Bị Dung Lạc ôm ngủ tới giữa trưa, cô mới cố gắng rời khỏi ngực anh mà không làm anh thức giấc.
Điện thoại di động trên bàn trang điểm phòng ngủ rung lên, Mộc Yên cầm lấy di động nhẹ nhàng ra khỏi phòng ngủ.
Cô là Mộc Yên đúng không? Giọng nói của một người đàn ông xa lạ vang lên, cô im lặng trong chốc lát, rồi đầu óc nhanh chóng nhớ ra đây là giọng nói của chủ biên Cao Nghị của tòa soạn Triêu Dương.
“Ừ. Mộc Yên lên tiếng đáp lại, ngạc nhiên không biết vì sao anh ta lại tới tìm cô. Cô biến buổi phỏng vấn của thành thảm hại như vậy, nếu muốn sa thải cô thì còn tự mình gọi điện cho cô làm gì.
Là như vậy, nếu cô còn thấy hứng thú đối với công việc ở tòa soạn Triêu Dương thì chiều nay có thể tiếp tục đảm nhiệm vị trí trợ lý của chủ biên.
Biết rồi, tôi sẽ đến.
Được được, cứ như vậy đi. Giọng điệu khách sáo như thế, tuy rằng Mộc Yên không biết rốt cuộc vì lý do gì mà Cao Nghị không sa thải cô, nhưng dù thế nào thì đây cũng là công việc trước mắt cô có thể làm nên cô muốn làm cho tốt.
Cùng ăn cơm trưa với Dung Trạch vừa mới trở về từ studio, lúc nói về chuyện ngày hôm qua Dung Trạch đã khiếp sợ không thôi, không ngờ anh chỉ ra khỏi nhà có một ngày mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy. Lúc trở về anh có nghe nói về chuyện của Nhà họ Chu nhưng không ngờ lại là sự thật. Đối với chuyện Dung Ngữ bị đưa đến Tây Tạng, Dung Trạch cảm thấy Dung Lạc đã hạ thủ lưu tình rồi. Dù sao khi đụng đến điểm mấu chốt của Dung Lạc mà anh lại không đại khai sát giới, không giận chó đánh mèo thì đã là rất may mắn rồi, từ nhiều năm trước, khi bị đưa về Nhà họ Dung thì anh đã biết Dung Lạc là người cực đoan thế nào rồi.
Thay quần áo xong, chuẩn bị vài thứ mình cần.
Trước khi Mộc Yên ra cửa có nhìn biểu cảm giật mình của Dung Trạch, cảm thấy có chút khó hiểu. Mà lúc này trong mắt Dung Trạch cũng tràn đầy vẻ khó hiểu, rõ ràng là một con nhóc xinh đẹp nhưng khi mặc áo sơmi và quần jean phối cùng với chiếc mũ màu đen đội trên đầu thì đã đánh thẳng vào thị giác của người khác: Đẹp! Không biết khi anh cả của anh nhìn thấy chị dâu nhỏ hóa trang như vậy thì sẽ có cảm tưởng thế nào?
Thật ra Mộc Yên cũng không cải trang như vậy, nhưng cô lại cảm thấy mặc khiêm tốn một chút, kín đáo một chút thì sẽ giảm được không ít phiền phức.
Lát nữa nhớ đánh thức Dung Lạc dậy ăn cơm. Trước khi Mộc Yên ra cửa thì nghiêm túc nhìn Dung Trạch nói, Cả đêm qua anh ấy không có ngủ, anh để cho anh ấy ngủ nhiều một chút đi. Nói xong, Mộc Yên liền đi ra cửa, A Cửu đi theo phía sau.
Dung Trạch thấy cô đi xa thì mới phản ứng lại, kêu anh gọi anh cả dậy thì anh tình nguyện đến Việt Nam. Dung thiếu ngủ say, tuyệt đối không ai dám đến quấy rầy.
A Cửu lái xe chở Mộc Yên đến tòa soạn báo Triêu Dương, nói với Mộc Yên là tan làm sẽ tới đón cô về nhà, rồi A Cửu quay đầu xe chạy về Nhà họ Dung.
Vừa tiến vào tòa soạn báo, Mộc Yên liền phát hiện tất cả mọi người đang âm thầm đánh giá cô, cô nghĩ có lẽ là chuyện ngày hôm qua đã truyền đi khắp nơi rồi, điều này khiến cho tất cả mọi người đều có ấn tượng sâu sắc về cô!
Đẩy cửa đi vào khu vực làm việc của cô, tất cả mọi người lập tức ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt của họ đều khác nhau, có người kinh ngạc, có người nghi hoặc, có người sùng bái, cũng có người chán ghét... Nhưng lại nhanh chóng không nhìn nữa, không dám liếc mắt nhìn cô một cái nào nữa. Không để ý đến ánh mắt người khác, Mộc Yên ngồi vào vị trí của mình bắt đầu hoàn thành công việc của mình. Sửa lại bài phỏng vấn, còn lên những kế hoạch cho các buổi phỏng vấn kế tiếp. Mộc Yên suy nghĩ nửa ngày, đến khi Lưu Nhân Nhân đẩy cửa đi đến chỗ Mộc Yên chào hỏi cô, A Yên, cô đã đến rồi sao? Cô cười thân thiện, người xung quanh không ngừng nhìn bọn họ với ánh mắt khác thường, Mộc Yên không có ngẩng đầu, cô tiếp tục cúi đầu im lặng nhập số liệu.
