Dọc đường đi tốc độ xe của Dư Thiên nhanh dị thường, bên ngoài cửa xe chỉ chỉ là một mảng mờ mịt, cả thành phố này đang bị sương mù bao phủ.
Ngải Lị ôm tôi ngồi ở hàng ghế sau, cho dù mở máy sưởi nhưng tôi vẫn không ngừng run rẩy.
Điện thoại từ phía bệnh viện lại gọi đến, bọn họ nói mẹ tôi rất nguy kịch, họ còn nói có vài thứ nhất định phải do người thân kí tên. Điện thoại di động của tôi lại rớt xuống lần nữa, sau đó Ngải Lị ngặt lên giúp tôi, cả cô ấy và tôi đều run rẩy, nước mắt đã ướt đẫm gương mặt tôi.
Người cuối cùng gọi điện đến là Lộ Phi, anh yếu ớt nói, Đừng sợ Thẩm Lam, dì không sao rồi.
Tôi không trả lời anh, tôi sợ tất cả mọi chuyện đều là giấc mơ, tôi càng hi vọng hết thẩy mọi thứ thật sự chỉ là một giấc mộng, tốt nhất là tôi ngoan ngoãn ở nhà với mẹ, mẹ tôi xảy ra chuyện như này khẳng định có liên quan đến con người điên cuồng Trương Mật ấy. Sau chuyện lần trước, tôi nên ở nhà chăm sóc mẹ mình.
Ngải Lị vỗ nhẹ vai tôi an ủi, Chuyện này không thể trách cậu.
Khi chúng tôi đến bệnh viện thì trời đã tối, thật ra cũng chỉ là chiều muộn mà thôi, nhưng cả ngày mưa dầm nên sắc trời chẳng khác nào như đang là buổi tối.
Bác sĩ nói chỉ cho phép một người vào phòng bệnh, cả người tôi ngơ ngẩn giống như khúc gỗ vậy, thay bộ đồ vô khuẩn rồi vào phòng bệnh.
Tôi ngẩn ra một lúc lâu rồi mới đến bên cạnh mẹ tôi, trên người bà cắm rất nhiều ống và máy móc kì quái, tôi muốn nắm tay bà kéo ra ngoài nhưng không biết nên chạm vào đâu.
Thậm chí lúc khóc cũng phải cẩn thận, những con số trên màn hình nhỏ khá ổn định. Tôi gục mặt trước giường bệnh, khóc lóc, Mẹ, con xin lỗi, đều tại con không đúng, con không nên ngu ngốc như vậy, thật nhanh, sau này con không đi đâu xa nữa đâu. Tôi sẽ ở bên cạnh mẹ một bước cũng không rời, con không bao giờ... khiến mẹ tức giận nữa --
Tôi nói rất nhiều, gần như kể hết mọi lỗi lầm từ bé đến giờ để mẹ có thể tỉnh lại, còn cam đoan sau này không làm bà thất vọng. Tôi không biết liệu rằng mẹ mình có nghe được hay không, bác sĩ nói tạm thời mẹ tôi chưa thể tỉnh lại, có lẽ phải mất mấy ngày, cũng có thể là nửa tháng. Sắc mặt bà nhợt nhạt như tờ giấy vậy, khi ngón tay tôi chạm vào vầng trán lạnh ngắt của bà, tôi đã bị hù dọa đến sợ hãi.
Ngày hôm đó tôi đã khóc còn nhiều hơn hai mươi năm trước đây gộp lại.
Bị bác sĩ và y tá cưỡng ép từ phòng bệnh đẩy ra ngoài, tôi nhìn thấy cha mình. Hơn một tháng không gặp gương mặt ông trông già hơn rất nhiều, trước đây ông nhìn cũng còn rất trẻ trung, đến cả Ngải Lị còn luôn miệng hỏi tại sao cha tôi lại đẹp trai đến vậy. Còn bây giờ, trên đầu ông đã xuất hiện rất nhiều tóc bạc.
Cha đứng cách tôi không xa, tôi trợn mắt nhìn ông, trong lòng lúc này chỉ toàn là sự tức giận.
Ông gọi tên tôi, ông nói, Lam Lam, đừng sợ, có cha ở đây, mẹ con sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
Tôi càng khóc lớn hơn, sau đó cha tôi ôm lấy tôi, tôi ở trong lồng ngực ông ra sức giẫy giụa, nước mắt tôi chảy mãi. Sau đó tôi cảm giác cánh tay mình bị đâm một cái, cả cơ thể hỗn loạn không thể nhìn rõ cảnh tượng trước mặt.
Trong giấc mơ, tôi bị vô số bóng đen theo đuổi, bọn họ bóp cổ tôi, còn dùng con dao sắc bén đâm vào người tôi. Trước mắt tôi là một màu đỏ thẫm, tựa như có thể thấy được những chuyện đã xảy ra với mẹ tôi.
Mẹ! Tôi hét lớn rồi tỉnh lại, bất chấp tất cả chộp lấy bàn tay đặt trên trán tôi. Khi còn bé, mẹ tôi thường vuốt tóc tôi để tôi dễ chìm vào giấc ngủ.
Tỉnh rồi à?
Giọng nói của Dư Thiên truyền đến, tôi gạt tay anh ta ra.
Cô sốt rồi, uống thuốc đi. Anh ta vừa nói, vừa cưỡng ép bóp miệng đổ nước và thuốc vào miệng tôi.
Bởi vì đau nên suýt chút nữa tôi đã bật khóc, chỉ là tôi không ngờ đến, Dư Thiên lại lấy một cốc nước ấm rót vào miệng tôi.
