Thịnh Sủng Bà Xã Phúc Hắc

Chương 93 - Chương 93

/144


Rốt cuộc anh ấy là ai? Mộc Yên hung hăng nắm lấy cánh tay Dung Trạch, đôi mắt lạnh như băng còn có chút ác ý, Nói cho tôi biết, hiện tại anh ấy ở đâu? Ký ức điên cuồng quay lại, như một thước phim rõ ràng lướt qua trong đầu, giống như bão tố đang kêu gào, có thể nuốt trọn toàn bộ thế giới. Trong trí nhớ của cô, vào cái đêm mưa to đó, còn có một cậu thiếu niên luôn im lặng nữa, tất cả đều khiến cô vừa vui mừng vừa sụp đổ.

Nói mau! Đôi mắt của cô âm trầm, tối đen, đây là điềm báo cho thấy cô sắp nổi giận Anh ta là ai vậy?Rốt cuộc anh ta đang ở đâu? Mộc Yên điên loạn nắm lấy cánh tay Dung Trạch, cả người cô tỏa ra sát khí lạnh như băng khiến cho người ta thấy sợ.

Dung Trạch giật mình sửng sốt. A. . . . Cánh tay bị Mộc Yên nắm khiến anh đau đến nhe răng trợn mắt. Anh thật không ngờ lúc cô nhóc này nổi điên lại có sức lớn như vậy!

Chị dâu nhỏ, chị muốn biết cái gì? Anh vừa cố gắng cứu cánh tay của mình vừa hỏi cái người đang nổi điên kế bên, Không nên kích động, chị nói rõ ràng một chút. A...

Dung Trạch còn chưa nói xong đã cảm thấy bàn tay đang cầm tay mình càng lúc càng chặt, nếu còn dùng sức thêm chút nữa thì cam đoan cánh tay anh sẽ bị trật khớp.

Anh ta là ai vậy? Mau nói cho tôi biết, anh ta đang ở đâu? Mộc Yên như không nghe thấy tiếng rên đau đớn của Dung Trạch, cô cứ luôn phát cuồng liên tục lặp lại hai câu đó. Nói mau!

Giống như bị khí lạnh trong mắt Mộc Yên dọa sợ, anh mệt mỏi mở miệng nói, Chị dâu nhỏ, người ngồi dưới tàng cây là anh cả em. Chị không nhận ra sao?

Buông bàn tay đang nắm chặt lấy cánh tay của Dung Trạch ra, Mộc Yên khiếp sợ, người thiếu niên mà cô nghĩ rằng mãi mãi sẽ không thể gặp lại lại là Lạc Lạc của cô! Không đúng, tuyệt đối không thể nào, Mộc Yên nhíu mi, rõ ràng là cô không dám tin, hơn nữa thiếu niên đó không biết nói, Dung Lạc có thể nói, hơn nữa phát âm cũng rất rõ ràng, sao có thể được? Hình ảnh cả hai hòa hợp ở chung với nhau trong trí nhớ và ở hiện tại hiện lên, Mộc Yên lắc đầu, tuyệt đối không thể nào, anh không thể là Lạc Lạc.

Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Mộc Yên trừng mắt nhìn Dung Trạch, ánh mắt lạnh thấu xương như có thể làm đông cứng anh, Sao bọn họ lại có thể là một người?

Dung Trạch bị ánh mắt lạnh như băng dọa sợ tới mức toát mồ hôi lạnh, đột nhiên nghe thấy lời nỉ non của Mộc Yên, nhớ lại rồi nói, Chị dâu nhỏ, nếu chị không tin thì có thể đến phòng làm việc của anh cả, chỗ đó chắc là còn vài tấm ảnh chụp.

Cô đẩy Dung Trạch ra, điên cuồng chạy tới phòng làm việc khiến cho người khác phải chép miệng.

Dung Trạch nhìn bóng dáng đã đi xa, kéo A Cửu đang ngây người đứng bên cạnh, Mau giúp tôi dọn dẹp đi!

Dạ dạ, nhị thiếu gia. A Cửu hoàn hồn, anh không ngờ người luôn im lặng ít nói như thiếu phu nhân lại lợi hại như vậy.

Phòng làm việc lầu hai, Mộc Yên đẩy cửa vào.

Trên mặt bàn màu trắng sạch sẽ, bên cạnh chiếc máy tính đang mở là mấy chồng tài liệu được xếp chỉnh tề.

Trước sau như một, thư phòng nghiêm túc, trật tự, các loại sách và báo chí đều được phân loại đặt trên giá sách.

Mà lúc này Mộc Yên không thể áp chế được sự điên cuồng của mình, cô đã từng trải qua khảo nghiệm áp chế cảm xúc của tổ chức, nhưng bây giờ lại không khống chế được, cô không khống chế được cảm giác phấn khởi đang dâng lên cuồn cuộn lúc này. Hiện tại, cô thầm nghĩ muốn tìm được thiếu niên đó, thiếu niên mà chưa từng nói một câu nào với cô.

