Lạc Lạc? Dưới ánh đèn lạnh lùng, trong không khí ở kho hàng trống trải đầy mùi máu tươi. Bầu không khí như vậy không phù hợp với khí chất trên người Mộc Yên lúc này. Cô mặc váy ngủ bằng vải bông thêu hoa, mái tóc dài được cột lên, khuôn mặt vừa tỉnh ngủ vẫn còn hơi ửng đỏ, một cô nhóc mềm mại như thế thật sự trái ngược với bầu không khí cứng rắn lạnh lùng trong kho.
Nghe được tiếng gọi, mọi người đều đồng loạt quay đầu lại, Dung Lạc đang nhíu mi thì hơi giật mình. Anh không muốn để cho cô nhìn thấy mấy thứ này, cũng càng không muốn để cho cô biết đến mấy quy tắc ngầm này.
Bước nhanh đến bên cạnh Mộc Yên, dịu dàng che hai mắt của cô lại, Mộc Yên cảm giác mình rơi vào một vòng ôm ấm áp.
Ngoan, nhắm mắt lại. Dịu dàng thỏ thẻ, dụ dỗ.
Nhưng mà lúc này, Mộc Yên nhìn thấy người dịu dàng trong ấn tượng của cô lại đang nhìn những người khác với vẻ mặt thô bạo. Bởi vì kiểu chết quá bi thảm nên thi thể Trương Thừa chưa được xử lý xong. Thấy vậy, Dung Lạc ôm lấy Mộc Yên đi thẳng ra ngoài. Cô tới nơi này tìm anh đều vượt khỏi dự liệu của mọi người, nhưng mà người Nhà họ Dung sẽ không cản cô đi vào, cho nên cô có thể thoải mái nhìn thấy cảnh tượng máu me kia không sót một chi tiết nào. Lúc này tâm trạng của Dung Lạc rất phức tạp, anh cố gắng không cho cô tiếp xúc với thế lực đen tối sau lưng Nhà họ Dung, nhưng cô vẫn thấy rồi, thấy được khía cạnh mà anh không muốn cho cô thấy nhất, bộ mặt khủng bố tàn nhẫn của anh.
Mở cửa phòng ngủ ra, Dung Lạc đặt cô xuống giường. Bàn tay lạnh lẽo bỏ ra khỏi mắt cô, Mộc Yên lại thấy được ánh sáng.
Lông mi dài run rẩy, cô nhìn người trước mắt, có chút hoảng hốt. Trong phòng ngủ không có bật đèn nên xung quanh tối đen, nhưng ánh sáng bình minh sớm le lói ngoài cửa sổ đã cắt ngang bóng tối yên tĩnh trong phòng, chiếu đúng vào người Dung Lạc đang đứng ở trước mặt cô.
Anh đứng dưới ánh sáng le lói ấy, cả người chìm trong bóng đêm đen tối, đen và trắng chống đối nhau, sự thay đổi trong chớp mắt này quả thực khiến cho vạn vật trên thế gian mất đi ánh sáng.
Tỉnh rồi sao? Anh quỳ gối trên tấm thảm nhung ở dưới giường, vừa nói xong thì Mộc Yên lại cảm thấy trên trán ấm áp. Sự ấm áp mang theo hương vị quen thuộc, là anh đang hôn cô.
Mộc Yên nhìn sự ấm áp trong phòng ngủ, cảm thấy cảnh tượng máu me vừa rồi giống như một giấc mơ, thậm chí cô còn nghĩ mình mới vừa tỉnh dậy từ nơi này mà chưa từng đến nơi đó.
Nhưng có đúng vậy hay không thì những gì cô thấy là chân thật nhất, cái chết của người đó thê thảm giống như của tiểu Thất, người từng chấp hành nhiệm vụ với cô. Vì Tiểu Thất không hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn nên bị tổ chức phái người lái xe nghiền nát cơ thể. Lúc ấy cô đứng bên cạnh nhìn thấy toàn bộ quá trình. Còn mơ hồ thấy được máu thịt của tiểu Thất, còn có giọng nói nghiêm trọng của sư phụ Lý Hân, Đây là kết cục của kẻ phản bội tổ chức. Không biết vì sao, Mộc Yên đột nhiên liên tưởng đến mình, cô cũng phản bội tổ chức, có phải sẽ có một ngày trở thành tiểu Thất trước kia hay không?
Nghĩ đến đây, cô đột nhiên ôm lấy anh, Lạc Lạc. Cô nhẹ giọng gọi anh, cơ thể có chút run rẩy.
Mấy ngón tay Dung Lạc xuyên qua tóc cô cứng đờ, cô vẫn bị dọa sợ sao? Anh có chút tự trách, có chút đau lòng, mọi cảm xúc tận sâu trong đáy lòng đều dâng lên cuồn cuộn, làm cho sắc mặt anh trông rất đau khổ. Nếu cô không thể chấp nhận con người này của anh thì anh nên làm thế nào mới tốt đây? Thật ra, những gì Dung Lạc lo lắng lúc này là do anh hiểu sai ý Mộc Yên, cô sợ hãi không phải vì nghĩ đến chuyện vừa rồi.
Tất cả đều đã trôi qua rồi. Anh cúi người xuống hôn lên môi của cô, nụ hôn có chút chấp nhất, mất đi sự dịu dàng nồng nhiệt thường ngày mà lại có chút tàn bạo. Anh tuyệt đối không cho phép cô e ngại anh vì mất chuyện này, cô là của anh, dù anh là loại người gì thì cô vẫn chỉ có thể là của anh!
Giữa nụ hôn kịch liệt mà cố chấp, anh cảm giác được sự phản kháng của cô, trong lúc nhất thời cảm thấy nản lòng thoái chí, cô đã bắt đầu muốn kháng cự anh rồi sao? Càng hôn càng sâu, bởi vì cô phản kháng nên anh càng hung ác cắn nát đôi môi của cô, trong phút chốc mùi máu tươi nhanh chóng lan tỏa trong miệng cả hai, anh không khống chế được mà tiếp tục hôn cô, khi cảm xúc cực đoan dâng lên thì tất cả mọi thứ đều trở nên không thể khống chế được. Cảm giác đau đớn trên môi lan tỏa, cô bị đau nên bắt đầu dùng sức giãy dụa.
Dung Lạc. Đẩy anh ra, cô nhìn anh, bởi vì môi đột nhiên bị cắn đau nên trong mắt Mộc Yên có chút cảm xúc bực bội.
Dung Lạc đã sớm rơi vào cảm xúc cực đoan rồi nên mẫn cảm phát hiện ra cô đã thay đổi cách xưng hô với mình, sắc mặt anh có chút tái nhợt, đối mặt với cô, anh bắt đầu luống cuống tay chân. Tia nắng ban mai buổi sớm chiếu vào đôi mắt tăm tối của anh, ngay trong giây phút đó Mộc Yên thấy được sự yếu ớt của Dung Lạc. Cô đã quên mất mỗi một động tác, mỗi một câu nói của mình đều sẽ làm người đàn ông trước mắt này nản lòng thoái chí, cho nên sao cô lại đẩy anh ra như vậy chứ. Tuy rằng không biết vì sao anh lại đột nhiên cư xử thế này, nhưng lúc hôn cô, trong lòng anh nhất định đang đấu tranh rất đau khổ. Nghĩ đến đây, Mộc Yên vội vàng gọi anh, Lạc Lạc.
Thở dài một hơi, Dung Lạc nâng
|
/144
|

