Rất rõ ràng, Hướng Tình thấy từng lớp phấn trên gương mặt người phụ nữ kia rơi trên lưng ghế dựa.
Hướng Tình ghé sát vào mặt người phụ nữ kia, cùng với người phụ nữ đó mắt to trừng mắt nhỏ một hồi lâu mới nói, “Dựa vào sổ tay tán gái mà phân tích, khóe mắt nhỏ có nhiều nếp nhăn, xuất hiện bọng mắt, trên mặt đánh phấn quá dày hơn nữa chất lượng đồ trang điểm quá kém, đã có dấu hiệu lão hóa, dán lông mi rất giả, đều dính lại với nhau, màu da gương mặt và cổ khác biệt quá lớn, nếp nhăn ở gáy quá nặng, mu bàn tay thô ráp, tổng hợp các phân tích trên lại, tuổi của cô cũng phải……”
Hướng Tình vắt hết óc nghĩ, “Hẳn là ở trong khoảng nào đó, trong sổ tay anh ấy có viết, hẳn là trong khoảng bốn mươi năm mươi gì đó, có lẽ…… Hơn năm mươi, không đúng, không đúng……”
Hình như người phụ nữ kia cảm thấy sức chiến đấu của hai cô gái bên trong xe thật sự quá mạnh mẽ, thì trực tiếp quay đầu nhìn ra bên ngoài xe vẻ mặt tức giận mắng Đổng Lê Triệu xối xả, “Anh giả vờ cao phú suất gì chứ? Tưởng là mặt một bộ đồ A hiệu Armani thì có thể theo đuổi tôi? Tôi cho anh biết, một người thấp kém nghèo hèn như anh cách tôi càng xa càng tốt. Mang theo hai em gái thổ phì viên (ý bảo hai chị mập đó) trong xe của anh nhanh chóng cút đi!”
Nói xong người phụ nữ kia lắc mông, cực kỳ diêm dúa lòe loẹt, vừa đi vừa quay đầu nhìn Đổng Lê Triệu nói, “Tôi cho anh biết, có người muốn đưa bà cô anh vào giới giải trí, sau này nhìn thấy tôi thì cẩn thận chút, nếu không tôi chọc mù đôi mắt của anh.”
Thổ phì viên?
Mục Giai Âm không muốn đánh giá bản thân.
Nhưng mà, Hướng Tình nhìn thế nào cũng bằng cân nặng một nữ sinh bình thường, hơn nữa ngoại hình của Hướng Tình cũng là cực kỳ xinh đẹp, cho dù người phụ nữ kia trang điểm đậm cũng không xinh đẹp bằng Hướng Tình, với lại quần áo trên người Hướng Tình tuy đơn giản, nhưng cũng là sản phẩm mới nhất của Chanel, cô thật sự không biết ba chữ phân đất tròn kia từ đâu mà có.
Mà Hướng Tình lại ôm bụng cười to đi ra, “Đổng Lê Triệu, nhiều năm như vậy, lần đầu tiên tôi hả giận như vậy, thấp kém nghèo hèn, Đổng Lê Triệu! Người phụ nữ có tài như vậy còn không mau tuyển vào công ty các anh, quả thực là có mắt nhìn người.”
Bên kia bị nói thành thấp hèn sắc mặt Đổng Lê Triệu có thể nói là rất đặc sắc.
Đổng Lê Triệu cũng thường xuyên bị trưởng bối trong nhà chỉ vào mũi mắng, những lời khó nghe gì anh cũng đã nghe qua.
Nào là con bất hiếu…… Anh càng nghe lỗ tai anh cũng bắt đầu đóng kén, nhưng mà, thấp hèn thì lần đầu tiên anh nghe.
Đời này Đổng Lê Triệu chưa từng tự ti dung mạo của mình…… Ngoại trừ lúc ở trước mặt Quyền Thiệu Viêm, nhưng mà Quyền Thiệu Viêm không có hứng thú với con gái, rốt cuộc khi có hứng thú với con gái, lại chỉ có hứng thú với Mục Giai Âm, theo anh (QTV) mà nói thì không có sức cạnh tranh. Cho tới bây giờ anh (QTV) vẫn rất yên tâm người về bạn này của mình.
