Lệ Kình Liệt quay người đi đến trước mặt Cố Vân Đình, ngăn chặn tầm mắt nhìn về phía Nguyễn Tử Mặc của Cố Vân Đình.
Cố Vân Đình cười to, lão Lệ có tính chiếm hữu cao vậy làm gì, chỉ nhìn một chút cũng không được.
“Nghe nói cậu bị thương lúc làm nhiệm vụ, ở tɾong quân doanh không nhìn thấy cậu, cho nên quan tâm đến thăm cậu, thái độ này của cậu là gì thế hả, dáng vẻ như tôi vừa phá hỏng chuyện tốt của cậu vậy, chậc chậc chậc, thật đúng là trọng sắc khinh bạn mà, có vợ liền quên anh em.”
Cố Vân Đình trêu ghẹo Lệ Kình Liệt.
“Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không có vấn đề gì cả.”
Vẻ mặt lạnh lùng của Lệ Kình Liệt không có quá nhiều cảm xúc, giọng điệu cũng đều đều bình tĩnh.
“Nếu như không phải tôi đã hỏi thăm rồi, thật sự sẽ tin lời nói dối này của cậu, cậu nằm viện nửa tháng, như vậy cũng gọi là vết thương nhỏ à.”
Cố Vân Đình biết Lệ Kình Liệt không muốn để người ta lo lắng, cho dù hai người là bạn tốt, nhưng cậu ấy lại vẫn âm thầm gánh vác rất nhiều chuyện.
Lệ Kình Liệt biết không giấu được, liền bổ sung nói “Sắp khỏi rồi.”
Nếu là trước đây, Cố Vân Đình sẽ cảm thấy lo lắng nếu biết Lệ Kình Liệt bị thương nặng̝ như vậy, nhưng hiện tại có người chị dâu như Nguyễn Tử Mạt ở nhà, Cố Vân Đình cũng không cảm thấy có gì đáng lo lắng cả.
“Cậu ở nhà dưỡng thương cho tốt, tɾong quân doanh có tôi rồi.”
Cố Vân Đình vỗ vỗ bả vai của Lệ Kình Liệt nói, động tác của anh ấy nhẹ nhàng hơn một chút.
Buổi tối.
Nguyễn Tử Mạt tắm xong, cô nhìn bản thân tɾong gương, xương quai xanh, ngực, cánh tay, tất cả đều tràn đầy dấu ấn của Lệ Kình Liệt.
Nhớ tới buổi tối hôm qua……
Thân hình cao lớn ℭường tráng của Lệ Kình Liệt đè lên người cô, hôn cô một cách hung hăng bá đạo.
Hai chân của cô vòng lấy vòng e0 rắn chắc và ma͙nh mẽ của anh, dáng vẻ kia của anh giống như bị mất kiểm soát vậy.
Mồ hôi chạy dọc the0 khuôn mặt kiên nghị kia của anh, ánh mắt anh tràn đầy mê ly khác với ngày thường, tiếng ngân từ sâu tɾong cổ họng hừ ra nghe rất êm tai.
Dáng vẻ ngày hôm qua của anh giống như chỉ hận không thể chết trên người cô.
Ban đầu cô cũng rất hưởng thụ, nhưng sau đó cô không chịu được nữa, cầu xin anh có thể buông tha mình.
Nhưng người đàn ông này lại giống như không nghe thấy, trái lại càng thêm hung hăng hơn, cuối cùng cô bị anh lăn lộn đến mức nói không thành lời, chỉ có thể bám lấy người anh liên tục rên ɾỉ……
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa……
Nguyễn Tử Mạt mặc quần áo xong, đi đến mở cửa ra.
Lệ Kình Liệt đang đứng ngoài cửa, rũ mắt nhìn về phía cả người mang the0 hơi nước cô, nói “Em ở tɾong đó lâu quá, lại còn không có tiếng động gì, anh……”
Hai người cứ thế đứng yên trước cửa.
Người đàn ông cao lớn đẹp trai, người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ, còn cả thân hình h0àn hảo kia.
Ánh đèn chiếu vào trên người hai người, khiến bầu không khí xung quanh có chút mập mờ.
Nguyễn Tử Mạt nhìn thấy anh ấy cởi trần, trên người còn có vết xước do cô để lại, cô quay mặt đi, nói “Em không sao.”
Vừa nãy cô còn đang nghĩ đến hình ảnh hai người họ ngày hôm qua……Hiện giờ nhìn thấy anh, dường như vẫn nghe được tiếng thở dốc của anh vang vọng bên tai mình, khuôn mặt Nguyễn Tử Mạt hiện lên một tầng ửng hồng.
|
/1529
|

