Trùng Sinh Danh Môn, Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 73 - Chương 67

/132


Làm theo lời đã dặn.

Lúc Hoa Hồ Điệm nhắn tin cho Mục Giai Âm, cô đang bật ti vi, trên ti vi đang chiếu lại hiện trường trực tiếp.

Cô cũng không biết nên cảm ơn ai đây.

Đại khái lnên cảm ơn Tả Trí Viễn từ trước tới giờ đối với phụ nữ ai đến cũng không – cự tuyệt, khiến cho cô năm đó cảm thấy nguy cơ bốn phía, bởi vậy mà quấn lấy Chân Phó Dương bắt anh ấy mua toàn bộ thiết bị nghe lén.

Nhưng sau đó cô lại sợ bị Tả Trí Viễn phát hiện, sẽ tức giận, nên cô cũng không dám gài thiết bị nghe lén. Nếu năm đó cô không nhất thời mềm lòng, Mục Giai Âm ngồi trong một căn phòng nhỏ ngoài ngoại ô, thản nhiên xem tivi.

Ngô gia bây giờ chắc là rất náo nhiệt, ngay cả Đổng Triệu Lê ngày hôm qua cũng không nổi bật bằng Ngô gia. Lúc này, Tả Trí Viễn càng không thể cự tuyệt lời mời của Ngô Oánh Oánh, Mục Giai Âm thấy rõ ràng Ngô oánh Oánh mời Tả Trí Viễn một ly rượu vang bỏ xuân dược.

Tả Trí Viễn tất nhiên là một ngụm uống hết không nghi ngờ.

Một lát sau, Tả Trí Viễn cũng cảm nhận được biến hóa của cơ thể, sau đó Ngô Oánh Oánh ngượng ngùng cởi hết quần áo, Tả Trí Viễn một chút cũng không nhịn được đã nhào qua.

Mục Giai Âm nắm rất rõ lượng xuân dược mà cô cho vào, lượng thuốc kia tuyệt đối không thể làm Tả Trí Viễn mất tỉnh táo được.

Mục Giai Âm nhìn những vẻ mặt thay đổi liên tục kia, Ngô oánh Oánh nũng nịu kiều mị, cùng với Tả Trí Viễn đang nở nụ cười lạnh lùng châm biếm. Nhưng khi Ngô Oánh Oánh nhìn về phía hắn, Tả Trí Viễn lập tức biến thành biểu tình say mê loạn ý.

Tâm tình của Mục Giai Âm chìm xuống, sáu năm, một con người có được mấy lần yêu sáu năm, vậy mà sáu năm này Tả Trí Viễn đùa giỡn cô quây vòng.

Mục Giai Âm cảm nhận chính bản thân mình trên sô pha, quan hệ của cô với ông nội đã từng rất tồi tệ, cho dù là từ nước ngoài trở về thành phố A, phần lớn thời gian cô đều không về nhà.

Phần lớn thời gian khi đó, không phải ở đây uống rược đến mơ mơ màng màng, thì cũng ở chỗ của Đàm Kinh Tâm ngày đên ăn chơi trụy lạc.

Bởi vì trở về thành phố A, cô sẽ nghe được những tin tức ái muội của Tả Trí Viễn với những nư nhân khác, những tin tức đó trăm ngàn móng vuốt cào vào tim cô, hận không thể như vậy biến mất khỏi thành phố A.

Nếu không phải kiếp trước trải nghiệm qua 2 năm kết hôn kia, chắc chắn cô sẽ không tin bất cứ tin nào trên truyền hình này, cho dù những thứ này chính là chứng cứ xác thực nhất.

Mục Giai Âm hoảng hốt nhớ lại trước đây lúc nhỏ mẹ cô đã từng vuốt đầu cô mà nói, Giai Âm, quá cố chấp không phải là chuyện tốt.

Sau hai năm kết hôn cô đã hiểu, bây giờ cô càng hiểu rõ hơn, Mục Giai Âm im lặng một uống nước sôi để nguội, sau đó tắt tivi.

Tả Trí Viễn và Ngô Oánh Oánh hoàn toàn không biết một người khác đang xem màn kịch của bọn họ.

Ngô Oánh Oánh giải thích với Tả Trí Viễn rằng do dạo gần đây Ngô gia cây to đón gió, nên cô ta bị người khác hãm hại.

Tả Trí Viễn chẳng những không trách gì, ngược lại còn an ủi cô ta.

Chờ Tả Trí Viễn đi khỏi, Ngô Oánh Oánh mới đắc ý nói với Hoa Hồ Điệp: “Cô xác định giao đĩa này cho Mục Uẩn Ngạo quyết định này có tốt hay không? Ông ta có tiết lộ nội dung của cái video này ra ngoài không?”

“Này... tôi cũng không nắm rõ lắm.” Hoa Hồ Điệp do dự: “Nhưng mà có làm sao đâu, dù sao Mục Uẩn ngạo cũng là một lão già, đối với việc tiết lộ tin tức đó cũng không có hứng thú gì.”

Ai mà biết được chứ? Hoa Hồ Điệp ác ý nhớ lại, nếu Mục Uẩn Ngạo cũng chỉ là một lão già bình thường, có khả năng sẽ cảm thấy giới trẻ bây giờ càng ngày càng tệ hại, qua vài ngày nhất định sẽ bỏ quên. Nhưng Mục Uẩn Ngạo cả đời chính chiến ở quan trường. Ông ta có như vậy hay không, vậy thì khó nói.

Huống hồ, cũng không chỉ có một mình Ngô Oánh Oánh trong video đó, bên trong vẫn còn một người nữa.

