Nhìn Quyền Thiệu Viêm xoay người đi ra phòng bệnh, Mục Giai Âm khẩn trương ngồi thẳng người, giọng nói mang theo uất ức nói: Quyền Thiệu Viêm, em đau bụng.
Cơ thể Quyền Thiệu Viêm cứng đờ, trong lòng nháy mắt mềm mại xuống.
Nhưng nét mặt Quyền Thiệu Viêm vẫn không có thay đổi.
Thấy Quyền Thiệu Viêm quay trở lại, tâm tình Mục Giai Âm hơi khá hơn một chút. Quyền Thiệu Viêm cũng không tức giận như vậy đi… Cô tưởng anh vẫn còn rất tức giận.
Quyền Thiệu Viêm trực tiếp bấm điện thoại trên đầu giường Mục Giai Âm, kêu y tá đem băng gạc và thuốc trị thương tới đây, còn bảo y tá mang luôn thuốc giảm đau đến.
Gần đây, cơ thể cảm giác như thế nào? Quyền Thiệu Viêm hỏi.
Mục Giai Âm lắc lắc đầu nói: Không tốt, hơn nữa, Cơ U Tứ lại xuống tay rất nặng, đè ép bụng của em, vậy nên càng không được tốt.
Quan trọng nhất là, Quyền Thiệu Viêm cũng không tới bệnh viện thăm cô.
Ngay cả em gái của anh đều tới, nhưng Quyền Thiệu Viêm vẫn là không đến.
Mục Giai Âm nói dứt lời, liền khao khát nhìn Quyền Thiệu Viêm.
Nhưng Quyền Thiệu Viêm chỉ là nhận lấy thuốc do y tá đưa tới, cẩn thận thoa lên cổ tay Mục Giai Âm, lại quấn một tầng băng gạt sau đó mới nói: Sau này Cơ U Tứ sẽ không tái xuất hiện nữa, em hãy yên tâm đi. Anh còn có một số việc, đi trước đây.
Quyền Thiệu Viêm vẫn không có ý định ở lại với cô?
Mục Giai Âm cắn cắn môi, không có lên tiếng, Quyền Thiệu Viêm căn bản là không tính toán tha thứ cho cô sao?
Nhưng cô đều đã nỗ lực như vậy, chẳng lẽ Quyền Thiệu Viêm nghe không hiểu từng câu từng chữ của cô đều ẩn ý mong muốn Quyền Thiệu Viêm tới bệnh viện thăm cô sao? Anh tức giận là vì chuyện của Chân Phó Dương hay là bởi vì chuyện đứa nhỏ?
Mục Giai Âm nhìn Quyền Thiệu Viêm từ từ đóng lại cửa phòng bệnh, sắc mặt từng tầng từng tầng buồn bã đi xuống.
Trên mặt vốn cũng không có huyết sắc, xem ra càng giống như phủ thêm một tầng tuyết trắng. Ánh mắt mang theo tức giận, mơ hồ lộ ra mấy phần không khí trầm lặng .
Quyền Thiệu Viêm đây là không tính toán để ý đến cô sao?
Cơ thể Mục Giai Âm cuộn lên, vùi đầu vào trong chăn, muốn khóc lại khóc không ra nước mắt.
Cô còn phải giải thích thế nào?
Quan hệ của cô và Chân Phó Dương cô cũng sớm đã nói rõ với Quyền Thiệu Viêm, đứa nhỏ trong bụng… Người áy náy nhất chính là cô, buổi tối lúc nằm mơ thậm chí cô nhìn thấy đứa bé kia khó chịu kêu đau với cô.
Ngay tại mấy ngày trước, cô vẫn còn vì nghe được đứa bé máy thai mà cao hứng, nhưng bây giờ cô lại vĩnh viễn cùng đứa trẻ của mình nói tạm biệt.
Nếu như thật sự Quyền Thiệu Viêm là bởi vì chuyện đứa trẻ mà hành hạ cô... Mục Giai Âm vùi mình ở trong chăn, cơ thể đột nhiên một trận lại một trận rét run.
Lúc tối, nhà họ Cơ lại xảy ra chuyện.
Khóe môi luôn treo nụ cười của Cơ U Tứ rốt cuộc mím lại thành một đường thẳng tắp.
