Trùng Sinh Danh Môn, Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 88 - Chương 74

/132


Hướng Tình, cô có dám hay không càng mặt dày một chút? Hàn Tử Nghị lầm bầm nửa ngày, mới nghĩa chánh ngôn từ nói với Hướng Tình: Cô lại dám mơ ước Đổng Lê Triệu, cũng không cầm gương đi soi coi cô trông như thế nào?

Mục Giai Âm nhìn về phía Quyền Thiệu Viêm, làm hình dáng của miệng khi phát âm nói với Đổng Lê Triệu: Tối nay.

Trước tối nay cô muốn biết kết quả.

Quyền Thiệu Viêm đang đứng ở nơi này, Mục Giai Âm vẫn như thế không coi ai ra gì nói chuyện với Đổng Lê Triệu? Hướng Tình càng nóng nảy hơn, nhưng cô lại không dám trắng trợn thể hiện sắc mặt cho Mục Giai Âm biết, không thể làm gì khác hơn là càng lớn tiếng nói: Tôi thích Đổng Lê Triệu, Đổng Lê Triệu cũng không phản đối, anh gấp cái gì?

Giờ phút này Đổng Lê Triệu nơi nào còn phân tâm quản chuyện Hướng Tình và Hàn Tử Nghị.

Anh đang bận cùng Mục Giai Âm kịch liệt cò kè mặc cả: Cuối tuần.

Tối nay. Mục Giai Âm không nhường bước chút nào.

Đi tìm chết. Đổng Lê Triệu nổi giận.

Hàn Tử Nghị cũng nổi giận, giờ phút này Đổng Lê Triệu thật sự là đang trầm mặc.

Đổng Lê Triệu vẫn luôn cùng Hướng Tình nhìn nhau không vừa mắt mà, chẳng lẽ Đổng Lê Triệu, tên này rốt cuộc lang tâm đại phát? Không được, Đổng Lê Triệu đối với phụ nữ vốn không có thật lòng, tuyệt đối không thể khiến Hướng Tình bị cặn bã này chà đạp.

Hàn Tử Nghị nào biết, giờ phút này Đổng Lê Triệu đang đối mặt với chuyện làm anh cảm thấy nguy hiểm, nguy hiểm khiến Đổng Lê Triệu không thể không toàn lực ứng phó.

Đổng Lê Triệu. Mục Giai Âm ung dung mở miệng, âm thanh không lớn không nhỏ, nhưng Quyền Thiệu Viêm tuyệt đối nghe thấy.

Ánh mắt của Đổng Lê Triệu trở nên vô cùng sợ hãi, mẹ nó, Mục Giai Âm lại có thể cùng anh đùa thật.

Đổng Lê Triệu vội vàng đứng lên nói: Không hoan nghênh tôi, tôi còn không muốn ở lại đâu.

Nói xong, Đổng Lê Triệu liền xoay người nói với Quyền Thiệu Viêm và Hàn Tử Nghị: Đại ca, Hàn Tử Nghị, chúng ta cùng đi uống rượu thôi. Hôm nay bị một cô gái từ chối, tôi cảm thấy đặc biệt đau lòng.

Vậy sao. Từ lúc bắt đầu vào nhà, tầm mắt Mục Giai Âm không dừng lại trên người của anh, tâm tình Quyền Thiệu Viêm vốn dĩ kích động cả một ngày, trong nháy mắt giống như là bị hắt một thùng nước lạnh, tại đây giữa mùa đông tầng tầng kết thành băng.

Hai mắt Hàn Tử Nghị phun lửa, buông lỏng một chút cổ áo của mình, không nói một lời đi theo Đổng Lê Triệu ra khỏi cửa.

Mục Giai Âm liếc mắt nhìn cửa, rồi nói với Hướng Tình: Mau đi ra ngoài đi, tớ cảm thấy hình như là Hàn Tử Nghị muốn đánh nhau rồi.

Đánh nhau? Hướng Tình nhấc chân đi ra.

Nhưng mới đi được vài bước, Hướng Tình lại lo lắng nhìn Mục Giai Âm nói: Giai Âm, tớ cảm thấy Quyền thiếu đối với cậu thật là tốt, Đổng Lê Triệu cái tên kia. . . . . .

Tớ chính là cô đơn tới già, cũng sẽ không đi cùng với anh ta, sau lưng của anh ta nhiều phụ nữ như vậy, đi cùng với anh ta không phải là làm tớ ngột ngạt sao? Mục Giai Âm vỗ vỗ bả vai Hướng Tình nói: Mới vừa rồi tớ là dùng lời kia tới uy hiếp Đổng Lê Triệu làm việc cho tớ thôi, cậu hãy yên tâm đi.

Như vậy à, tớ yên tâm hơn nhiều. Ánh mắt Hướng Tình sáng lên, liền chạy ra ngoài cửa. Lúc chạy đến cửa, Hướng Tình lại ngoái đầu nhìn lại nói với Mục Giai Âm: Giai Âm, cơm tớ đã làm xong, chính cậu đi ăn đi, khẳng định ăn thật ngon! Mẹ tớ đã nói vậy!

Chờ Hướng Tình chạy đến cửa, lại vừa đúng lúc nhìn thấy Hàn Tử Nghị không nói lời nào đã cho Đổng Lê Triệu một quyền.

