Bầu không khí kỳ lạ giữa hai người lớn ảnh hưởng đến Tiểu Bảo, thằng bé mở to đôi mắt đen bé, tɾong mắt tràn đầy tò mò nhìn về phía người lớn, cuối cùng ánh mắt rơi vào bàn tay đang nắm tay Nguyễn Tử Mạt của Lệ Kình Liệt, hỏi “Ba ơi, hai người đang chơi trò gì vậy?”
Nguyễn Tử Mạt lập tức dùng sức rút tay lại.
Lệ Kình Liệt liếc nhìn Nguyễn Tử Mạt một cái, cũng không làm khó cô nữa, thuận tiện buông tay cô ra.
“Ba ơi……”
Tiểu Bảo chen vào giữa hai người, trên khuôn mặt mũm mĩm của thằng bé tràn đầy sự tò mò.
Lệ Kình Liệt bế Tiểu Bảo lên, anh cũng đứng dậy, ánh mắt nhìn xuống chân của cô, “Cái chân bị bong gân của em đã khỏi rồi chứ?”
“Vâng.”
Nguyễn Tử Mạt nhẹ nhàng gật đầu, thật ra chân của cô chỉ bị bong gân nhẹ, chỉ có hôm qua là đau một chút, sau một đêm, chân của cô đã hết đau rồi, chỉ là hơi mỏi.
“Em đi nghỉ đi.”
Nguyễn Tử Mạt khẽ gật đầụ
Cô cúi đầu, tránh ánh mắt của anh, không dám nhìn anh thêm nữa, hơi thở vừa rồi của anh quá nguy hiểm, cô cảm thấy bất cứ lúc nào cũng sẽ ra hình ảnh kích thích nên bây giờ cô có chút không chịu nổi.
Lệ Kình Liệt nhìn không một cái, sau đó mới ôm Tiểu Bảo ra khỏi phòng.
Tiểu Bảo không muốn rời đi, dùng đôi mắt to ngân ngấn nước, tràn đầy mong đợi nhìn về phía Nguyễn Tử Mạt.
Thấy Nguyễn Tử Mạt không nhìn mình, Tiểu Bảo thất vọng thở dài một hơi.
Thằng bé không muốn ngủ với ba, mà muốn ngủ với mẹ thơ๓ thơ๓, ba quá dính thằng bé, hơn nữa ba vừa mới về nhà, Tiểu Bảo thật sự không thể từ chối việc ngủ cùng ba được, thật buồn rầu mà.
Sau khi hai cha con rời đi.
Nguyễn Tử Mạt ngồi trên giường đọc sách, nhưng lại không đọc được chữ nào, tɾong đầu cô tràn đầy hình ảnh vừa rồi, cuối cùng thì Lệ Kình Liệt muốn nói gì với cô.
Hơn nữa, ánh mắt người đàn ông này nhìn về phía cô giống như ánh mắt của một con sói, như thế bất cứ lúc nào cũng có thể lao đến và ăn thịt cô.
Mỗi lần bị anh nhìn như vậy, chân cô đều có cảm giác như muốn nhũn ra.
Hôm saụ
Sáng sớm.
Nguyễn Tử Mạt mở cửa phòng ra, cửa phòng ở phía đối diện cũng mở ra.
Lệ Kình Liệt mặc một chiếc áo sơ mi chưa đóng cúc bước ra khỏi phòng, những ngón tay thon dài đang cài cúc áo.
Chiếc áo sơ mi mở rộng để lộ mảng lớn vùng ngực màu đồng, cơ ngực rắn chắc, còn những khối cơ bụng, bờ vai rộng và vòng e0 thon, dáng người này thật sự quá chuẩn rồi.
Hơn nữa cảm xúc khi sờ cũng rất tốt.
Nguyễn Tử Mặc đánh giá Lệ Kình Liệt.
Nhận thấy trên người có thêm một ánh nhìn, Lệ Kình Liệt quay đầu nhìn sang, lúc nhìn thấy Nguyễn Tử Mạt, tɾong mắt cô lấp lánh mang the0 vẻ tán thưởng làm anh dừng lại động tác cài cúc áo.
Nguyễn Tử Mạt thu hồi tầm mắt, chào hỏi “Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng”
Lệ Kình Liệt cài nốt chỗ cúc áo còn lại.
Thấy Nguyễn Tử Mạt muốn đi nấu bữa sáng.
Lệ Kình Liệt nói sải bước đi đến, nắm lấy tay của Nguyễn Tử Mạt, “Để anh nấu bữa sáng cho.”
Nguyễn Tử Mạt nghĩ đến việc bản thân còn muốn tập yoga, cho nên cũng không từ chối.
Cô tập yoga ở tɾong sân.
Ánh mắt Lệ Kình Liệt đen nhánh nhìn cô qua cửa kính, lại, cổ họng có chút ngứa ngáy, anh lấy một điếu thuốc ra, ngậm tɾong miệng.
Lúc Nguyễn xong đi vào nhà, Lệ Kình Liệt đã nấu xong mì rồi.
|
/1529
|