Anh hai, bây giờ anh thật là gan lớn rồi. Mắt Cơ U Tứ khẽ nheo lại, con ngươi màu hổ phách bởi vì tức giận mà nhanh chóng biến thành màu đen, nhưng màu đen kia cũng không đồng nhất, ngược lại giống những sợi tơ tụ tập thành một màu đen hiểm độc, lộ ra mùi vị kỳ lạ.
Cơ U Tứ, chuyện hôm nay em công kích Mục Giai Âm, Quyền Thiếu đã biết. Vẻ mặt Cơ U Vũ không có bất kỳ biến hóa, nghiêm túc nói: Không bằng em ra nước ngoài tạm thời tránh một đoạn thời gian, như vậy đối với chúng ta và Cơ gia đều tốt.
Quyền Thiệu Viêm? Khóe miệng Cơ U Tứ lại tà tà nâng lên một nụ cười, khóe mắt đuôi mày đều giơ lên, cố tình trong ánh mắt kia sự hiểm độc cũng là càng ngày càng đậm: Cơ U Vũ, sợ là anh bởi vì tôi đả thương Mục Giai Âm mới tức giận đi?
Hiện tại Mục Giai Âm mới vừa sinh non, tôi nghĩ anh chính là không muốn đi phá hư tình cảm vợ chồng của cô ta và Quyền Thiệu Viêm. Cơ U Vũ cũng hào phóng thừa nhận: Hơn nữa, vào chiều hôm nay, anh và ba mẹ đều không hẹn mà cùng bị tổn thất, anh nghĩ em mới là người bị công kích lợi hại nhất, đây đều là người nào làm, anh nghĩ không cần nghi ngờ.
Có thể ở trong thời gian ngắn như vậy, làm cho toàn bộ nhà họ Cơ thất thế, trừ Quyền Thiệu Viêm ra còn ai có cái khả năng này?
Vẻ mặt Cơ U Vũ trầm tĩnh, hợp tình hợp lý phân tích nói: Huống hồ, đây còn là dưới tình huống Quyền Thiệu Viêm bị chuyện nhà họ Ngô và vợ anh ta vướng tay vướng chân, một khi Quyền Thiệu Viêm xử lý sạch sẽ chuyện nhà họ Ngô, toàn lực đối phó chúng ta, em nghĩ Cơ gia sẽ phải gánh chịu tổn thất lớn dường nào, khẳng định trong lòng em hiểu rõ.
Nói nhiều như vậy làm gì, chẳng lẽ anh không rõ ràng thực lực của tôi? Cơ U Tứ hơi nhíu mày: Anh chớ vì muốn lấy lòng một người đàn bà đã có chồng mà xen vào chuyện của tôi, còn nói nghe đến hào hùng như vậy. Vì nhà họ Cơ? Nhà họ Cơ nếu là dựa vào anh thì sớm đã sụp đổ. Nếu không phải là tôi chống, cái nhà họ Cơ này có thể được như hiện tại sao.
Em cũng họ Cơ. Cơ U Vũ cường điệu, vẻ mặt không có chút gợn sóng nào.
Rất dễ nhận thấy, cãi vả như vậy giữa hai anh em là chuyện thường xuyên xảy ra.
Còn nữa, người phụ nữ của em, Thịnh Liễu Huyên đã từng cố gắng hạ độc Mục Giai Âm, nguyên nhân không rõ. Cơ U Vũ nói. Nếu Cơ U Tứ muốn đi, vậy thì hãy xử lý cho xong toàn bộ những chuyện này rồi đi.
Cơ U Vũ cũng từng hỏi người phụ nữ kia tại sao phải hạ độc Mục Giai Âm, nhưng mà người phụ nữ này bị Cơ U Tứ làm hư rồi, không chịu cho anh sắc mặt tốt, lỗ mũi hướng lên trời bỏ đi luôn.
Cơ U Vũ cũng nhún nhường, không muốn cùng một người phụ nữ so đo quá nhiều, liền không còn hỏi tới.
Cậu chủ, nên đi. Vệ sĩ cắt đứt cuộc đối thoại của Cơ U Tứ và Cơ U Vũ.
Hành lý Cơ U Tứ đã sớm chuẩn bị xong, vệ sĩ một tay xách hành lý nói: Cậu chủ, ông chủ nói bên kia quá mức nguy hiểm, để cho em đi theo cậu.
Danh nghĩa là đi theo, thực ra là đi theo dõi.