Đổng Lê Triệu khó chịu quay đầu, nhìn Hướng Tình ngồi ở phía sau cười càn rỡ nói, “Cô cái thổ phì viên còn nói ông nữa, ông sẽ đá cô xuống ngay lập tức, cô tự về nhà đi.”
Nói xong, Đổng Lê Triệu lại nở nụ cười.
Thật ra, nếu vo Hướng Tình thành một khối so với hình tròn có lẽ cũng không khác lắm.
“Cô ta sao lại tới đây?” Mục Giai Âm liếc nhìn phía sau, lại vừa vặn thấy người phụ nữ kia đang thở không ra hơi chạy tới, hình như ngại mang giày cao gót chạy chưa đủ nhanh, người phụ nữ kia vừa chạy vừa cởi giày, tốc độ có thể lên tới 800m.
“Hoa sen?” Người phụ nữ kia nhìn Đổng Lê Triệu ngồi ghế lái hỏi, “Hình như tôi biết anh, anh có phải là……”
“Đổng Lê Triệu?” Đổng Lê Triệu cười hỏi.
Người phụ nữ kia dùng sức gật đầu, hai mắt đều sáng lên như nhìn nhân dân tệ.
“Tôi chỉnh sửa giống như anh ta.” Đổng Lê Triệu thản nhiên đáp.
“Chiếc xe này?” Người phụ nữ ngập ngừng.
“Thuê.” Đổng Lê Triệu tiếp tục nói dối.
Ngay lập tức vẻ mặt người phụ nữ kia trở thành ghét bỏ, “Thấp hèn còn muốn nằm mơ giữa ban ngày? Anh mau dẫn hai thổ……”
Ba chữ thổ phì viên người phụ nữ kia hoàn toàn không nói ra khỏi miệng.
Hai cô gái trong xe, tùy tiện kéo một cái phóng to trên màn hình lớn, đều là mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành.
Ngay lúc đó Đổng Lê Triệu dứt khoát lái xe đi, để lại cho người phụ nữ kia một đuôi xe đầy bụi, đi rồi.
“Đổng Lê Triệu anh dọa người ta rồi,” Hướng Tình cười, cảm thấy cảnh tượng vừa rồi quả thật cực kỳ sảng khoái.
Đổng Lê Triệu không đáp lời, trên mặt cũng mang theo nụ cười đắc ý.
“Hướng Tình, hiện tại tâm tình tôi đang tốt, tôi nói cho cô biết một chuyện,” Đổng Lê Triệu rất thích thú nói chuyện với Hướng Tình.
Rõ ràng Mục Giai Âm cảm thấy trong lời nói Đổng Lê Triệu có vài phần không có ý tốt.
“Chuyện gì?” Hướng Tình hoàn toàn bị lời nói của Đổng Lê Triệu gợi lên lòng hiếu kỳ.
“Công ty của chúng tôi gần đây nổi tiếng nhất là người phụ nữ kia, cô biết không? Đổng Lê Triệu hỏi.
“Biết, tôi còn cố ý tới ủng hộ phòng vé phim công ty các anh đó,” Hướng Tình vỗ vai Đổng Lê Triệu, “Cám ơn tôi đi.”
“Cám ơn cô,” Đổng Lê Triệu hít vào một hơi, vừa kéo bả vai bị đau, đột nhiên đầu xe xiêu vẹo một chút, “Hướng Tình, cô đừng động tay động chân với ông.”
Hướng Tình nhìn về phía Mục Giai Âm thè lưỡi, nhất thời cô quên mất sức lực mình hơi mạnh.
Mục Giai Âm cũng khó hiểu nói, “Không phải là người phụ nữ kia cùng với công ty các anh…… Không phải cô ta là ngọc nữ sao?”
“Cô ta?” Đổng Lê Triệu cười châm biếm, “Chị dâu, thực sự chị cảm thấy làm ngọc nữ thì cả thể xác lẫn tinh thần đều phải đơn thuần? Sau lưng cô ta có ông chủ lớn chống lưng cho, tôi nói em gái cô ta. Em gái cô ta thật sự đơn thuần đó, cô gái mới mười tám tuổi trong veo như nước. Vì địa vị, quyến rũ Hàn Tử Nghị.”
“Cái này gọi là đơn thuần?” Hướng Tình tựa lưng vào ghế ngồi, khinh thường nhìn ngoài cửa sổ.
