Thịnh Sủng Bà Xã Phúc Hắc

Chương 94 - Chương 94

/144




Lạc Lạc. Cô gọi anh, điên cuồng chạy từ cầu thang lầu hai xuống, dưới ngọn đèn sáng rực rỡ ở lầu một, anh đứng ở đó, cách mình một khoảng cách gần như vậy, chỉ cần tới gần thêm chút nữa thì sẽ có thể chạm đến anh.

Giờ phút này, ở trong mắt cô, vạn vật trên thế gian đều ảm đạm không có ánh sáng, trong mắt của cô chỉ có một mình anh. Thiếu niên trong trí nhớ và anh của hiện tại đang đứng ở cùng một chỗ, cô liều lĩnh chạy về phía trước, thầm nghĩ muốn nhanh chóng ôm lấy anh.

Lạc Lạc. Cô ôm anh thật chặt, cổ họng cũng khàn khàn.

Nhận thấy người trong lòng khác thường, vẻ mặt của Dung Lạc vốn đang giận dữ vì cô chạy xuống lầu quá nhanh nhưng bất ngờ trở nên mềm mại hơn. Nâng tay lên, nhẹ vuốt mái tóc dài mềm mại của cô, Dung Lạc bất đắc dĩ: “Sau này lúc xuống lầu đừng chạy nhanh như vậy nữa, lỡ té bị thương thì làm sao bây giờ?

Thấy Mộc Yên không nói lời nào, Dung Lạc kéo cô ra, lúc nhìn thấy mắt cô đỏ lên thì nhịn không được mà nhíu mi.

Tiểu Yên, có phải miệng vết thương trên cánh tay lại đau hay không? Dung Lạc vội vàng vươn tay kéo ống tay áo của cô lên, thấy miệng vết thương đã đóng vảy nhưng vẫn ửng đỏ như trước thì lại đau lòng ôm lấy cô. Ngoan, anh giúp em bôi thuốc.

Ôm lấy Mộc Yên vẫn đang im lặng, Dung Lạc bế cô đi về phòng ngủ của bọn họ.

Ngoài cửa sổ tối đen, mở cửa phòng ngủ ra bật đèn bàn ở đầu giường lên, ánh sáng màu da cam nhu hòa mà ấm áp.

Mềm nhẹ đặt cô ngồi bên giường, mở ngăn kéo ở đầu giường ra, tìm thuốc trị thương Tạ Thần đưa. Dung Lạc nửa quỳ nửa ngồi trên tấm thảm nhung trước giường, chấm thuốc mỡ vào đầu ngón tay rồi nhẹ nhàng bôi lên miệng vết thương ở cánh tay cô.

Ánh sáng ấm áp chiếu vào sườn mặt hoàn mỹ của anh, Mộc Yên nhìn anh nghiêm túc bôi thuốc trị thương cho cô, thiếu niên trong trí nhớ lại đột nhiên xuất hiện ở trước mắt cô.

——

Cám ơn anh” Cô ngồi ở mép giường, đôi mắt sáng trưng cẩn thận nói cám ơn. Đây là đâu? Cô hỏi anh, vừa vặn nhìn thẳng vào ánh mắt của anh. Cô đã được thoa thuốc xong, anh vẫn im lặng, nhưng vẫn không nói một câu.

Dung mạo giống như viên ngọc được trạm khắc tỉ mỉ, tóc giống như ngọc đen, bóng lưng cao ngạo, một thiếu niên hoàn mỹ như vậy, đáng tiếc lại không biết nói. Nghĩ đến đây, cô lại nhịn không được cảm thấy hơi thương tiếc cho anh.

Đúng rồi, xin chào, tôi tên là Mộc Yên. Cô nhóc ngẩng đầu cười nhẹ, Rất vui được gặp anh. Cô chủ động nắm tay anh, trẻ con nhẹ nhàng lắc lư hai cái. Lòng bàn tay anh lạnh lẽo, lòng bàn tay của cô thì lại nóng như lửa, làm tan chảy trái tim đã đóng băng mấy năm nay của anh. Anh ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đen nhánh giống như cơn mưa bụi kia, khắc ghi thật sâu trong trí nhớ.

——

Thì ra người cô vẫn luôn chôn sâu trong lòng lại vẫn luôn ở bên cạnh cô, thậm chí là có thể chạm được vào anh trong một khoảng cách gần thế này.

Mộc Yên vươn tay, nhẹ nhàng vuốt má trái của Dung Lạc, ánh mắt của cô sáng hơn cả sao trên trời. Cầm tay cô nhẹ nhàng áp lên hai má, Dung Lạc nhẹ giọng nói, Còn đau phải không?

Mộc Yên lắc đầu.

Ngoan, chúng ta đi ăn cơm chiều. Anh nhẹ giọng khuyên bảo, nhìn cô nắm chặt tay mình không buông, Dung Lạc bật cười, tùy ý để cô nắm như vậy.

