“Em ngủ trước đi.” Chỉ cần nghĩ đến mấy cuộc gọi ngày hôm qua, Quyền Thiệu Viêm vẫn không áp chế được cảm xúc trong lòng. Bảo Mục Giai Âm lưu lại mấy tin nhắn đó, Quyền Thiệu Viêm mới cầm một điếu thuốc đi ra ngoài ban công.
Mục Giai Âm không hé răng, chỉ là bình tĩnh nhìn Quyền Thiệu Viêm Viêm đi một mặc ra ngoài. Mục Giai ÂM chỉ cảm thấy lòng mình đau như bị kim đâm vào, Quyền Thiệu Viêm cứ như thế không chịu nghe cô giải thích?
Anh thấy gì thì liền tin đó là sự thật sao?
Phòng ngủ với ban công giống như có một tầng ngăn cách. Quyền Thiệu Viêm hút xong điếu thuốc, mới quay đầu lại nhìn Mục Giai Âm, chỉ thấy Mục Giai Âm đã mặc xong quần áo, đứng bên cạnh giường.
Quyền Thiệu Viêm nhăn mày, dụi tắt điếu thuốc, mới đi tới trước mặt Mục Giai Âm hỏi: “Em đang làm gì đấy?”
“Đi làm.” Mục Giai Âm chuẩn bị đi, cánh tay đã bị Quyền Thiệu Viêm cầm chặt.
Mục Giai Âm giãy dụa, nhưng không thoát ra được.
“Bây giờ em đang bị bệnh, đi làm cái gì?” Quyền Thiệu Viêm bình tĩnh hơn rất nhiều, trong mắt nhiết hơn mấy phần kiềm chế: “Không được nháo.”
“Dù sao em làm cái gì cũng là nháo không phải sao.” Mục Giai Âm quay đầu, nhìn thẳng vào Quyền Thiệu Viêm, gằn từng chữ: “Chờ ngày nào đó đứa bé này không còn, vừa lúc anh với em có lý do để ly hôn, sau đó đi tìm một cô gái nào đó. Dù sao dựa vào điều kiện của anh, chỉ sợ toàn bộ phụ nữ trong nước đều muốn làm vợ nhỏ của anh, em cũng không thể không biết xấu hổ mà giữ anh...”
Sắc mặc Quyền Thiệu Viêm chìm xuống, Mục Giai Âm cảm giác được laurw giận của Quyền Thiệu Viêm càng ngày càng lan rộng, từng chút từng chút gặm nhấm trái tim cô.
Một lúc lâu sau, lâu đến nỗi Mục Giai Âm tưởng Quyền Thiệu Viêm sẽ buông tay để cô đi, thì Quyền Thiệu Viêm lại ôm chặt lấy cô, ấn đầu cô vào trong lồng ngực anh.
Có lẽ vì tức giận, trái tim Quyền Thiệu Viêm đập cực nhanh, thình thình thịch, giống như đang đánh trống.
“Giai Âm, đừng tức giận, anh không cố ý nổi giận với em.” Quyền Thiệu Viêm khó khăn nói. Lấy kiêu ngạo của anh, nói được một lời xin lỗi thật sự rất khó.
Trong giây lát Mục Giai Âm sững người lại, mới ý thức được Quyền Thiệu Viêm đây là đang nhận sai, Mục Giai ÂM gần như hoài nghi lỗ tay mình nge lầm.
“Giai Âm, em có biết...” Quyền Thiệu Viêm dừng một lúc lâu mới nói: “Em nói anh làm phiền em...Sau đó em lại gọi cho Đàm Kinh Tâm...”
Quyền Thiệu Viêm không nói tiếp, anh cũng không biết nói thêm gì nữa.
Anh không phải người hào phóng, thậm chí đôi khi anh còn hi vọng Mục Giai Âm không có người nhà, không có bạn bè, thậm chí anh còn hi vọng toàn bộ sinh mệnh của Mục Giai Âm chỉ có một mình anh, Mục Giai Âm tất cả đều là của anh.
Nhưng trong cuộc đời của Mục Giai Âm có quá nhiều người, mỗi người đều có vị trí hết sức quan trọng trong lòng Mục Giai Âm.
Quyền Thiệu Viêm đã suy nghĩ kĩ, nếu không phải anh là chồng của Mục Giai Âm, nếu không phải Mục Giai Âm mang thai con của bọn họ, anh ở trong lòng Mục Giai Âm có được bao nhiêu qua trọng? Nói không chừng còn không quan trọng bằng Đàm Kinh Tân?