Điên cuồng tìm kiếm trên mặt bàn, Dung Trạch nói với cô, chỗ này có ảnh chụp nhưng vì sao cô không tìm thấy?

Sau một lúc lâu, nhìn đống hỗn độn trong phòng làm việc, Mộc Yên đột nhiên ngồi xổm xuống, vươn tay ôm hai chân, cố hết sức khiến cho mình bình tĩnh lại. Vài ký ức đã chôn sâu dưới đáy lòng dâng lên cuồn cuộn, cô biết cô vẫn không quên chúng. Hơn nữa, nhiều năm như vậy cô vẫn luôn muốn gặp lại anh một lần.

Lúc tỉnh táo lại, ngắm nhìn ngăn tủ bị khóa trong phòng. Mộc Yên lấy lại bình tĩnh, vươn tay ra, nhớ tới mật mã lần trước lúc Dung Lạc ôm cô vào phòng ngủ đã đưa cho cô, cô cũng ôm hy vọng ấn số ngày sinh nhật của mình. Thật ngoài ý muốn, không ngờ lại mở được cửa ngăn tủ ra!

Ngăn tủ rất lớn, nhưng bên trong lại không có nhiều thứ. Mấy tấm ảnh bị ố vàng vì thời gian, một đống thư rất dày, còn có một tấm da trâu được đặt giữa đống tài liệu.

Mở một bức thư ra, chữ viết quen thuộc đập vào mắt cô. Trên tờ giấy ố vàng có xúc cảm cổ xưa, Mộc Yên nắm lấy tờ giấy, nhịn không được có chút run run.

Ngày xxx tháng xxx năm xxx, tiên sinh, cám ơn ngài đã giúp đỡ học phí cho tôi thông qua buổi từ thiện, tôi sẽ cố gắng học tập, tiếp tục cố gắng.

Ngày xxx tháng xxx năm xxx, tiên sinh, tôi đã nhận được học phí ngài gửi cho tôi thông qua buổi từ thiện, tôi có thể vào được trường trung học tốt nhất ở Seattle đều là nhờ ngài giúp, cám ơn.

Ngày xxx tháng xxx năm xxx, tiên sinh, cám ơn ngài đã gửi các loại sách tham khảo hội họa để thi đại học, nhờ phúc của ngài nên cuối năm tôi đã thi được điểm A+, cảm ơn ngài từ trước tới nay đều luôn giúp tôi.

Ngày xxx tháng xxx năm xxx, tiên sinh, tôi không thể nhận tiền sinh hoạt phí ngài giúp đỡ được, gần đây tôi có làm vài việc vặt nên chi tiêu cá nhân đều không thành vấn đề. Đúng rồi, Seattle đang có tuyết rơi, thật sự rất đẹp! Trời lạnh, ngài phải nhớ mặc nhiều quần áo. Chân thành tỏ lòng biết ơn.

Ngày xxx tháng xxx năm xxx, tiên sinh, hôm nay là ngày tôi vui vẻ nhất, bởi vì rốt cục tôi cũng đạt được giấc mơ vào trường đại học Washington ở Seattle rồi. Thật sự không ngờ, trường học lại hiện đại như thế, bọn họ đặc biệt tuyển chọn ở những khu người Hoa nghèo khó ở Seattle. Vận may đến với tôi nên tôi cũng muốn chia sẻ vận may với ngài, nếu không phải ngài từ trước tới nay ngài luôn giúp đỡ tôi qua các tổ chức từ thiện thì tôi cũng sẽ không có ngày hôm nay. Cảm ơn ngài nhiều năm qua đã giúp đỡ.

...

Ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng sờ khuôn mặt thiếu niên trên tấm ảnh, Mộc Yên ngồi xổm người xuống ôm đầu gối, bắt đầu khóc nức nở, Tên khốn kiếp này, rốt cục còn che giấu cô bao nhiêu chuyện chứ?

Ánh mắt trở nên mơ hồ, nước mắt trong suốt chảy xuống mặt của cô, rơi xuống khuôn mặt thiếu niên trong ảnh chụp, giống như anh cùng khóc với cô.

Trong đêm mưa tăm tối, gió lớn gào thét, một cô nhóc đi bộ thờ thẫn giữa ngã tư đường mờ mịt, mưa to ầm ầm, tiếng sấm, sét vang vọng trên đỉnh đầu cô. Cô phải đi đâu, không có nhà thì cô có thể đi nơi nào? Vì sao trên đường không có một bóng người, cô cười khổ, có phải lại gặp ác mộng hay không? Nhưng sao cơn ác mộng này lại rõ ràng như vậy, ngay cả cơn mưa lạnh như băng mà cô cũng cảm nhận rất rõ ràng. Cô cứ bước đi như vậy, không biết tới khi nào mới đến được điểm dừng, đi ra khỏi giấc mơ đáng sợ này. Cơn mưa lạnh như băng trút xuống đầu


/144

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status