Trùng Sinh Danh Môn, Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 76 - Chương 68.2

/132




Mục Giai Âm hơi lúng túng, cô định tối nay lúc bầu không khí tốt thì lấy chiếc nhẫn này ra. “Hôn lễ hôm đó, anh cũng nói đi trước, buổi lễ hỗn loạn, ông nội gọi hai đứa bé theo sau chúng ta mang hai chiếc nhẫn đến.”

Lúc ra bệnh viện ông nội liền đưa cho cô hai chiếc nhẫn này, khi đó cô suy nghĩ có nên đưa cho Quyền Thiệu Viêm một cái hay không. Nhưng mà, sau đó suy nghĩ lại chuyện kết hôn kia làm cho Quyền Thiệu Viêm mất thể diện như vậy, cô cũng không dám nhắc lại.

Bây giờ bị Quyền Thiệu Viêm phát hiện, theo bản năng Mục Giai Âm cảm thấy hồi hộp.

Nếu như hiện tại Quyền Thiệu Viêm tỉnh táo nói còn được, bây giờ Quyền Thiệu Viêm đang say, lúc trước Quyền Thiệu Viêm ở nhà lại xảy ra không vui, nhộ nhỡ… Quyền Thiệu Viêm làm khó dễ thì phải làm sao?

Quyền Thiệu Viêm nhìn chiếc nhẫn hồi lâu, mới xoay người ra khỏi phòng ngủ.

Mục Giai Âm khóc không ra nước mắt, phản ứng của Quyền Thiệu Viêm đúng là kịch liệt.

Một lúc lâu sau, Quyền Thiệu Viêm mới quay trở lại, trong tay cầm một đôi bông tai, trên mặt là viên kim cương nhỏ lấp lánh. Hình như là cùng một bộ với chiếc nhẫn của bọn họ.

Mục Giai Âm ngẩn người nói, “Đây là?”

“Sau khi kết hôn anh đi công tác, thấy đôi bông tai này, anh nghĩ nó rất xứng với em, rất hợp với chiếc nhẫn kết hôn của chúng ta, anh liền mua,” giọng nói Quyền Thiệu Viêm cất giấu một chút vui sướng và một chút cảm xúc không nói rõ được, “Về sau anh tìm chiếc nhẫn của hai chúng ta, nhưng hai đứa bé nói đưa chiếc nhẫn cho người nào đó, anh còn tưởng rằng bị mất rồi chứ.”

“Anh đeo cho em.” Quyền Thiệu Viêm vừa nói, nhẹ nhàng đeo bông tai cho Mục Giai Âm.

Sau đó, Quyền Thiệu Viêm mới cẩn thận nhìn Mục Giai Âm dưới ánh đèn, nghiêm túc giống như đang nhìn một bức họa xinh đẹp.

Mục Giai Âm đang ngẩng đầu cho Quyền Thiệu Viêm nhìn, mặt cũng từ từ đỏ lên, cúi thấp đầu xuống, “Nhìn em làm gì, không phải là chưa có nhìn qua… Hơn nữa, cũng đã muộn thế này, đeo cho em, lúc ngủ lại phải tháo ra.”

Cô có phải sát phong cảnh quá không?

Thật ra thì cô cũng muốn nói mấy lời ấm áp, nhưng mà bật thốt lên chính là như này. Nhất định là gần đây cô theo học Đổng Lê Triệu.

“Rất đẹp,” Quyền Thiệu Viêm nhếch mép cười vui vẻ, khuôn mặt anh tuấn trở nên dịu dàng hơn.

Ánh mắt Mục Giai Âm nhìn chằm chằm anh, cô biết dáng dấp Quyền Thiệu Viêm rất tốt, nhưng không nghĩ đến Quyền Thiệu Viêm cười lên lại đẹp như vậy, cảm thấy nhìn như thế nào cũng không đủ.

Nhưng mà, Quyền Thiệu Viêm rất ít khi cười.