Hoa Hồ Điệp nghĩ lại những con số không dài trong tài khoản của mình, cả người sung sướng như muốn bay lên. Không cần quan tâm được hay không được, chỉ cần cô ta có lợi là được.

“Mặc kệ, cứ che mặt tôi lại, sau đó đưa cái này kí gửi cho...” Ngô Oánh Oánh nghĩ chút rồi tiện thể nói: “Kí gửi cho Mục Giai Nhan đi.”

Trước tiên chọc tức Mục Giai Nhan, thấy Tả Trí Viễn lên giường với phụ nữ khác, trên mặt Mục Giai Nhan chắc chắn không giữ được nụ cười. Đáng tiếc, Ngô Oánh Oánh nghĩ lại, cô ta nghĩ không nên để gương mặt mình xuất hiện, để Mục Giai Nhan không biết được đến cùng là ai cướp người đàn ông tốt của cô ta, Để không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cô ta vẫn nên khiêm tốn một chút mới được. Ngô Oánh Oánh cảm thấy hơi tiếc nuối.

Bị ngu sao? Hoa Hồ Điệp không biết phải hình dung như thế nào về chỉ số thông minh của mấy người này, kí gửi cho Mục Uẩn Ngạo, để cho thế hệ trước lén lút thương lượng giải quyết chuyện này. Lại đi gửi cho Mục Giai Nhan? Ngô Oánh Oánh thật sự cảm thấy Mục Giai Nhan nhiều năm như vậy, đều áp cô ta một bậc đều nhờ may mắn sao.

Đã biết, Hoa Hồ Điệp rất vâng lời đáp một tiếng.

Ngô Oánh Oánh giờ phút này cũng cảm thấy Hoa Hồ Điệp thuận mắt hơn: “Cô yên tâm đi, đến lúc đó tôi sẽ ở trước mặt anh trai khen ngợi cô vài câu.” dieendaanleequuydonn

“Cảm ơn.” Hoa Hồ Điệp có chút xoắn xuýt, cô ta là đang chọn giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang? Vẫn là bí quá hóa liều một lần? Dù sau toàn bộ chuyện này là Ngô Oánh Oánh tự nguyện, cô cùng lắm là chỉ ở bên cạnh kích thích vài câu mà thôi, xảy ra chuyện, cũng sẽ không ai nghi ngờ cô ta.

Ngô Oánh Oánh cũng không biết Hoa Hồ Điệp đang phiền muộn, đứng dậy vui vẻ đi về nhà.

Ngày hôm sau, Mục Giai Nhan liền nhận được băng ghi hình.

Mục Giai Nhan vốn cho rằng mình sẽ rất bình tĩnh, nhưng cô ta vẫn rất tức giận.

Cô ta cứ tưởng mình ít nhất trong lòng Tả Trí Viễn khác với bọn người kia, hơn nữa, bởi vì cô ta với Tả Trí Viễn đã chủn thủng tầng quan hệ mờ ám kia, trong lòng cô ta nghĩ, mình với Tả Trí Viễn quan hệ thật ra không giống với những người khác.

Ít nhất, đến bây giờ Mục Giai Nhan vẫn tin tưởng, mối quan hệ của mình với Tả Trí Viễn còn tốt hơn so với Tả Trí Viễn và Mục Giai Âm.

Mục Giai Nhan liền bấm số gọi điện cho Mục Giai Âm, có phúc không thể cùng hưởng, nhưng có hạn phải cùng chịu chứ.

Đây là muốn kích thích cô sao?

Mục Giai Âm níu mày, nhanh chóng về nhà.

Mấy ngày nay rốt cuộc cũng có một lúc cô ta được đặc ý.

“Chị ba.” Mục Giai Nhan nói: “Vừa nãy có người kí gửi cho em một băng ghi hình, bên trong là...”

Mục Giai Nhan căn môi nói: “Chị xem đi.”

Đoạn phim hình như đã xem được một nửa, đúng là đang chiếu đoạn kịch liệt nhất. Hơn nữa, vừa nãy còn chiếu gương mặt say mê của Tả Trí Viễn.

Mục Giai Nhan nở một nụ cười yếu ớt lén nhìn phản ứng của Mục Giai Âm.

Mục Giai Âm quay đầu nhìn Mục Giai Nhan, cô chưa từng nói cho Mục Giai Nhan biết quan hệ của mình với Tả Trí Viễn. Nhưng Mục Giai Nhan lại có thể khẳng định mối quan hệ của cô với Tả Trí Viễn như vậy, như thế, Mục Giai Nhan đã qua lại với Tả Trí Viễn từ trước.

Mục Giai Âm nhìn một lúc lâu mới nói: “Trách không được em không muốn gả cho Tả Trí Viễn, thì ra hắn lại là người như vậy, nhưng mà hôn sự của em chị không có quyền lên tiếng, chị nghĩ, cái này nên giao cho ông nội xử trí.”

Hình như chị ta quá mức bình tĩnh.

Mục Giai Nhan thăm dò hỏi: “Chị ba, chị không đau lòng sao?”

“Sao chị phải đau lòng chứ?” Mục Giai Âm quay đầu, con người đen láy tĩnh lặng, nhìn không ra bất cứ cảm xúc nào: “Giai Nhan, nhìn dáng vẻ của em, chắc em đang rất đau lòng? Vì loại cặn bã này, không đáng đâu.”

Mục Giai Nhan nghẹn họng, không biết nên nói cái gì.

Dựa vào hiểu biết của cô ta với Mục Giai Âm, Mục Giai Âm chắc chắn còn yêu Tả Trí Viễn, tới cùng là đã xảy ra

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status