Trùng Sinh Danh Môn, Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 74 - Chương 67.2

/132


“Thì ra chỉ có đứa bé quan trọng,” Mục Giai Âm nghiêng đầu ấm ức, ghét bỏ ông nội mình nói, “Giai Nhan gọi ông đấy, ông nhanh vào thư phòng nói chuyện đi.”

Lời vừa nói có chút không ổn.

Mục Giai Âm cũng rất quan trọng, nếu không Quyền Duệ Tâm giới thiệu cho Quyền Thiệu Viêm nhiều danh môn khuê tú như vậy, Quyền Thiệu Viêm ngay cả nhìn cũng không nhìn, nhắc đến Giai Âm nhà bọn họ, vừa nhắc đến cưới Quyền Thiệu Viêm không nói hai lời liền đáp ứng. Đừng nói, ánh mắt của tiểu tử Quyền Thiệu Viêm sắc bén, Giai Âm nhà bọn họ, là cô gái tốt nằm trong số một trăm người bị ánh mắt tinh tường của Quyền Thiệu Viêm phát hiện.

“Tất nhiên là Giai Âm con quan trọng nhất,” nhìn Mục Giai Nhan luôn gọi ông, Mục Uẩn Ngạo cười híp mắt sờ tóc dài mềm mại của Mục Giai Âm, mới để Mục Giai Nhan đỡ đi về phía thư phòng.

Tâm tình Mục Giai Âm hơi phiền não, chẳng lẽ Quyền Thiệu Viêm thích cô là vì đứa bé sao?

Thật là vấn đề làm cho người ta uất ức.

Trong thư phòng, Mục Uẩn Ngạo chỉ nhìn video kia trong mắt liền hiểu.

“Video này ở đâu ra vậy?” Mục Uẩn Ngạo cau mày hỏi. Phía dưới còn ghi ngày tháng, vừa nhìn là biết mới ngày hôm qua.

“Có người gửi đến,” Mục Giai Nhan nói, “Nếu ông nội không tin có thể hỏi giúp việc, là dì Vương đưa cho cháu.”

Mục Uẩn Ngạo thở dài, “Giai Nhan, cháu nhanh chóng chia tay với nó đi. Mắt cháu như thế nào mà nhìn trúng người đàn ông này.”

“Trước kia cháu không biết anh ta lại là người như vậy.” Mục Giai Nhan buồn bã.

Cô ta có thể tưởng tượng Tả Trí Viễn thường xuyên ra vào mấy chỗ chơi bời, cuộc sống riêng không sạch sẽ gì. Nhưng Tả Trí Viễn và cô ta phát sinh quan hệ cách đây không lâu, đã dây dưa với người mới, cô ta vẫn hơi đau khổ.

Dù sao, cho dù cô ta muốn cướp đoạt gì đó từ Mục Giai Âm mới tiếp cận Tả Trí Viễn, nhưng Tả Trí Viễn đối với cô ta tốt như vậy, cô ta cũng động lòng. Nếu không, ngày đó cô ta cũng sẽ không cam tâm tình nguyện mặc cho Tả Trí Viễn đòi hỏi.

Cô ta không khóc, trong mắt hơi nước mông lung, nhưng không có một giọt nước mắt rơi xuống, Mục Giai Nhan hoàn mỹ diễn cái gì gọi là đau lòng.

Mục Uẩn Ngạo đưa tay sờ đầu Mục Giai Nhan, “Tả Trí Viễn là người như vậy, ông nội không thể chà đạp khuê nữ nhà ta. Giai Nhan, trước hết cháu cứ yên tâm học xong đại học, sau đó ông nội giới thiệu mấy thanh niên tài giỏi cho cháu biết.”

“Ông nội, cháu còn nhỏ, ông nói chuyện này với cháu làm gì?” Mục Giai Nhan xấu hổ, rồi lại nhỏ giọng nói, “Giới thiệu cũng được ạ, cháu muốn một người ưu tú như anh rể.”

“Thiệu Viêm sao?” Trên mặt Mục Uẩn Ngạo lộ ra nụ cười khổ, “Giai Nhan, cháu không thấy trong mắt Quyền Thiệu Viêm ngoại trừ chị cháu ra không để mắt đến bất kỳ người phụ nữ nào sao?”

