Qua sinh nhật Quyền Thiệu Viêm, Mục Giai Âm vô cùng hối hận. Cô cảm thấy cô cần phải đến tiệc sinh nhật của Quyền Thiệu Viêm, bởi vì Mục Giai Âm vắng mặt, thành phố A bắt đầu lưu truyền tin tức quan hệ giữa Quyền Thiệu Viêm và Mục Giai Âm không tốt.
Đối với lần này, Mục Uẩn Ngạo và Quyền Duệ Tân biết được sự tình muốn nôn mửa.
Mục Giai Thu, Mục Giai Nhan và người nhà họ Quyền không biết nội tình cảm thấy vui vẻ muốn ăn mừng.
Dĩ nhiên, lúc này, Mục Giai Âm không biết tin tức cô không được cưng chiều lưu truyền ra.
Nghĩ đến sinh nhật Quyền Thiệu Viêm, Mục Giai Âm làm mì trường thọ cho Quyền Thiệu Viêm.
Mục Giai Âm nghĩ là Quyền Thiệu Viêm sẽ về nhà sớm. Nhưng mà, hai người Quyền Duệ Tân và Mục Uẩn Ngạo đã sớm chuẩn bị, Quyền Thiệu Viêm ngại mặt mũi của hai vị ông nội nên ở lại.
Mục Giai Âm ngồi trước bàn ăn, nhìn kim đồng hồ chạy.
Cho dù Quyền Thiệu Viêm nói còn phải cùng người nhà ăn một bữa cơm, nhưng mà, đã mười một giờ vẫn chưa quay về thế?
Mục Giai Âm cứ đợi, mí mắt cũng sắp dính vào nhau.
Quyền Thiệu Viêm về đến nhà, theo thói quen đi vào phòng ngủ trước nhìn Mục Giai Âm, nhưng mà trong phòng ngủ không có ai. Quyền Thiệu Viêm cau mày, suy nghĩ một lát, mới đi vào phòng ăn.
Phòng ăn chỉ có một ngọn đèn nhỏ trên tường sáng, ánh đèn màu vàng ấm áp, cô nằm ngủ trên bàn nhỏ.
Sao lại ngủ ở chỗ này? Nhỡ bị cảm mạo thì làm sao?
Quyền Thiệu Viêm vuốt vuốt mi tâm, đi đến bên cạnh Mục Giai Âm, định ôm Mục Giai Âm vào phòng ngủ.
“Anh quay về rồi?” Quyền Thiệu Viêm vừa mới đến gần, Mục Giai Âm liền tỉnh. Dụi mắt, nhìn Quyền Thiệu Viêm trước mặt, Mục Giai Âm lại nhìn đồng hồ rồi nói, “Sao về muộn như vậy? Anh còn uống rượu sao? Thật là khó ngửi.”
Vừa nói, Mục Giai Âm vừa đến bên cạnh Quyền Thiệu Viêm ngửi quần áo anh.
“Khó ngửi em còn ngửi sao?” Quyền Thiệu Viêm đưa tay ôm Mục Giai Âm vào trong ngực, “Có phải nghĩ đến hay không?”
“Nghĩ cái gì chứ?” Tự luyến, Mục Giai Âm nói, “Em ngửi xem trên người anh có mùi nước hoa phụ nữ khác không…”
Một lúc lâu sau, Mục Giai Âm mới nói, “Thật sự có.”
Mục Giai Âm nhìn chằm chằm quần áo Quyền Thiệu Viêm thật lâu, mãi mới nói, “Ngay cả dấu son môi cũng có, còn là màu đỏ thẫm…”
Đáng nhẽ cô phải đi theo, cô phải cầm súng lục của Quyền Thiệu Viêm bắn người kia!
Mục Giai Âm cúi đầu nhìn Quyền Thiệu Viêm thật lâu, mới tránh thoát khỏi Quyền Thiệu Viêm ôm, chạy vào trong phòng.
Tức giận sao? Quyền Thiệu Viêm nhìn quần áo trên người mình, sắc mặt tối hơn phân nửa. Tức giận mang áo khoác của mình cởi ra ném vào thùng rác, Quyền Thiệu Viêm mới vội vàng nhấc chân đuổi theo Mục Giai Âm.
Mục Giai Âm lục trong ngăn kéo, rốt cuộc cũng tìm thấy súng trong đống quần áo.
“Quyền Thiệu Viêm,” Mục Giai Âm quay đầu lấy súng chỉ vào Quyền Thiệu Viêm nói, “Anh nói, người phụ nữ kia ở đâu?”
Cô đợi đến tận bây giờ, kết quả chỉ là thế này thôi sao, trong lòng cô trong nháy mắt cảm thấy nguội lạnh.
“Giai Âm, súng lục chưa lên cò.” Quyền Thiệu Viêm nhắc nhở.
Lên cò sao? Cô biết, trước kia Chân Phó Dương đã dạy cô bắn súng.
“Giai Âm, súng lục không có đạn.” Quyền Thiệu Viêm nhắc nhở lần nữa.
Mục Giai Âm cắn răng, “Đạn ở chỗ nào?”
“Bên trong hòm thuốc.” Quyền Thiệu Viêm tương đối thành thực.
Mục Giai Âm chạy ra ngoài phòng khách, nhìn thấy bên trên thùng rác có một cái áo, chính là tây trang bị cô phát hiện ra có vấn đề.