“Người ta lớn lên đơn thuần thì chính là đơn thuần, hơn nữa, chúng ta lại không ép, mặc kệ trong lòng cô ta đơn thuần hay không đơn thuần,” Đổng Lê Triệu nói, “Có phải không, chị dâu?”
“Tôi cũng không phải là đàn ông, anh nói những lời này với tôi làm gì? Mục Giai Âm cũng không giải thích được. Cô cảm thấy nếu như thật sự đơn thuần, thì cả thể xác lẫn tinh thần mình đều sẽ đơn thuần. Nếu trong lòng luôn nghĩ dùng quy tắc ngầm để leo lên cao, vậy thật sự là vô hạn giống như trà xanh bám vào.
“Tôi chỉ muốn để cho cô suy rộng ra một chút, biết người biết mặt nhưng không biết lòng,” Cuối cùng Đổng Lê Triệu cũng nói đến chủ đề chính, “Bề ngoài Chân Phó Dương kia được nói là chói sáng nhất, hiền lành nhất, mê người nhất đúng không? Nhiều năm như vậy anh ta…… Cô nghĩ, đúng không, lòng dạ độc ác như vậy cũng không tránh được, nói không chừng nắm mấy mạng người trong tay đấy.”
“Anh đừng bôi nhọ người khác lung tung, Chân Phó Dương chỉ vì yêu mà chạy khắp nơi thôi, còn mạng người, anh nói rất thái quá rồi.” Hướng Tình không đồng ý đầu tiên, mặc dù cô cũng không tán thành Mục Giai Âm và Chân Phó Dương ở bên nhau, nhưng rõ ràng Đổng Lê Triệu vu cáo hãm hại như vậy thì không đúng.
“Vẫn là lão đại của chúng tôi tốt, cô nói có đúng không?” Đổng Lê Triệu bày ra tư thế thao thao bất tuyệt nói, “Cô xem lão đại của chúng tôi, mặc dù có chút lạnh lùng.”
“Tôi biết anh muốn nói gì.” Mục Giai Âm nói, “Tôi cũng biết. Chân Phó Dương đang làm cái gì tôi vẫn luôn hiểu rõ, anh không cần phải nhấn mạnh lần
Hướng Tình ghé sát vào mặt người phụ nữ kia, cùng với người phụ nữ đó mắt to trừng mắt nhỏ một hồi lâu mới nói, “Dựa vào sổ tay tán gái mà phân tích, khóe mắt nhỏ có nhiều nếp nhăn, xuất hiện bọng mắt, trên mặt đánh phấn quá dày hơn nữa chất lượng đồ trang điểm quá kém, đã có dấu hiệu lão hóa, dán lông mi rất giả, đều dính lại với nhau, màu da gương mặt và cổ khác biệt quá lớn, nếp nhăn ở gáy quá nặng, mu bàn tay thô ráp, tổng hợp các phân tích trên lại, tuổi của cô cũng phải……”
Hướng Tình vắt hết óc nghĩ, “Hẳn là ở trong khoảng nào đó, trong sổ tay anh ấy có viết, hẳn là trong khoảng bốn mươi năm mươi gì đó, có lẽ…… Hơn năm mươi, không đúng, không đúng……”
Hình như người phụ nữ kia cảm thấy sức chiến đấu của hai cô gái bên trong xe thật sự quá mạnh mẽ, thì trực tiếp quay đầu nhìn ra bên ngoài xe vẻ mặt tức giận mắng Đổng Lê Triệu xối xả, “Anh giả vờ cao phú suất gì chứ? Tưởng là mặt một bộ đồ A hiệu Armani thì có thể theo đuổi tôi? Tôi cho anh biết, một người thấp kém nghèo hèn như anh cách tôi càng xa càng tốt. Mang theo hai em gái thổ phì viên (ý bảo hai chị mập đó) trong xe của anh nhanh chóng cút đi!”
Nói xong người phụ nữ kia lắc mông, cực kỳ diêm dúa lòe loẹt, vừa đi vừa quay đầu nhìn Đổng Lê Triệu nói, “Tôi cho anh biết, có người muốn đưa bà cô anh vào giới giải trí, sau này nhìn thấy tôi thì cẩn thận chút, nếu không tôi chọc mù đôi mắt của anh.”
