Đôi mắt đen nhánh của Lệ Kình Liệt nhìn cô một lúc lâu, cô thật gầy, bộ quần áo trước kia cô hay mặc, hiện giờ trông có vẻ to rộng bất thường, đặc biệt là phần cổ áo, rất rộng mở, từ góc độ của anh, có thể nhìn thấy rõ ràng khung cảnh kiều diễm bên tɾong, trên xương quai xanh của cô vẫn còn để lại vết hôn của anh.
Lệ Kình Liệt nháy mắt cảm thấy miệng trở nên khô khốc, anh kiềm chế lại, vươn bàn tay to ra, dừng lại trên cổ áo của Nguyễn Tử Mạt.
Nguyễn Tử Mạt sửng sốt, bàn tay to kia đang giúp cô kéo cổ áo lên.
“Cảm ơn.”
Nguyễn Tử Mạt nói xong, sau đó lùi lại, vòng qua anh đi về phía phòng của mình.
Đi đến cửa, Nguyễn Tử Mạt lại nhớ đến trên người anh có vết thương, hôm nay còn giúp cô bên nhiều đồ như vậy, cô dừng lại ở cửa, quay người, lại phát hiện anh vẫn luôn nhìn mình.
Nguyễn Tử Mạt khẽ cắn môi, nói “Để em giúp anh kiểm tra vết thương nhé.”
Cô còn cho rằng anh sẽ giống như trước đây nói không sao cả, kết quả anh ngay lập tức đồng ý, đôi chân dài sải bước, đi về phía cô.
Nguyễn Tử Mạt bật đèn tɾong phòng lên, bảo Lệ Kình Liệt ngồi xuống ghế, cô khẽ cởi dải băng trắng trên người của anh ra.
Vết thương hơi rách ra, nhưng không chảy máụ
Nguyễn Tử Mạt lại bôi thuốc cho anh thêm lần nữa, dặn dò “Mấy ngày nay anh đừng có cử động ma͙nh, nếu không vết thương sẽ bị rách ra, như vậy cũng không biết khi nào mới có thể khỏi được.”
Một bàn tay nhỏ mềm mại lướt nhẹ trên người, tɾong không khí tràn ngập mùi hương của cô, ngọn lửa nơi bụng cũng bị cô đốt lên, anh không hề nghe thấy Nguyễn Tử Mạt nói gì nữa, ánh mắt thâm thúy kia không ngừng nhìn về phía vòng e0 chỉ cần một tay có thể ôm trọn kia của cô.
Lòng bàn tay anh dường như vẫn còn đọng lại sự mềm mại đó.
Người ta thường nói phụ nữ giống như nước, hôm qua anh đã sâu sắc cảm nhận được ý nghĩa của câu nói đó.
Nguyễn Tử Mạt cảm nhận được cảm giác nóng bừng trên làn da qua những đầu ngón tay, giống như ngày hôm qua vậy, lửa nóng trên người anh giống như muốn làm cô tan chảy vậy, bàn tay của cô lập tức rụt lại.
Một bàn tay to thô ráp nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô.
Anh ngẩng đầu lên, để lộ quai hàm h0àn mỹ và gợi tỏa sáng nhìn chằm chằm Nguyễn Tử Mạt.
Nguyễn Tử Mạt đối diện với đôi mắt của anh, trái tim cô như mất khống chế, tốc độ đập càng ngày càng nhanh.
Cô muốn tránh thoát, nhưng bàn tay to kia lại nắm chặt hơn, ôm trọn bàn tay nhỏ bé của cô vào lòng bàn tay mình.
Ánh mắt của người đàn ông tràn đầy sự chiếm hữu, giống như dây cung đã kéo căng, sẵn sàng chinh phục bất cứ thứ gì nó nhắm đến, đôi mắt của người phụ nữ đong đầy nước, ánh mắt lông mày đều chứa đầy sự quyến rũ.
“Tử Mạt, anh……”
Lệ Kình Liệt nắm lấy tay của Nguyễn Tử Mạt, nâng khuôn mặt tuấn tú mang tính xâm lược kia, giọng nói khàn khàn lên tiếng.
“Ba ơi……”
Lúc Lệ Kình Liệt đang định nói gì đó thì một bóng dáng nhỏ bé xuấthiện ở cửa, Tiểu Bảo phồng má chạy đến.
Lúc đầu Tiểu Bảo còn có chút tức giận, thằng bé ngồi tɾong phòng đợi rất lâu vẫn chưa thấy ba quay về, nhìn thấy ba đang ở tɾong phòng của mẹ, thằng bé cho rằng ba đang muốn chiếm vị trí trên giường của mẹ.
|
/1529
|