Ông già kia thật đúng là tin lời Cơ U Vũ, cảm thấy anh sẽ làm loạn. Lại có thể phái vệ sĩ đắc lực nhất bên cạnh ông ta đi theo dõi anh, thật là để mắt anh.
Biết. Cơ U Tứ chậm rãi đáp một tiếng, mới lại quay đầu ánh mắt hung ác nhìn Cơ U Vũ, trên mặt cười lúm đồng tiền càng thêm quỷ dị.
Yên tâm đi, anh hai. Trong giọng nói Cơ U Tứ mang theo vài phần vui vẻ, vài phần quỷ dị, âm thanh kia giống như mang theo vài phần chất dính, ở trong không khí thật lâu xua đi không được: Người phụ nữ của em sẽ không xuống tay với Mục Giai Âm. Em còn không có ở trước mặt anh chiếm được Mục Giai Âm, em thế nào cam lòng để cho Mục Giai Âm chết đây? Nếu Mục Giai Âm còn sống sẽ phát huy giá trị cao nhất phải hay không?
Cơ U Tứ giống như là phát hiện ra việc gì hay nói: Chờ lúc em chiếm được Mục Giai Âm, một người phụ nữ, vừa hành hạ được anh và Quyền Thiệu Viêm, lại lấy lòng em, thật đúng là một hòn đá hạ ba con chim phải hay không?
Cơ U Tứ miễn cưỡng vừa đi về phía trước vừa nói: Anh hai, em thích phụ nữ đầy đặn, Mục Giai Âm thật sự là quá gầy, nhớ giúp em nuôi cô ấy cho béo một chút, chờ sau khi em trở lại vừa đúng lúc hưởng dụng.
Vẻ mặt Cơ U Vũ từ đầu tới đuôi cũng không có thay đổi.
Từ khi Cơ U Tứ mạnh hơn anh, chỉ cần có cơ hội, Cơ U Tứ cũng sẽ hung hăng giẫm anh ở dưới chân, không có chút nào cho anh cơ hội xoay mình. Cả thành phố A mọi người đều biết rõ, mặc dù Cơ U Tứ là của em trai anh nhưng ở trong nhà họ Cơ, người có quyền lên tiếng đều chỉ có Cơ U Tứ, không phải bất luận kẻ nào khác.
Thậm chí ngay cả ba của anh đều không phải!
Cơ U Vũ nhớ lúc sinh nhật mười tám tuổi, ba của anh đã từng nói với anh, nói sau này muốn giao nhà họ Cơ cho Cơ U Tứ . Muốn anh bình thường để ý Cơ U Tứ, chỉ có ở dưới sự hướng dẫn của Cơ U Tứ nhà họ Cơ mới có thể ở thành phố A có đất đặt chân.
Cho nên tới bây giờ anh cũng không tranh giành với Cơ U Tứ, anh vốn không phải là người có dã tâm.
Hơn nữa, Cơ U Tứ chê cười, anh cũng sớm đã thành thói quen. Cho nên, trong lòng không hề có bất kỳ gợn sóng.
Ở xung quanh anh bọn người làm hoặc đồng tình, hoặc hả hê, hoặc ánh mắt giễu cợt, Cơ U Vũ bình tĩnh xoay người qua, đi tới gian phòng của mình. Chờ đến lúc xe đi khuất, Cơ U Vũ mới yên lòng, trên mặt hơi lộ ra một cái mỉm cười.
Đơn giản, nhiều năm như vậy anh đều biểu hiện tốt. Vì vậy cho tới bây giờ ba cũng không có hoài nghi anh, cho nên anh mới thuận lợi đuổi đi Cơ U Tứ, không có Cơ U Tứ, cuộc sống Mục Giai Âm sẽ khá hơn một chút.
Dù sao, Cơ U Tứ tên này từ trước tới nay luôn là người chỉ sợ thiên hạ không loạn.
Hơn nữa, rất rõ ràng Cơ U Tứ là coi trọng Mục Giai Âm, không có người phụ nữ nào có thể được hạnh phúc khi ở bên cạnh Cơ U Tứ. Cơ U Tứ, người này từ trước tới nay luôn là người chỉ thích chơi đùa, căn bản không có thật lòng.
Anh nhìn ra được Mục Giai Âm và Quyền Thiệu Viêm thật sự có tình cảm với nhau, hai người họ vốn là vợ chồng, hi vọng bọn họ người có
|
/132
|