Vì ngày hôm qua đã tiếp xúc với cô nên Lưu Nhân Nhân cũng không cảm thấy xấu hổ vì thái độ lạnh lùng của cô. A Yên, tôi có chút việc muốn nói với cậu.
Ngón tay đang linh hoạt đánh bàn phím chợt dừng lại, cô vẫn cúi đầu như trước, Nói.
Một chữ vô cùng đơn giản, bởi vì Mộc Yên lạnh lùng nên giọng nói hơi trầm thấp và gợi cảm.
Lưu Nhân Nhân chấn động, vươn tay đưa một bản hợp đồng cho cô, cười khanh khách nói, A Yên, chúc mừng cậu đã thông qua thời gian thử việc, trở thành nhân viên chính thức của tòa soạn báo Triêu Dương. Giọng nói của Lưu Nhân Nhân không lớn, nhưng trong văn phòng yên tĩnh chỉ có âm thanh đánh máy thì lại rất rõ ràng. Không chỉ có những đồng nghiệp khác mà ngay cả Mộc Yên cũng thấy bản hợp đồng này có chút kỳ lạ, cô nhíu mi lại, suy nghĩ nửa ngày mới nói, Cám ơn. Giọng điệu rất khách sáo, nhưng lại làm cho Lưu Nhân Nhân đứng bên cạnh vui vẻ.
A Yên, quá khách sáo rồi. Ý cười đầy trên mặt không thể che lấp được. “Đúng rồi, chủ biên Cao Nghị nói muốn em đến văn phòng anh ấy.
Được. Nhập vài thông tin cuối cùng vào máy, cầm lấy hợp đồng trên bàn, đi theo Lưu Nhân Nhân ra văn phòng phía sau.
Cửa vừa mới đóng lại thì trong văn phòng đã ầm ĩ.
Cậu bạn đẹp trai mới tới kia là ai? Người trong văn phòng ồn ào.
Thật đúng là rất đẹp trai, đáng tiếc là lạnh lùng như bị cấm dục, không dễ dàng tiếp cận.
Bớt nằm mơ đi, không có việc gì thì đừng mê trai. Nghe nói, cậu ta cầm ly rượu đỏ đổ xuống đầu Sở thiếu đó!
“Có người dám đổ rượu lên
Điện thoại di động trên bàn trang điểm phòng ngủ rung lên, Mộc Yên cầm lấy di động nhẹ nhàng ra khỏi phòng ngủ.
Cô là Mộc Yên đúng không? Giọng nói của một người đàn ông xa lạ vang lên, cô im lặng trong chốc lát, rồi đầu óc nhanh chóng nhớ ra đây là giọng nói của chủ biên Cao Nghị của tòa soạn Triêu Dương.
“Ừ. Mộc Yên lên tiếng đáp lại, ngạc nhiên không biết vì sao anh ta lại tới tìm cô. Cô biến buổi phỏng vấn của thành thảm hại như vậy, nếu muốn sa thải cô thì còn tự mình gọi điện cho cô làm gì.
Là như vậy, nếu cô còn thấy hứng thú đối với công việc ở tòa soạn Triêu Dương thì chiều nay có thể tiếp tục đảm nhiệm vị trí trợ lý của chủ biên.
Biết rồi, tôi sẽ đến.
Được được, cứ như vậy đi. Giọng điệu khách sáo như thế, tuy rằng Mộc Yên không biết rốt cuộc vì lý do gì mà Cao Nghị không sa thải cô, nhưng dù thế nào thì đây cũng là công việc trước mắt cô có thể làm nên cô muốn làm cho tốt.
Cùng ăn cơm trưa với Dung Trạch vừa mới trở về từ studio, lúc nói về chuyện ngày hôm qua Dung Trạch đã khiếp sợ không thôi, không ngờ anh chỉ ra khỏi nhà có một ngày mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy. Lúc trở về anh có nghe nói về chuyện của Nhà họ Chu nhưng không ngờ lại là sự thật. Đối với chuyện Dung Ngữ bị đưa đến Tây Tạng, Dung Trạch cảm thấy Dung Lạc đã hạ thủ lưu tình rồi. Dù sao khi đụng đến điểm mấu chốt của Dung Lạc mà anh lại không đại khai sát giới, không giận chó đánh mèo thì đã là rất may mắn rồi, từ nhiều năm trước, khi bị đưa về Nhà họ Dung thì anh đã biết Dung Lạc là người cực đoan thế nào rồi.
Thay quần áo xong, chuẩn bị vài thứ mình cần.