Mục Giai Âm lại cứ nhắc nhở anh không được làm khó Đàm Kinh Tân, trời biết khi anh thấy Mục Giai Âm gọi điện cho Đàm Kinh Tân, điều đầu tiên nah nghĩ đó là giết Đàm Kinh Tân.
Quyền Thiệu Viêm ôm Mục Giai Âm rất chặt, giống như muốn khảm Mục Giai Âm vào trong người mình.
Thật lâu sau, Mục Giai Âm mới ôm lấy Quyền Thiệu Viêm.
“Em không biết anh sẽ nghĩ như vậy, em tưởng anh nghĩ em với Đàm Kinh Tân.” Mục Giai Âm nhịn không được mà rơi nước mắt: “Em không thấy anh phiền, em thật sự rất nhớ anh.”
Vì sao lại không nói? Trong lòng Quyền Thiệu Viêm vẫn thắc mắc vấn đề này, nhưng không nói ra, anh sợ mấy lời vừa rồi của Mục Giai Âm chỉ vì lấy lòng anh nên mới nói.
“Em biết anh phải làm nhiều việc, em sợ khi đó nói với anh sẽ làm anh không có tinh thần, mà xảy ra sai sót.” Mục Giai Âm nói: “Mấy ngày trước anh nói lãnh đạo thành phố muốn tới quân khu thị sát, gần đây đều bề bộn công việc, em không muốn anh thêm mệt mỏi. Em sợ với nah khiến anh đi qua, nên mới cô ý nói anh phiền. Thật sự từ trước tới giờ em đều không thấy anh phiền chút nào...”
Cả người Quyền Thiệu Viêm mới từ từ thả lỏng.
“Buổi tối một mình em ở công ty rất sợ hãi, em cũng muốn điện thoại cho anh, nhưng em lại nhớ là anh hay ngủ sớm.” Trong giọng nói của Mục Giai Âm thêm mấy phần xót xa. Rõ ràng là cô có lòng, vì cái gì cuối cùng chueyenj lại thành ra như vậy?
“Em biết Đàm Kinh Tân là cú đêm, nên gọi điện cho anh ấy, em cũng không nói chuyện gì với anh ấy, chỉ bảo anh ấy mở loa điện thoại, để em nghe âm thanh trong quán bar mà thôi.” Mục Giai Âm càng nói càng ủy khuất.
Cô thấy Quyền Thiệu Viêm dạo gần đây đúng là mệt gần chết rồi, cho nên mới không muốn gây rối cho quyền Thiệu Viêm, cũng chỉ muốn Quyền thiệu Viêm nghỉ
Mục Giai Âm không hé răng, chỉ là bình tĩnh nhìn Quyền Thiệu Viêm Viêm đi một mặc ra ngoài. Mục Giai ÂM chỉ cảm thấy lòng mình đau như bị kim đâm vào, Quyền Thiệu Viêm cứ như thế không chịu nghe cô giải thích?
Anh thấy gì thì liền tin đó là sự thật sao?
Phòng ngủ với ban công giống như có một tầng ngăn cách. Quyền Thiệu Viêm hút xong điếu thuốc, mới quay đầu lại nhìn Mục Giai Âm, chỉ thấy Mục Giai Âm đã mặc xong quần áo, đứng bên cạnh giường.
Quyền Thiệu Viêm nhăn mày, dụi tắt điếu thuốc, mới đi tới trước mặt Mục Giai Âm hỏi: “Em đang làm gì đấy?”
“Đi làm.” Mục Giai Âm chuẩn bị đi, cánh tay đã bị Quyền Thiệu Viêm cầm chặt.
Mục Giai Âm giãy dụa, nhưng không thoát ra được.
“Bây giờ em đang bị bệnh, đi làm cái gì?” Quyền Thiệu Viêm bình tĩnh hơn rất nhiều, trong mắt nhiết hơn mấy phần kiềm chế: “Không được nháo.”
“Dù sao em làm cái gì cũng là nháo không phải sao.” Mục Giai Âm quay đầu, nhìn thẳng vào Quyền Thiệu Viêm, gằn từng chữ: “Chờ ngày nào đó đứa bé này không còn, vừa lúc anh với em có lý do để ly hôn, sau đó đi tìm một cô gái nào đó. Dù sao dựa vào điều kiện của anh, chỉ sợ toàn bộ phụ nữ trong nước đều muốn làm vợ nhỏ của anh, em cũng không thể không biết xấu hổ mà giữ anh...”
Sắc mặc Quyền Thiệu Viêm chìm xuống, Mục Giai Âm cảm giác được laurw giận của Quyền Thiệu Viêm càng ngày càng lan rộng, từng chút từng chút gặm nhấm trái tim cô.