Một lát sau, Quyền Thiệu Viêm cúi đầu, đeo chiếc nhẫn vào tay Mục Giai Âm.

Ban đầu làm chiếc nhẫn, hôm nay đeo trên tay cũng rất vừa.

Đáng tiếc, Mục Giai Âm nghĩ thầm, mấy tháng sau, cô nhất định sẽ mập lên, ngón tay cũng biến lớn, chiếc nhẫn đẹp như vậy lại không mang được.

Mục Giai Âm cầm chiếc nhẫn nam đeo vào tay Quyền Thiệu Viêm nói, “Ông nội nói, chữ bên trong chiếc nhẫn này là anh tự khắc sao?”

“Đúng vậy.” Quyền Thiệu Viêm gật đầu một cái.

Khi đó anh ở Hà Lan, nghe nói Mục Giai Âm đồng ý kết hôn, anh liền chạy đến tất cả tiệm trang sức ở Hà Lan, cuối cùng tìm được chiếc nhẫn này. Sau đó, anh nói cho chủ cửa hàng anh muốn tự tay khắc tên anh và vị hôn thê.

Chủ cửa hàng không nói hai lời liền đáp ứng, còn chúc phúc anh và Mục Giai Âm có thể thiên trường địa cửu.

Quyền Thiệu Viêm đúng là rất quan tâm đến hôn sự này sao?

Mục Giai Âm nghĩ đến khoảng thời gian chuẩn bị kết hôn kia cái gì cô cũng không làm, chỉ cô ông nội bảo cô thử áo cưới, cô không mất quá nhiều sức. Cô cũng từng nghĩ, hôn lễ kia, Quyền Thiệu Viêm ở nước ngoài cũng sẽ giống cô, không cần tốn nhiều sức lực, toàn bộ nhà họ Quyền thay anh sắp xếp.

Tay Quyền Thiệu Viêm rất đẹp, phía trên một chút vết thương cũng không có, ngón tay Quyền Thiệu Viêm thon dài, rất rõ ràng, nhìn rất xinh đẹp. Mục Giai Âm đeo nhẫn cho Quyền Thiệu Viêm xong, mới đem tay mình đặt cạnh tay Quyền Thiệu Viêm.

Mục Giai Âm cười ha ha nói, “Quyền Thiệu Viêm, tay anh to thật.”

So với tay cô, tay Quyền Thiệu Viêm xác thực là rất to.

Quyền Thiệu Viêm nắm lấy tay Mục Giai Âm, lại mang Mục Giai Âm đến giường nói, “Nơi đó của anh cũng lớn.”

Vừa nói, Quyền Thiệu Viêm lại nhìn nơi mềm mại của Mục Giai Âm nói, “Giai Âm, nơi đó của em giống như lớn hơn.”

Vừa nói Quyền Thiệu Viêm vừa khoa tay múa chân hai cái nói, “Vốn là một tay có thể cầm, bây giờ một tay cũng không cầm được.”

Khó trách áo ngưc cô mặc bây giờ cũng hơi chật, cô còn nghĩ rằng cô lên cân chứ.

“Hơn nữa,” Quyền Thiệu Viêm cẩn thận quan sát phản ứng của Mục Giai Âm nói, “Giai Âm, em giống như nhạy cảm hơn.”

Bàn tay ấm áp của Quyền Thiệu Viêm chạm vào da thịt của Mục Giai Âm, mà trên tay Quyền Thiệu Viêm còn có chiếc nhẫn lạnh như băng càng kích thích Mục Giai Âm, làm toàn thân Mục Giai Âm run rẩy.

Một cảm giác quen thuộc hư không từ trong thân thể Mục Giai Âm truyền đến.

Mà cảm giác này hôm nay càng mãnh liệt.

Quyền Thiệu Viêm rõ ràng cũng cảm nhận được, càng thành thạo khiêu khích giác quan trên người Mục Giai Âm.