Cô ta á! Trong lòng Mục Giai Âm biết đáp án, nhưng vẫn lắc đầu như cũ.

Mục Uẩn Ngạo nói, “Thôi được rồi, chị cháu và anh rể tình cảm rất tốt, đó là duyên của bọn chúng, nếu mà người khác gả cho anh rể cháu, e là lại khác. Cháu yên tâm, ông sẽ giới thiệu cho cháu mấy người đàn ông dịu dàng, bảo đảm cuộc sống của Giai Nhan sau này cũng rất tốt.”

“Ưu tú giống như anh rể sao ạ?” Mục Giai Nhan hỏi.

Mục Uẩn Ngạo kinh ngạc, Mục Giai Nhan cứ tóm chặt Quyền Thiệu Viêm không thả thế?

Mục Giai Nhan lúc này mới nói, “Ông nội thiên vị, mỗi lần đều dành cho chị ba thứ tốt nhất!”

Ban đầu Quyền Thiệu Viêm chỉ muốn cưới Mục Giai Âm, không phải là ông thiên vị. Hơn nữa, ông suy nghĩ tình hình thực tế, Quyền Thiệu Viêm quanh năm suốt tháng không có về nhà, Mục Giai Âm một mình, đối với người phụ nữ mà nói không phải là chuyện tốt.

Ban đầu muốn gả Mục Giai Âm cho Quyền Thiệu Viêm, ông còn từ chối. Ông sợ sau này Mục Giai Âm sẽ trách ông chọn chồng cho cô như vậy. Hơn nữa, ban đầu Mục Giai Nhan cũng không coi trọng anh rể Quyền Thiệu Viêm này, thể nào lại thay đổi thái độ hoàn toàn như vậy?

Mục Giai Âm ở lại nói chuyên với Mục Uẩn Ngạo, ăn xong cơm tối, Mục Giai Âm mới quay về nhà.

Mục Uẩn Ngạo nhìn Mục Giai Âm rời đi, mới lấy cớ mệt mỏi, quay về phòng ngủ.

Mục Giai Nhan cũng quay về phòng mình, tất cả mọi người đều có việc phải làm.

Mục Uẩn Ngạo suy nghĩ một lát liền gọi cho thuộc hạ trước đây của mình nói, “Ở chỗ tôi có một băng ghi hình, cậu giúp tôi tìm ra người phụ nữ, thuận tiện tra giúp tôi thân phận của người phụ nữ kia.”

Ông muốn biết, người nào mang văn kiện đến. Rõ ràng là muốn làm nhục con gái nhà học Mục không phải sao? Còn có nhà họ Tả kia, không biết điều, bọn họ nghĩ nhà họ Mục suy tàn rồi sao?

Mục Giai Nhan gọi điên thoại cho Tả Trí Viễn, “Tả Trí Viễn, có phải anh làm chuyện gì có lỗi với em không?”

Tả Trí Viễn nghĩ đến chuyện ngày hôm qua với Ngô Oánh Oánh, chuyện mới xảy ra, hơn nữa, bản thân Ngô Oánh Oánh rất kỳ lạ, thật sự là Ngô Oánh Oánh quá chủ động.

Đầu Tả Trí Viễn hơi xoay chuyển, tương kế tựu kế nói, “Giai Nhan, em nói cái gì thế.”

Mục Giai Nhan kinh ngạc, “Em không đòi hỏi gì nhiều, tại sao anh có thể chủ động để người khác gây bất lợi cho em chứ?”

“Em quên rồi sao?” Tả Trí Viễn thở dài nói, “Lúc trước chính em chủ động bôi đen mình, để cho ông nội em bắt hai nhà chúng ta đính hôn, Giai Nhan, anh làm như vậy, em có hài lòng không?”

Giọng nói của Tả Trí Viễn có mấy phần cô đơn. “Giai Nhan, anh cầu xin em đừng để video truyền ra ngoài.”

Mục Giai Nhan nghĩ đến lời nói

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status