịp, tôi tựa như vẫn có thể nghe được tiếng khóc khàn khàn của em.
Chàng trai à, hay là tôi đưa cậu quay về đó, bây giờ để mặc một cô gái trên đường lớn không an toàn đâu, hơn nữa quanh đây xe chạy cũng rất loạn...
Câu nói sau đó, tôi không nghe rõ, ánh đèn chói mắt chiếu vào mặt tôi, tiếng gọi lớn, tiếng thắng xe, tiếng xe va chạm.
Cả thế giới như chỉ còn lại một màu trắng, cơ thể đau đớn tê liệt, tựa như bị xé ra làm vô số mảnh. Vào giây phút đau đớn nhất ấy, trong đầu tôi xuất hiện gượng mặt của Thẩm Lam, em nhìn tôi mỉm cười, nhưng khi tôi cần em nhất em lại quay lưng bỏ đi.
* * *
Đồng Tiểu Táp đi rồi, không có chút lưu luyến nào.
Thế nhưng tôi không trách Đồng Tiểu Táp một chút nào, nếu là tôi, tôi cũng không có cách nào tha thứ hay tin tưởng, tôi thậm chí sẽ hận anh đến chết.
Khi chiếc xe chở anh dần dần biến mất khỏi tầm mắt tôi, Dư Thiên đứng sau lưng tôi.
Anh ta cúi người đỡ tôi từ dưới đất lên, cả cơ thể tôi run rẩy, giống như trước mặt tôi là thần chết đang giơ lưỡi hái tử thần lên vậy.
Hay là Dư Thiên đáng sợ hơn cả tử thần.
Chúng ta quay vào thôi. Dư Thiên lầu bầu nói, trên mặt mang theo nụ cười như có như không, Thẩm Lam, xin lỗi. Nếu như cô hận tôi...
Trong khuôn miệng ân hận của hắn toàn là sự thương hại, câu nói xin lỗi ấy có vẻ như rất chân thành.
Đồ điên!
Tôi dùng sức đẩy anh ta ra, để bản thân mình ngã trên mặt đất lần nữa, tôi còn cho rằng anh ta sẽ không nể nang gì tôi như trước đây nữa, thế mà anh ta lại nhíu mày một cái rồi lại đỡ tôi lên. Tôi bị Dư Thiên ôm quay lại phòng bệnh, dọc đường đi tôi rất kích động, vô số ánh mắt xung quanh dò xét chúng tôi. Trên mặt Dư Thiên là mấy vết xước nhỏ do tôi gây ra, anh ta ngoài việc dùng sức để giữ lấy tôi thì không có cử động nào khác.
Tôi gần như điên loạn cào mặt anh ta, thấy trên mặt anh ta có nhiều vết đỏ đỏ tôi cảm thấy lòng mình cũng đau không kém.
Dư Thiên ghé vào tai tôi, hơi thở anh ta phả vào mặt tôi, Được rồi Thẩm Lam, đừng làm loạn, cô như bây giờ cũng chẳng làm được chuyện gì đâu.
Hơi thở dịu dàng của anh ta dán vào gò má tôi, trong đó tựa như mang theo khí lạnh.
Tôi nhớ đến một câu nói được nghe trước đây: Suốt đời cũng không thể tính toán hay thăm dò tâm tư của một ác ma, mọi chuyện anh ta làm có lẽ chỉ là vì nhàm chán mà thôi.
Nhưng mà tôi, thực sự chưa từng làm gì để Dư Thiên hận thấu xương đến thế.
Cả thế giới này lúc nào cũng thay đổi đến khó hiểu như vậy, một Trương Mật, một Dư Thiên, tại sao cuộc sống của tôi lại xuất hiện một rồi
|
/94
|

