Nguyễn Tử Mạt bước vào phòng ßếp, cầm lấy bát đũa, bắt đầu gắp mì.
Đột nhiên một mùi hương linh sam quen thuộc đổ ập đến, một lồng ngực rộng rãi rắn chắc áp vào sau lưng cô, lúc Nguyễn Tử Mạt quay đầu nhìn lại, đúng lúc Lệ Kình Liệt cúi xuống, khuôn mặt tuấn tú khẽ chạm qua đôi môi đỏ mọng của cô.
Nguyễn Tử Mạt mở to mắt, nhìn khuôn mặt điển trai đang gần ngay trước mắt mình.
Lệ Kình Liệt bị đôi môi đỏ mọng như cánh hoa hồng của cô khẽ hôn một cái, động tác của anh chỉ hơi dừng lại rồi lại bê cái bát trên bệ ßếp lên.
Anh vào đây để lấy bát
Nguyễn Tử Mạt nhanh chóng di chuyển sang bên một chút.
Cô cau mày, cho dù anh muốn lấy bát cũng không cần sốt ruột đến mức vậy chứ.
Lệ Kình Liệt vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn.
Nguyễn Tử Mạt cảm thấy hành vi của Lệ Kình Liệt có chút khác thường, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, sau khi nấu mì xong, cô cũng đi ra ngoài.
Không lâu sau, Lệ Kình Liệt cũng bưng một bát mì từ tɾong ßếp đi ra, anh đi đến bên cạnh Nguyễn Tử Mạt, kéo ghế rồi ngồi ở phía bên trái của cô.
Lệ Kình Liệt nhìn cái miệng anh đào nhỏ nhắn kia của cô, tɾong mắt anh hiện lên một tia u ám.
Ánh mắt của cái người này nóng bỏng đến mức Nguyễn Tử Mạt muốn không để ý đến cũng khó, cô quay đầu nhìn về phía Lệ Kình Liệt, “Anh sao thế?”
“Không có gì.”
Lệ Kình Liệt thu ánh mắt, bắt đầu ăn mì.
Nguyễn Tử Mạt gắp một đũa mì, lại nhìn về phía Lệ Kình Liệt, cô có chút tò mò về việc tối hôm qua anh muốn nói cái gì, nhưng anh không nói nên Nguyễn Tử Mạt cũng không tiện hỏi thêm.
Sau khi ăn sáng xong, Nguyễn Tử Mạt đến cửa hàng lòng bò tɾong thành phố, cô bảo Lệ Kình Liệt ở nhà chăm sóc Tiểu Bảo, như vậy anh cũng có thể tiện nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Công việc làm ăn của cửa hàng lòng bò vẫn tốt như trước.
Bên tɾong cửa hàng ngồi chật kín.
Có một số khách hàng thường xuyên đến ăn, sau khi nghe chuyện bọn côn đồ đến gây sự còn quan tâm hỏi thăm một chút.
Nguyễn Tử Mạt chỉ mỉm cười, nói không sao, còn nói sau này sẽ không có người đến gây chuyện nữa, bảo mọi người có thể yên tâm đến ăn lòng bò rồi.
Lúc mới khai trương cửa hàng, chỉ cần nhìn lượng khách đến ăn thì Nguyễn Tử Mạt cũng biết việc kinh doanh sau này sẽ rất tốt, nhưng cô không ngờ sẽ tốt đến như vậy, ngày nào cũng đông đúc, cả một ngày đều không có thời gian để nghỉ ngơi.
Đây cũng là lý do chính mà Nguyễn Tử Mạt không thể không thuê nhân viên.
Nếu không tuyển nhân viên thì cô thật sự sẽ bị mệt đến chết mất.
Nguyễn Tử Mạt trò chuyện với khách hàng một lúc, tới khi quay người định vào tɾong ßếp thi cô nhìn thấy một chiếc xe Santana đỗ ở ven đường, cũng đoán được người tɾong xe là ai, khẽ cau mày, tại sao người này lại đến đây?
Kể từ sau khi cô đến công ty luật, vị luật sư Thẩm này thứ 2 3 ngày lại đến cửa hàng của cô, có lúc thì vào tɾong, chọn vị trí gần cửa sổ, gọi một suất lòng bò, có lúc lại ngồi ở tɾong xe, hạ cửa kính xuống và nhìn vào cửa hàng của cô.
Luật sư bây giờ đều rảnh rỗi đến vậy à?
Hay là do trình độ chuyên môn quá kém, nên không ai tìm anh ta khởi kiện?
Nguyễn Tử Mạt chỉ liếc nhìn thoáng qua rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, bắt đầu bận việc của mình.
|
/1529
|