“Quyền Thiệu Viêm,” Mục Giai Âm chống nạnh hai tay, “Anh cho rằng tội phạm dọn dẹp hiện trường sẽ không có vấn đề gì sao? Em
Đối với lần này, Mục Uẩn Ngạo và Quyền Duệ Tân biết được sự tình muốn nôn mửa.
Mục Giai Thu, Mục Giai Nhan và người nhà họ Quyền không biết nội tình cảm thấy vui vẻ muốn ăn mừng.
Dĩ nhiên, lúc này, Mục Giai Âm không biết tin tức cô không được cưng chiều lưu truyền ra.
Nghĩ đến sinh nhật Quyền Thiệu Viêm, Mục Giai Âm làm mì trường thọ cho Quyền Thiệu Viêm.
Mục Giai Âm nghĩ là Quyền Thiệu Viêm sẽ về nhà sớm. Nhưng mà, hai người Quyền Duệ Tân và Mục Uẩn Ngạo đã sớm chuẩn bị, Quyền Thiệu Viêm ngại mặt mũi của hai vị ông nội nên ở lại.
Mục Giai Âm ngồi trước bàn ăn, nhìn kim đồng hồ chạy.
Cho dù Quyền Thiệu Viêm nói còn phải cùng người nhà ăn một bữa cơm, nhưng mà, đã mười một giờ vẫn chưa quay về thế?
Mục Giai Âm cứ đợi, mí mắt cũng sắp dính vào nhau.
Quyền Thiệu Viêm về đến nhà, theo thói quen đi vào phòng ngủ trước nhìn Mục Giai Âm, nhưng mà trong phòng ngủ không có ai. Quyền Thiệu Viêm cau mày, suy nghĩ một lát, mới đi vào phòng ăn.
Phòng ăn chỉ có một ngọn đèn nhỏ trên tường sáng, ánh đèn màu vàng ấm áp, cô nằm ngủ trên bàn nhỏ.
Sao lại ngủ ở chỗ này? Nhỡ bị cảm mạo thì làm sao?
Quyền Thiệu Viêm vuốt vuốt mi tâm, đi đến bên cạnh Mục Giai Âm, định ôm Mục Giai Âm vào phòng ngủ.
“Anh quay về rồi?” Quyền Thiệu Viêm vừa mới đến gần, Mục Giai Âm liền tỉnh. Dụi mắt, nhìn Quyền Thiệu Viêm trước mặt, Mục Giai Âm lại nhìn đồng hồ rồi nói, “Sao về muộn như vậy? Anh còn uống rượu sao? Thật là khó ngửi.”
Vừa nói, Mục Giai Âm vừa đến bên cạnh Quyền Thiệu Viêm ngửi quần áo anh.
“Khó ngửi em còn ngửi sao?” Quyền Thiệu Viêm đưa tay ôm Mục Giai Âm vào trong ngực, “Có phải nghĩ đến hay không?”
“Nghĩ cái gì chứ?” Tự luyến, Mục Giai Âm nói, “Em ngửi xem trên người anh có mùi nước hoa phụ nữ khác không…”
Một lúc lâu sau, Mục Giai Âm mới nói, “Thật sự có.”
Mục Giai Âm nhìn chằm chằm quần áo Quyền Thiệu Viêm thật lâu, mãi mới nói, “Ngay cả dấu son môi cũng có, còn là màu đỏ thẫm…”
Đáng nhẽ cô phải đi theo, cô phải cầm súng lục của Quyền Thiệu Viêm bắn người kia!
Mục Giai Âm cúi đầu nhìn Quyền Thiệu Viêm thật lâu, mới tránh thoát khỏi Quyền Thiệu Viêm ôm, chạy vào trong phòng.
Tức giận sao? Quyền Thiệu Viêm nhìn quần áo trên người mình, sắc mặt tối hơn phân nửa. Tức giận mang áo khoác của mình cởi ra ném vào thùng rác, Quyền Thiệu Viêm mới vội vàng nhấc chân đuổi theo Mục Giai Âm.
Mục Giai Âm lục trong ngăn kéo, rốt cuộc cũng tìm thấy súng trong đống quần áo.
“Quyền Thiệu Viêm,” Mục Giai Âm quay đầu lấy súng chỉ vào Quyền Thiệu Viêm nói, “Anh nói, người phụ nữ kia ở đâu?”
Cô đợi đến tận bây giờ, kết quả chỉ là thế này thôi sao, trong lòng cô trong nháy mắt cảm thấy nguội lạnh.
“Giai Âm, súng lục chưa lên cò.” Quyền Thiệu Viêm nhắc nhở.
Lên cò sao? Cô biết, trước kia Chân Phó Dương đã dạy cô bắn súng.
“Giai Âm, súng lục không có đạn.” Quyền Thiệu Viêm nhắc nhở lần nữa.
Mục Giai Âm cắn răng, “Đạn ở chỗ nào?”
“Bên trong hòm thuốc.” Quyền Thiệu Viêm tương đối thành thực.
Mục Giai Âm chạy ra ngoài phòng khách, nhìn thấy bên trên thùng rác có một cái áo, chính là tây trang bị cô phát hiện ra có vấn đề.
“Quyền Thiệu Viêm,” Mục Giai Âm chống nạnh hai tay, “Anh cho rằng tội phạm dọn dẹp hiện trường sẽ không có vấn đề gì sao? Em
|
/132
|