Thổ phì viên?
Mục Giai Âm không muốn đánh giá bản thân.
Nhưng mà, Hướng Tình nhìn thế nào cũng bằng cân nặng một nữ sinh bình thường, hơn nữa ngoại hình của Hướng Tình cũng là cực kỳ xinh đẹp, cho dù người phụ nữ kia trang điểm đậm cũng không xinh đẹp bằng Hướng Tình, với lại quần áo trên người Hướng Tình tuy đơn giản, nhưng cũng là sản phẩm mới nhất của Chanel, cô thật sự không biết ba chữ phân đất tròn kia từ đâu mà có.
Mà Hướng Tình lại ôm bụng cười to đi ra, “Đổng Lê Triệu, nhiều năm như vậy, lần đầu tiên tôi hả giận như vậy, thấp kém nghèo hèn, Đổng Lê Triệu! Người phụ nữ có tài như vậy còn không mau tuyển vào công ty các anh, quả thực là có mắt nhìn người.”
Bên kia bị nói thành thấp hèn sắc mặt Đổng Lê Triệu có thể nói là rất đặc sắc.
Đổng Lê Triệu cũng thường xuyên bị trưởng bối trong nhà chỉ vào mũi mắng, những lời khó nghe gì anh cũng đã nghe qua.
Nào là con bất hiếu…… Anh càng nghe lỗ tai anh cũng bắt đầu đóng kén, nhưng mà, thấp hèn thì lần đầu tiên anh nghe.
Đời này Đổng Lê Triệu chưa từng tự ti dung mạo của mình…… Ngoại trừ lúc ở trước mặt Quyền Thiệu Viêm, nhưng mà Quyền Thiệu Viêm không có hứng thú với con gái, rốt cuộc khi có hứng thú với con gái, lại chỉ có hứng thú với Mục Giai Âm, theo anh (QTV) mà nói thì không có sức cạnh tranh. Cho tới bây giờ anh (QTV) vẫn rất yên tâm người về bạn này của mình.
Đổng Lê Triệu khó chịu quay đầu, nhìn Hướng Tình ngồi ở phía sau cười càn rỡ nói, “Cô cái thổ phì viên còn nói ông nữa, ông sẽ đá cô xuống ngay lập tức, cô tự về nhà đi.”
Nói xong, Đổng Lê Triệu lại nở nụ cười.
Thật ra, nếu vo Hướng Tình thành một khối so với hình tròn có lẽ cũng không khác lắm.
“Cô ta sao lại tới đây?” Mục Giai Âm liếc nhìn phía sau, lại vừa vặn thấy người phụ nữ kia đang thở không ra hơi chạy tới, hình như ngại mang giày cao gót chạy chưa đủ nhanh, người phụ nữ kia vừa chạy vừa cởi giày, tốc độ có thể lên tới 800m.
“Hoa sen?” Người phụ nữ kia nhìn Đổng Lê Triệu ngồi ghế lái hỏi, “Hình như tôi biết anh, anh có phải là……”
“Đổng Lê Triệu?” Đổng Lê Triệu cười hỏi.
Người phụ nữ kia dùng sức gật đầu, hai mắt đều sáng lên như nhìn nhân dân tệ.
“Tôi chỉnh sửa giống như anh ta.” Đổng Lê Triệu thản nhiên đáp.
“Chiếc xe này?” Người phụ nữ ngập ngừng.
“Thuê.” Đổng Lê Triệu tiếp tục nói dối.
Ngay lập tức vẻ mặt người phụ nữ kia trở thành ghét bỏ, “Thấp hèn còn muốn nằm mơ giữa ban ngày? Anh mau dẫn hai thổ……”
Ba chữ thổ phì viên người phụ nữ kia hoàn toàn không nói ra khỏi miệng.
Hai cô gái trong xe, tùy tiện kéo một cái phóng to trên màn hình lớn, đều là mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành.
Ngay lúc đó Đổng Lê Triệu dứt khoát lái xe đi, để lại cho người phụ nữ kia một đuôi xe đầy bụi, đi rồi.
“Đổng Lê Triệu anh dọa người ta rồi,” Hướng Tình cười, cảm thấy cảnh tượng vừa rồi quả thật cực kỳ sảng khoái.
Đổng Lê Triệu không đáp lời, trên mặt cũng mang theo nụ cười đắc ý.