Đổng Lê Triệu còn đang phiền não phải hỏi Quyền Thiệu Viêm như thế nào về chuyện của Mục Giai Âm, không hiểu ra sao lại bị đánh một quyền, trực tiếp ngã trên mặt đất.

Con mẹ nó, hôm nay cậu có bệnh hả? Không đợi Đổng Lê Triệu nổi giận đứng dậy lại bị Hàn Tử Nghị một quyền đánh tới ngã trên mặt đất.

Hai con mắt, một con mắt đã thâm đen, nhìn vô cùng giống quốc bảo.

Hàn Tử Nghị, anh điên rồi sao? Hướng Tình lớn tiếng hỏi, ngày thường quan hệ giữa Hàn Tử Nghị và Đổng Lê Triệu không phải rất tốt sao? Hàn Tử Nghị còn mơ hồ có phần nghe lời Đổng Lê Triệu.

Sau khi Hàn Tử Nghị đánh Đổng Lê Triệu xong mới ý thức được mình kích động làm cái gì.

Đổng Lê Triệu chính là một đại thiếu gia ăn sung mặc sướng, để cho anh ta đi đánh nhau, anh ta thật đúng là không làm được. Nhưng là, anh ta không làm được, không có nghĩa là vệ sĩ của anh ta không làm được, cơ hồ là lời của Hướng Tình vừa dứt, vệ sĩ của Đổng gia liền bao bọc xung quanh Hàn Tử Nghị rồi.

Mà vệ sĩ Hàn gia thấy tình thế không đúng, cũng rối rít đứng dậy, chắn trước mặt của Hàn Tử Nghị.

Hướng Tình ngửi ra mùi thuốc súng giữa hai bên.

Đổng Lê Triệu, con mẹ nó, cậu là muốn cùng tôi đánh? Hàn Tử Nghị vừa thấy bộ dáng này của Đổng Lê Triệu, vốn là đầu óc tỉnh táo một chút, nhất thời liền hỗn độn rồi.

Cậu thấy rõ ràng cho anh đây. Đổng Lê Triệu nổi giận chỉ hai mắt thâm đen nói: Là ai ra tay trước? Đầu óc cậu chập mạch hả? Tất cả đều đánh cho anh đây!

Ai muốn đánh? Tay Quyền Thiệu Viêm cầm tay của vệ sĩ Đổng gia, một cái tay khác dùng sức, trực tiếp ném người vệ sĩ kia văng ra ngoài.

Ánh mắt Đổng Lê Triệu âm sâm không lên tiếng.

Những người khác cũng không còn dám động thủ nữa.

Mới vừa rồi một chiêu của Quyền Thiệu Viêm làm tất cả bọn họ đều bị kinh hãi. Những người vệ sĩ này căn bản là không có người nào dám động, thực lực của bọn họ và người mới vừa bị vứt đi thật ra không có sai biệt lắm. Nhưng tên kia bị Quyền Thiệu Viêm đánh ngay cả một chiêu cũng sống không qua.

Quyền Thiệu Viêm nhìn Đổng Lê Triệu lạnh lùng nói: Không phải nói đi uống rượu sao?

Tất cả giải tán.

Nói dứt lời, Quyền Thiệu Viêm trực tiếp lên xe.

Những người vệ sĩ kia thấy cậu chủ nhà mình cũng không có ý phản đối liền tranh thủ rút lui.

Rất rõ ràng, Quyền thiếu hôm nay khó chịu nha, tên kia mới vừa bị vứt đi đến bây giờ cũng không có đứng dậy.

Hướng Tình nhìn đôi mắt thâm đen của Đổng Lê Triệu thảm không nỡ nhìn, mới kinh ngạc nhìn hồi lâu sắc mặt khó chịu của Hàn Tử Nghị nghi ngờ hỏi: Hàn Tử Nghị, đừng nói với tôi anh đây là mới ngủ dậy nên nổi cáu?

Mới ngủ dậy nên bực bội? Cuối cùng Đổng Lê Triệu cũng nghĩ thông suốt: Anh em, cậu sẽ không phải là bởi vì Hướng Tình tỏ tình với tôi cho nên ghen chứ?

Anh đây làm người chịu tội thay thật là đủ bền chắc.

Trước bị Mục Giai Âm uy hiếp, lại bị Hướng Tình đụng gần chết, lúc này lại bị Hàn Tử Nghị mạnh mẽ đánh.

Hình như là vậy nha. Hướng Tình nghiêng đầu vừa nghĩ, bỗng cảm thấy Đổng Lê Triệu nói ra lời này rất có đạo lý.

Cô có bệnh hả? Hàn Tử Nghị nhìn Hướng Tình một cái nói thẳng: Tôi đây chính là mới ngủ dậy nên bực bội, thì sao? Hướng Tình, chính cô cũng không soi soi gương, dáng dấp của cô như vậy, cho không tôi đều không cần.

Tôi lớn lên thật đẹp mắt. Hướng Tình phi thường thành thực nói: Hai ngày trước còn có ngôi sao tìm tôi nói muốn để cho tôi làm minh tinh đấy.

Tuyệt đối đừng. Đổng Lê Triệu hung dữ nói với Hướng Tình: Tôi không muốn xem làng giải trí cứ như vậy vô cớ bị cô hủy rồi. Anh đây còn trông cậy

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status