Một lúc lâu sau, lâu đến nỗi Mục Giai Âm tưởng Quyền Thiệu Viêm sẽ buông tay để cô đi, thì Quyền Thiệu Viêm lại ôm chặt lấy cô, ấn đầu cô vào trong lồng ngực anh.
Có lẽ vì tức giận, trái tim Quyền Thiệu Viêm đập cực nhanh, thình thình thịch, giống như đang đánh trống.
“Giai Âm, đừng tức giận, anh không cố ý nổi giận với em.” Quyền Thiệu Viêm khó khăn nói. Lấy kiêu ngạo của anh, nói được một lời xin lỗi thật sự rất khó.
Trong giây lát Mục Giai Âm sững người lại, mới ý thức được Quyền Thiệu Viêm đây là đang nhận sai, Mục Giai ÂM gần như hoài nghi lỗ tay mình nge lầm.
“Giai Âm, em có biết...” Quyền Thiệu Viêm dừng một lúc lâu mới nói: “Em nói anh làm phiền em...Sau đó em lại gọi cho Đàm Kinh Tâm...”
Quyền Thiệu Viêm không nói tiếp, anh cũng không biết nói thêm gì nữa.
Anh không phải người hào phóng, thậm chí đôi khi anh còn hi vọng Mục Giai Âm không có người nhà, không có bạn bè, thậm chí anh còn hi vọng toàn bộ sinh mệnh của Mục Giai Âm chỉ có một mình anh, Mục Giai Âm tất cả đều là của anh.
Nhưng trong cuộc đời của Mục Giai Âm có quá nhiều người, mỗi người đều có vị trí hết sức quan trọng trong lòng Mục Giai Âm.
Quyền Thiệu Viêm đã suy nghĩ kĩ, nếu không phải anh là chồng của Mục Giai Âm, nếu không phải Mục Giai Âm mang thai con của bọn họ, anh ở trong lòng Mục Giai Âm có được bao nhiêu qua trọng? Nói không chừng còn không quan trọng bằng Đàm Kinh Tân?
Mục Giai Âm lại cứ nhắc nhở anh không được làm khó Đàm Kinh Tân, trời biết khi anh thấy Mục Giai Âm gọi điện cho Đàm Kinh Tân, điều đầu tiên nah nghĩ đó là giết Đàm Kinh Tân.
Quyền Thiệu Viêm ôm Mục Giai Âm rất chặt, giống như muốn khảm Mục Giai Âm vào trong người mình.
Thật lâu sau, Mục Giai Âm mới ôm lấy Quyền Thiệu Viêm.
“Em không biết anh sẽ nghĩ như vậy, em tưởng anh nghĩ em với Đàm Kinh Tân.” Mục Giai Âm nhịn không được mà rơi nước mắt: “Em không thấy anh phiền, em thật sự rất nhớ anh.”
Vì sao lại không nói? Trong lòng Quyền Thiệu Viêm vẫn thắc mắc vấn đề này, nhưng không nói ra, anh sợ mấy lời vừa rồi của Mục Giai Âm chỉ vì lấy lòng anh nên mới nói.
“Em biết anh phải làm nhiều việc, em sợ khi đó nói với anh sẽ làm anh không có tinh thần, mà xảy ra sai sót.” Mục Giai Âm nói: “Mấy ngày trước anh nói lãnh đạo thành phố muốn tới quân khu thị sát, gần đây đều bề bộn công việc, em không muốn anh thêm mệt mỏi. Em sợ với nah khiến anh đi qua, nên mới cô ý nói anh phiền. Thật sự từ trước tới giờ em đều không thấy anh phiền chút nào...”
Cả người Quyền Thiệu Viêm mới từ từ thả lỏng.
“Buổi tối một mình em ở công ty rất sợ hãi, em cũng muốn điện thoại cho anh, nhưng em lại nhớ là anh hay ngủ sớm.” Trong giọng nói của Mục Giai Âm thêm mấy phần xót xa. Rõ ràng là cô có lòng, vì cái gì cuối cùng chueyenj lại thành ra như vậy?
“Em biết Đàm Kinh Tân là cú đêm, nên gọi điện cho anh ấy, em cũng không nói chuyện gì với anh ấy, chỉ bảo anh ấy mở loa điện thoại, để em nghe âm thanh trong quán bar mà thôi.” Mục Giai Âm càng nói càng ủy khuất.
Cô thấy Quyền Thiệu Viêm dạo gần đây đúng là mệt gần chết rồi, cho nên mới không muốn gây rối cho quyền Thiệu Viêm, cũng chỉ muốn Quyền thiệu Viêm nghỉ
|
/132
|