Trước khi Mộc Yên ra cửa có nhìn biểu cảm giật mình của Dung Trạch, cảm thấy có chút khó hiểu. Mà lúc này trong mắt Dung Trạch cũng tràn đầy vẻ khó hiểu, rõ ràng là một con nhóc xinh đẹp nhưng khi mặc áo sơmi và quần jean phối cùng với chiếc mũ màu đen đội trên đầu thì đã đánh thẳng vào thị giác của người khác: Đẹp! Không biết khi anh cả của anh nhìn thấy chị dâu nhỏ hóa trang như vậy thì sẽ có cảm tưởng thế nào?
Thật ra Mộc Yên cũng không cải trang như vậy, nhưng cô lại cảm thấy mặc khiêm tốn một chút, kín đáo một chút thì sẽ giảm được không ít phiền phức.
Lát nữa nhớ đánh thức Dung Lạc dậy ăn cơm. Trước khi Mộc Yên ra cửa thì nghiêm túc nhìn Dung Trạch nói, Cả đêm qua anh ấy không có ngủ, anh để cho anh ấy ngủ nhiều một chút đi. Nói xong, Mộc Yên liền đi ra cửa, A Cửu đi theo phía sau.
Dung Trạch thấy cô đi xa thì mới phản ứng lại, kêu anh gọi anh cả dậy thì anh tình nguyện đến Việt Nam. Dung thiếu ngủ say, tuyệt đối không ai dám đến quấy rầy.
A Cửu lái xe chở Mộc Yên đến tòa soạn báo Triêu Dương, nói với Mộc Yên là tan làm sẽ tới đón cô về nhà, rồi A Cửu quay đầu xe chạy về Nhà họ Dung.
Vừa tiến vào tòa soạn báo, Mộc Yên liền phát hiện tất cả mọi người đang âm thầm đánh giá cô, cô nghĩ có lẽ là chuyện ngày hôm qua đã truyền đi khắp nơi rồi, điều này khiến cho tất cả mọi người đều có ấn tượng sâu sắc về cô!
Đẩy cửa đi vào khu vực làm việc của cô, tất cả mọi người lập tức ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt của họ đều khác nhau, có người kinh ngạc, có người nghi hoặc, có người sùng bái, cũng có người chán ghét... Nhưng lại nhanh chóng không nhìn nữa, không dám liếc mắt nhìn cô một cái nào nữa. Không để ý đến ánh mắt người khác, Mộc Yên ngồi vào vị trí của mình bắt đầu hoàn thành công việc của mình. Sửa lại bài phỏng vấn, còn lên những kế hoạch cho các buổi phỏng vấn kế tiếp. Mộc Yên suy nghĩ nửa ngày, đến khi Lưu Nhân Nhân đẩy cửa đi đến chỗ Mộc Yên chào hỏi cô, A Yên, cô đã đến rồi sao? Cô cười thân thiện, người xung quanh không ngừng nhìn bọn họ với ánh mắt khác thường, Mộc Yên không có ngẩng đầu, cô tiếp tục cúi đầu im lặng nhập số liệu.
Vì ngày hôm qua đã tiếp xúc với cô nên Lưu Nhân Nhân cũng không cảm thấy xấu hổ vì thái độ lạnh lùng của cô. A Yên, tôi có chút việc muốn nói với cậu.
Ngón tay đang linh hoạt đánh bàn phím chợt dừng lại, cô vẫn cúi đầu như trước, Nói.
Một chữ vô cùng đơn giản, bởi vì Mộc Yên lạnh lùng nên giọng nói hơi trầm thấp và gợi cảm.
Lưu Nhân Nhân chấn động, vươn tay đưa một bản hợp đồng cho cô, cười khanh khách nói, A Yên, chúc mừng cậu đã thông qua thời gian thử việc, trở thành nhân viên chính thức của tòa soạn báo Triêu Dương. Giọng nói của Lưu Nhân Nhân không lớn, nhưng trong văn phòng yên tĩnh chỉ có âm thanh đánh máy thì lại rất rõ ràng. Không chỉ có những đồng nghiệp khác mà ngay cả Mộc Yên cũng thấy bản hợp đồng này có chút kỳ lạ, cô nhíu mi lại, suy nghĩ nửa ngày mới nói, Cám ơn. Giọng điệu rất khách sáo, nhưng lại làm cho Lưu Nhân Nhân đứng bên cạnh vui vẻ.
A Yên, quá khách sáo rồi. Ý cười đầy trên mặt không thể che lấp được. “Đúng rồi, chủ biên Cao Nghị nói muốn em đến văn phòng anh ấy.
Được. Nhập vài thông tin cuối cùng vào máy, cầm lấy hợp đồng trên bàn, đi theo Lưu Nhân Nhân ra văn phòng phía sau.
Cửa vừa mới đóng lại thì trong văn phòng đã ầm ĩ.
Cậu bạn đẹp trai mới tới kia là ai? Người trong văn phòng ồn ào.
Thật đúng là rất đẹp trai, đáng tiếc là lạnh lùng như bị cấm dục, không dễ dàng tiếp cận.
Bớt nằm mơ đi, không có việc gì thì đừng mê trai. Nghe nói, cậu ta cầm ly rượu đỏ đổ xuống đầu Sở thiếu đó!
“Có người dám đổ rượu lên
|
/144
|