“Không muốn…” Mục Giai Âm muốn ngăn cản, lại phát hiện tiếng nói của mình biến thành tiếng rên rỉ. Mà tay Quyền Thiệu Viêm càng ngày càng đi xuống, “Quyền Thiệu Viêm… Không muốn… Đừng động vào chỗ đó.”

Trên người đã sớm không cách một vật, Quyền Thiệu Viêm anh nhin rất thống khổ.

Nhìn người trong lòng đỏ mặt, Mục Giai Âm vô ý thức uốn éo người, hạ thân Quyền Thiệu Viêm căng thẳng, “Giai Âm, quà sinh nhật của em là giày vò anh sao?”

Cứ nhịn như vậy, anh sợ một ngày nào đó sẽ hỏng mất.

Ngày nay tay trái tay phải cũng không phải là biện pháp tốt, đồ ăn ở ngay trước mặt mà không thể ăn, đây mới là chuyện đau khổ nhất. Nhất là vợ mình, bây giờ giống như tiểu yêu tinh dây dưa với anh, bên tai Quyền Thiệu Viêm chính là tiếng thở dốc của Mục Giai Âm, hơi thở ấm áp càng làm cho huyết mạch Quyền Thiệu Viêm sôi trào.

Đôi mắt Quyền Thiệu Viêm mang theo tơ máu, “Giai Âm, ngoan, buông anh ra, anh đi tắm.”

Cứ như vậy, anh khó có thể khống chế được chính mình.

Mục Giai Âm chấp nhận nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt thành quyền, giống như đấu tranh với Quyền Thiệu Viêm. Mục Giai Âm cắn răng, lại tiếp tục quấn Quyền Thiệu Viêm, nhỏ giọng nói, “Không sao, Quyền Thiệu Viêm, chỉ còn hai tuần nữa là được ba tháng, động tác của anh nhẹ một chút, em biết anh sẽ không làm thương tổn em và đứa bé.”

Giọng nói kia mang theo ba phần ma mị, ba phần ngượng ngùng và ba phần nghiêm túc.

Động tác của Quyền Thiệu Viêm cứng đờ, trong đầu đều kêu gào muốn cô.

Hôm qua Mục Giai Âm đi bệnh viện, bác sĩ nói thai nhi phát triển rất tốt. Bây giờ muốn cô cũng không sao, hơn nữa, cũng chỉ còn hai tuần, anh chỉ cần cẩn thận một chút là được rồi…Chỉ cần cẩn thận một chút…

Trán Quyền Thiệu Viêm nhỏ hai giọt mồ hôi, “Giai Âm, em buông anh ra, bây giờ anh không có biện pháp khống chế chính mình.”

Có lúc anh nghĩ lại chuyện kết hôn đêm đó, Quyền Thiệu Viêm đã nếm Mục Giai Âm, tự kiềm chế còn có mấy phần chứ?

Mục Giai Âm khẽ cười nhẹ, rút tay lại ngoan ngoãn nằm trong chăn.

Quyền Thiệu Viêm đứng dậy, mới vừa xuống giường, nhìn môi Mục Giai Âm bởi vì hôn, mà trở nên đỏ thắm, Mục Giai Âm theo bản năng cảm thấy có nguy hiểm, Quyền Thiệu Viêm lấy tay nhẹ nhàng vuốt môi Mục Giai Âm đột nhiên nói: “Giai Âm, anh cảm thấy chúng ta còn có biện pháp khác…”

Mục Giai Âm: “…”

Mục Giai Âm nói với Quyền Thiệu Viêm chuyện như vậy cô chưa từng làm, nghiệp vụ của cô không thuần thục, sợ rằng không cẩn thận cắn bị thương nửa đời sau “May mắn” của Quyền Thiệu Viêm.

Quyền Thiệu Viêm nói--- anh tin tưởng Mục Giai Âm, hơn nữa, chuyện như vậy, luyện nhiều một chút, quen tay sẽ làm tốt thôi.