Bọn họ im lặng ăn cơm chiều, Dung Lạc và Mộc Yên luôn ít nói, A Cửu cũng không cảm thấy có gì kỳ lạ, nhưng lại người luôn hiểu thấu tâm lý người khác như Dung Lạc thì đã sớm phát hiện ra Mộc Yên khác thường.

Ăn xong cơm chiều, dặn dò người tới thu dọn chén bá, hai người cùng trở về phòng.

Mộc Yên tắm rửa xong, thay quần áo rồi đi ngủ, nhìn thấy anh đứng ở ngoài ban công nghe điện thoại. Ở nhà nên mặc quần áo ngủ đơn giản, Dung Lạc dựa vào vách tường, có vẻ như anh đang thảo luận công việc với người ở đầu dây bên kia, biểu cảm nghiêm túc, lạnh như băng.

Sau khi gác điện thoại, anh quay người lại vừa đúng lúc nhìn thấy ánh mắt của Mộc Yên.

Mệt mỏi sao? Mệt mỏi thì ngủ sớm một chút đi. Anh đi qua ôm cô, hơi thở đầy hương vị quen thuộc khiến người khác an tâm.

Mộc Yên lắc đầu, dưới ngọn đèn ấm áp, nghiêm túc nhìn anh, Lạc Lạc.

Sao vậy? Bởi vì giọng điệu của cô mà mắt anh cũng hơi nghiêm túc, anh đã sớm phát hiện ra cô khác thường, nhưng lại hy vọng cô có thể tự nói ra. Muốn nói cái gì?

Mộc Yên bật cười, có phải anh rất hiểu cô hay không, cô còn chưa mở miệng nói mà anh đã biết cô có chuyện muốn nói rồi. Lôi kéo Dung Lạc ngồi xuống giường, Mộc Yên nắm tay anh, “ Từ nhỏ em đã sinh ra ở Seattle, mẹ em và Mộc Quốc Hồng vẫn luôn sống ly thân, đến khi em bốn tuổi thì mẹ bị sự cố máy bay lúc đi công tác nên mới chết. Sau đó, em bị đưa đến nhà họ Mộc ở với đám người đó. Nhưng Lạc Lạc, hình như trước kia em cũng đã nói với anh rồi, em sống ở nhà họ Mộc cũng không tốt đẹp gì. Vì thế sau khi em cố hết sức yêu cầu thì Mộc Quốc Hồng mới bất đắc dĩ gửi em lại Seattle vào năm em chín tuổi. Cuộc sống của em ở Seattle rất khổ, hơn nữa còn là một đứa bé chín tuổi, ngoại trừ căn nhà mẹ để lại cho em thì em không có gì cả. Cũng may, chính sách phúc lợi nước Mỹ rất tốt nên em được cô nhi viện chăm sóc cho đến khi 13 tuổi, lúc đó em bắt đầu tự chăm lo cho chính mình. Không có bạn bè, không có người nhà, chỉ có thể một mình cô độc lẳng lặng học tập. Cho nên thành tích của em vẫn rất tốt, ở trường em cũng học vượt lớp, thầy giáo khiếp sợ cho rằng em rất thông minh, nhưng thật ra em không có thông minh như bọn họ tưởng. Một mình em không có gì cả, chỉ có thể dựa vào học tập để vùi lấp đi sự cô đơn và sợ hãi trong lòng.

Dung Lạc cầm thật chặt hai tay của cô, hôn lên trán cô, Có anh ở đây, sau này em sẽ không chỉ có một mình nữa.

Mộc Yên cười khẽ, cầm ngốn tay thon dài của anh, tựa đầu vào ngực anh tiếp tục nói, Từ từ em lớn lên, cho dù em có làm cùng lúc năm công việc lặt vặt cũng không đủ để trả tiền trả học phí đắt đỏ ở Seattle, cô nhi viện cũng không có khả năng hỗ trợ em nữa. Vì thế trong lúc nản lòng thoái chí, em quyết định bỏ học, nhưng đúng lúc này, trường học lại gọi điện thoại đến nói cho em biết trong tổ chức từ thiện có người tình nguyện giúp đỡ em cho đến khi em tốt nghiệp đại học.

Cuộc sống ở Seattle, ngoại trừ làm việc và chấp hành nhiệm vụ thì thời gian còn lại cô đều chú tâm vào học tập, bắt buộc mình học những thứ không thích hợp với tuổi của mình, cứ như vậy mà thành tích của cô rất đáng kinh sợ!

Cứ năm tháng tổ chức từ thiện lại gửi đến cho em rất nhiều tiền, cùng lúc đó, bọn họ kêu tôi cứ năm tháng thì phải viết một bức thư cho người đã giúp đỡ em. Người đó ngoại trừ giúp em trả tiền học phí đắt đỏ mà còn thông qua tổ chức từ thiện muốn giúp đỡ luôn cả phí sinh hoạt, nhưng lại bị em từ chối. Khi đó, em đã 15 tuổi, nên em muốn tự dựa vào sức lực của chính mình để tồn tại trên thế giới này. Vì thế em bắt đầu điên cuồng làm việc, công việc nào cũng cố gắng làm, có khi


/144

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status