Ngải Lị đang chăm sóc
Ngải Lị ôm tôi ngồi ở hàng ghế sau, cho dù mở máy sưởi nhưng tôi vẫn không ngừng run rẩy.
Điện thoại từ phía bệnh viện lại gọi đến, bọn họ nói mẹ tôi rất nguy kịch, họ còn nói có vài thứ nhất định phải do người thân kí tên. Điện thoại di động của tôi lại rớt xuống lần nữa, sau đó Ngải Lị ngặt lên giúp tôi, cả cô ấy và tôi đều run rẩy, nước mắt đã ướt đẫm gương mặt tôi.
Người cuối cùng gọi điện đến là Lộ Phi, anh yếu ớt nói, Đừng sợ Thẩm Lam, dì không sao rồi.
Tôi không trả lời anh, tôi sợ tất cả mọi chuyện đều là giấc mơ, tôi càng hi vọng hết thẩy mọi thứ thật sự chỉ là một giấc mộng, tốt nhất là tôi ngoan ngoãn ở nhà với mẹ, mẹ tôi xảy ra chuyện như này khẳng định có liên quan đến con người điên cuồng Trương Mật ấy. Sau chuyện lần trước, tôi nên ở nhà chăm sóc mẹ mình.
Ngải Lị vỗ nhẹ vai tôi an ủi, Chuyện này không thể trách cậu.
Khi chúng tôi đến bệnh viện thì trời đã tối, thật ra cũng chỉ là chiều muộn mà thôi, nhưng cả ngày mưa dầm nên sắc trời chẳng khác nào như đang là buổi tối.
Bác sĩ nói chỉ cho phép một người vào phòng bệnh, cả người tôi ngơ ngẩn giống như khúc gỗ vậy, thay bộ đồ vô khuẩn rồi vào phòng bệnh.
Tôi ngẩn ra một lúc lâu rồi mới đến bên cạnh mẹ tôi, trên người bà cắm rất nhiều ống và máy móc kì quái, tôi muốn nắm tay bà kéo ra ngoài nhưng không biết nên chạm vào đâu.
Thậm chí lúc khóc cũng phải cẩn thận, những con số trên màn hình nhỏ khá ổn định. Tôi gục mặt trước giường bệnh, khóc lóc, Mẹ, con xin lỗi, đều tại con không đúng, con không nên ngu ngốc như vậy, thật nhanh, sau này con không đi đâu xa nữa đâu. Tôi sẽ ở bên cạnh mẹ một bước cũng không rời, con không bao giờ... khiến mẹ tức giận nữa --
Tôi nói rất nhiều, gần như kể hết mọi lỗi lầm từ bé đến giờ để mẹ có thể tỉnh lại, còn cam đoan sau này không làm bà thất vọng. Tôi không biết liệu rằng mẹ mình có nghe được hay không, bác sĩ nói tạm thời mẹ tôi chưa thể tỉnh lại, có lẽ phải mất mấy ngày, cũng có thể là nửa tháng. Sắc mặt bà nhợt nhạt như tờ giấy vậy, khi ngón tay tôi chạm vào vầng trán lạnh ngắt của bà, tôi đã bị hù dọa đến sợ hãi.
Ngày hôm đó tôi đã khóc còn nhiều hơn hai mươi năm trước đây gộp lại.
Bị bác sĩ và y tá cưỡng ép từ phòng bệnh đẩy ra ngoài, tôi nhìn thấy cha mình. Hơn một tháng không gặp gương mặt ông trông già hơn rất nhiều, trước đây ông nhìn cũng còn rất trẻ trung, đến cả Ngải Lị còn luôn miệng hỏi tại sao cha tôi lại đẹp trai đến vậy. Còn bây giờ, trên đầu ông đã xuất hiện rất nhiều tóc bạc.
Cha đứng cách tôi không xa, tôi trợn mắt nhìn ông, trong lòng lúc này chỉ toàn là sự tức giận.
Ông gọi tên tôi, ông nói, Lam Lam, đừng sợ, có cha ở đây, mẹ con sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
Tôi càng khóc lớn hơn, sau đó cha tôi ôm lấy tôi, tôi ở trong lồng ngực ông ra sức giẫy giụa, nước mắt tôi chảy mãi. Sau đó tôi cảm giác cánh tay mình bị đâm một cái, cả cơ thể hỗn loạn không thể nhìn rõ cảnh tượng trước mặt.
Trong giấc mơ, tôi bị vô số bóng đen theo đuổi, bọn họ bóp cổ tôi, còn dùng con dao sắc bén đâm vào người tôi. Trước mắt tôi là một màu đỏ thẫm, tựa như có thể thấy được những chuyện đã xảy ra với mẹ tôi.
Mẹ! Tôi hét lớn rồi tỉnh lại, bất chấp tất cả chộp lấy bàn tay đặt trên trán tôi. Khi còn bé, mẹ tôi thường vuốt tóc tôi để tôi dễ chìm vào giấc ngủ.
Tỉnh rồi à?
Giọng nói của Dư Thiên truyền đến, tôi gạt tay anh ta ra.
Cô sốt rồi, uống thuốc đi. Anh ta vừa nói, vừa cưỡng ép bóp miệng đổ nước và thuốc vào miệng tôi.
Bởi vì đau nên suýt chút nữa tôi đã bật khóc, chỉ là tôi không ngờ đến, Dư Thiên lại lấy một cốc nước ấm rót vào miệng tôi.
Ngải Lị đang chăm sóc
|
/94
|