Tóm lại đêm hôm đó Quyền Thiệu Viêm thật vui vẻ.

Đúng, không thể nói là vui vẻ.

Phải nói, Quyền Thiệu Viêm cảm thấy chỉ có hai chữ: Thoải mái!

Chỉ là sáng ngày hôm sau, Mục Giai Âm cảm thấy miệng đau muốn chết.

Lúc Mục Giai Âm mở mắt ra, Quyền Thiệu Viêm đang nhìn cô chăm chú.

Mà cả người cô cũng bị Quyền Thiệu Viêm ép không thể trốn…

“Quyền, Thiệu, Viêm!” Mục Giai Âm gằn từng chữ một, cắn răng nghiến lợi, “Anh lại muốn làm cái gì?”

“Em chỉ muốn nhìn em một chút mà thôi,” Vẻ mặt Quyền Thiệu Viêm vô tội.

Tầm mắt Mục Giai Âm nhìn xuống phía dưới.

“Anh mà làm loạn nữa, sau này phải đi thư phòng ngủ.” Hỏng bét, vừa rồi nói lớn, đôi môi cô lại bắt đầu đau.

Quyền Thiệu Viêm nhìn Mục Giai Âm che môi, ánh mắt trong suốt, đột nhiên lại nghĩ đến bộ dáng Mục Giai Âm rung rung ngày hôm qua, a, mỗi lần anh đều không có vui vẻ, Mục Giai Âm đã nói không cần.

Vợ mình cần phải được bồi dường.

Quyền Thiệu Viêm cảm thấy trách nhiệm bồi dưỡng nặng nề vợ mình cũng chỉ có thể giao trên người anh.

“Vợ à,” tâm tình sáng nay Quyền Thiệu Viêm rất tốt, giọng nói mang theo vui vẻ.

“Dạ.” Theo bản năng Mục Giai Âm đáp lời.

dien,dan,le,quy,don

“Vậy chúng ta đến thư phòng sao?” Quyền Thiệu Viêm nói.

“Vì sao…” Mục Giai Âm mơ hồ hai giây mới dò hỏi nói, “Em nghĩ, hay là anh đi phòng tắm trước đi.”

Nói xong, Mục Giai Âm liền xoay người, chui vào trong chăn, quyết tâm không để ý Quyền Thiệu Viêm.

Quyền Thiệu Viêm thấy Mục Giai Âm quyết định không để ý đến anh, cũng chỉ có thể thở dài. Đều tại hôm qua anh mất khống chế, anh có thể tưởng tượng được mấy ngày tới sẽ không có thịt ăn.

Lúc này Quyền Thiệu Viêm mới hiểu cái gì gọi là tiết kiệm đến xa xỉ, từ xa xỉ rất khó tiết kiệm.

Đã ăn thịt đến không còn mảnh vụn, nếu để anh ăn canh thịt, anh làm sao có thể nhịn được chứ?

“Giai Âm,” Quyền Thiệu Viêm kêu một tiếng Mục Giai Âm.

Giọng nói kia cách Mục Giai Âm quá gần, Mục Giai Âm nghĩ chắc là Quyền Thiệu Viêm lại có tâm tư hư hỏng gì. Không ngẩng đầu lên, cũng không có trả lời lại.

Một lúc lâu sau, giọng Quyền Thiệu Viêm hốt hoảng thổi tới, không giống với giọng nói trầm thấp bá đạo, giọng nói mang theo mấy phần do dự và không tự tin, “Giai Âm, em yêu anh sao?”

Mục Giai Âm hơi hoảng hốt, cả người nằm trong chăn không nhúc nhích, muốn cô trả lời thế nào?

Người bình thường nếu như nói, cũng có thể nó là anh yêu em. Tại sao có thể có người hỏi loại vấn đề này. Muốn cô nói thế nào? Em đang thử yêu anh… Không đúng, em đã

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status