“Hướng Tình, hiện tại tâm tình tôi đang tốt, tôi nói cho cô biết một chuyện,” Đổng Lê Triệu rất thích thú nói chuyện với Hướng Tình.
Rõ ràng Mục Giai Âm cảm thấy trong lời nói Đổng Lê Triệu có vài phần không có ý tốt.
“Chuyện gì?” Hướng Tình hoàn toàn bị lời nói của Đổng Lê Triệu gợi lên lòng hiếu kỳ.
“Công ty của chúng tôi gần đây nổi tiếng nhất là người phụ nữ kia, cô biết không? Đổng Lê Triệu hỏi.
“Biết, tôi còn cố ý tới ủng hộ phòng vé phim công ty các anh đó,” Hướng Tình vỗ vai Đổng Lê Triệu, “Cám ơn tôi đi.”
“Cám ơn cô,” Đổng Lê Triệu hít vào một hơi, vừa kéo bả vai bị đau, đột nhiên đầu xe xiêu vẹo một chút, “Hướng Tình, cô đừng động tay động chân với ông.”
Hướng Tình nhìn về phía Mục Giai Âm thè lưỡi, nhất thời cô quên mất sức lực mình hơi mạnh.
Mục Giai Âm cũng khó hiểu nói, “Không phải là người phụ nữ kia cùng với công ty các anh…… Không phải cô ta là ngọc nữ sao?”
“Cô ta?” Đổng Lê Triệu cười châm biếm, “Chị dâu, thực sự chị cảm thấy làm ngọc nữ thì cả thể xác lẫn tinh thần đều phải đơn thuần? Sau lưng cô ta có ông chủ lớn chống lưng cho, tôi nói em gái cô ta. Em gái cô ta thật sự đơn thuần đó, cô gái mới mười tám tuổi trong veo như nước. Vì địa vị, quyến rũ Hàn Tử Nghị.”
“Cái này gọi là đơn thuần?” Hướng Tình tựa lưng vào ghế ngồi, khinh thường nhìn ngoài cửa sổ.
“Người ta lớn lên đơn thuần thì chính là đơn thuần, hơn nữa, chúng ta lại không ép, mặc kệ trong lòng cô ta đơn thuần hay không đơn thuần,” Đổng Lê Triệu nói, “Có phải không, chị dâu?”
“Tôi cũng không phải là đàn ông, anh nói những lời này với tôi làm gì? Mục Giai Âm cũng không giải thích được. Cô cảm thấy nếu như thật sự đơn thuần, thì cả thể xác lẫn tinh thần mình đều sẽ đơn thuần. Nếu trong lòng luôn nghĩ dùng quy tắc ngầm để leo lên cao, vậy thật sự là vô hạn giống như trà xanh bám vào.
“Tôi chỉ muốn để cho cô suy rộng ra một chút, biết người biết mặt nhưng không biết lòng,” Cuối cùng Đổng Lê Triệu cũng nói đến chủ đề chính, “Bề ngoài Chân Phó Dương kia được nói là chói sáng nhất, hiền lành nhất, mê người nhất đúng không? Nhiều năm như vậy anh ta…… Cô nghĩ, đúng không, lòng dạ độc ác như vậy cũng không tránh được, nói không chừng nắm mấy mạng người trong tay đấy.”
“Anh đừng bôi nhọ người khác lung tung, Chân Phó Dương chỉ vì yêu mà chạy khắp nơi thôi, còn mạng người, anh nói rất thái quá rồi.” Hướng Tình không đồng ý đầu tiên, mặc dù cô cũng không tán thành Mục Giai Âm và Chân Phó Dương ở bên nhau, nhưng rõ ràng Đổng Lê Triệu vu cáo hãm hại như vậy thì không đúng.
“Vẫn là lão đại của chúng tôi tốt, cô nói có đúng không?” Đổng Lê Triệu bày ra tư thế thao thao bất tuyệt nói, “Cô xem lão đại của chúng tôi, mặc dù có chút lạnh lùng.”
“Tôi biết anh muốn nói gì.” Mục Giai Âm nói, “Tôi cũng biết. Chân Phó Dương đang làm cái gì tôi vẫn luôn hiểu rõ, anh không cần phải nhấn mạnh lần
|
/132
|

