Sau khi kiểm tra toàn thân xong, Dung Lạc ôm Mộc Yên ngồi ở một bên chờ kết quả.
Đến khi bác sĩ run rẩy đưa báo cáo sức khỏe cho anh, nói một câu, Mộc... Mộc tiểu thư không có hiện tượng khác thường thì người đàn ông cả người đầy khí lạnh này mới dịu đi một chút, không phát ra hơi lạnh làm mọi người đông cứng nữa.
Lạc Lạc, chúng ta về nhà đi. Bàn tay đang nắm tay mình giật giật, Mộc Yên nhìn thấy vì mình mà đã náo loạn phòng cấp cứu của bệnh viện thành gà bay chó sủa, trong lòng cô có chút áy náy.
Được. Dung Lạc lên tiếng trả lời, ôm lấy Mộc Yên rồi đi ra ngoài.
Mộc Yên cũng không giãy dụa, nhưng khi nhìn thấy bác sĩ, lại giật cánh tay Dung Lạc làm cho anh đứng lại, Bác sĩ, Sở tiên sinh thế nào?
Cô vừa nói xong thì cảm nhận được toàn thân Dung Lạc đang ôm mình cứng đờ, Mộc Yên biết anh không vui, nhưng dù sao Sở Hoán bị thương vì cô nên dù thế nào thì cô cũng muốn hỏi một câu.
Nhưng bác sĩ lại hiểu sai ý, anh nhìn sắc mặt Dung Lạc lạnh như băng, cảm thấy nếu câu trả lời của mình không tốt thì có thể sẽ bị người đàn ông này lóc xương lột da. Anh, anh ấy đã không sao rồi, không sao hết. Bác sĩ co rúm lại, ông nói ra câu này xong thì cả người cũng đổ đầy mồ hôi lạnh.
Vậy là tốt rồi. Mộc Yên lên tiếng trả lời. Lại không ngờ Dung Lạc lại nói, Nói cho Sở tiên sinh biết phí nằm viện của anh ấy chúng tôi đều đã trả, cho nên đừng gây ra chuyện phiền phức. Giọng nói cực kỳ lạnh lùng, giống như không khí xung quanh đều đông lạnh. Những lời này có ý rất rõ ràng, có thể thấy Dung Lạc không muốn Sở Hoán lấy cớ này để tìm gặp Mộc Yên. Bỏ lại những lời này, Dung Lạc liền ôm Mộc Yên đi ra ngoài, không giống vẻ bình tĩnh ngày xưa, bước chân của anh có chút gấp gáp, lông mày nhíu thật chặt. Nếu không phải vì hôm nay người đàn ông kia đã cứu Tiểu Yên thì anh nhất định sẽ không để cho anh ta xuất hiện trên thế giới này nữa. Người có vẻ ngoài bình thản giống Dung Lạc thật ra trong nội tâm lại rất cực đoan.
Mở cửa xe, ôm Mộc Yên lên xe, sắc mặt anh không có thay đổi quá lớn. Mộc Yên ôm cổ anh, hỏi, Lạc Lạc, anh tức giận sao? Lời nói mang theo chút hàm ý.
Dung Lạc thở dài một hơi, lắc đầu, Anh chỉ lo lắng cho em. Nói xong câu đó anh liền ôm chặt cô. Cô nhất định không biết, vừa rồi lúc nhận được cuộc gọi từ bệnh viện anh sợ hãi cỡ nào. Người luôn luôn bình tĩnh như anh lại bởi vì cô mà lo lắng, hơn nữa còn khắc sâu vào tâm trí. Đương nhiên có nhớ thương một người thì mới có thể lo lắng như vậy, từ lúc bắt đầu cô đã trở thành người anh nhớ thương, cho nên anh mới có cảm xúc này.
Ngoan, ngủ một lát, lập tức về tới nhà. Hôn lên trán của cô, thắt dây an toàn cho Mộc Yên xong thì Dung Lạc mới lái xe, chở cô về nhà.
Kho hàng dưới lòng đất của Nhà họ Dung.
Ánh đèn trắng ấm áp chiếu sáng kho hàng như ban ngày, nhưng lại khiến người ta lạnh tới mức cả người phát run.
Trên chiếc ghế gỗ lim chạm khắc hoa văn, người đàn ông cúi đầu nhìn hoa văn được điêu khắc một cách tỉ mỉ trên cái ly bằng công nghệ hiện đại, ánh đèn không chiếu rõ khuôn mặt anh, điều này càng khiến anh toát ra vẻ mê người.
Từ trước đến nay người Nhà họ Dung luôn khiêm tốn, nhưng tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay với kẻ thù. Nếu không thì sao có thể duy trì được thế lực đen tối phía
Đến khi bác sĩ run rẩy đưa báo cáo sức khỏe cho anh, nói một câu, Mộc... Mộc tiểu thư không có hiện tượng khác thường thì người đàn ông cả người đầy khí lạnh này mới dịu đi một chút, không phát ra hơi lạnh làm mọi người đông cứng nữa.
Lạc Lạc, chúng ta về nhà đi. Bàn tay đang nắm tay mình giật giật, Mộc Yên nhìn thấy vì mình mà đã náo loạn phòng cấp cứu của bệnh viện thành gà bay chó sủa, trong lòng cô có chút áy náy.
Được. Dung Lạc lên tiếng trả lời, ôm lấy Mộc Yên rồi đi ra ngoài.
Mộc Yên cũng không giãy dụa, nhưng khi nhìn thấy bác sĩ, lại giật cánh tay Dung Lạc làm cho anh đứng lại, Bác sĩ, Sở tiên sinh thế nào?
Cô vừa nói xong thì cảm nhận được toàn thân Dung Lạc đang ôm mình cứng đờ, Mộc Yên biết anh không vui, nhưng dù sao Sở Hoán bị thương vì cô nên dù thế nào thì cô cũng muốn hỏi một câu.
Nhưng bác sĩ lại hiểu sai ý, anh nhìn sắc mặt Dung Lạc lạnh như băng, cảm thấy nếu câu trả lời của mình không tốt thì có thể sẽ bị người đàn ông này lóc xương lột da. Anh, anh ấy đã không sao rồi, không sao hết. Bác sĩ co rúm lại, ông nói ra câu này xong thì cả người cũng đổ đầy mồ hôi lạnh.
Vậy là tốt rồi. Mộc Yên lên tiếng trả lời. Lại không ngờ Dung Lạc lại nói, Nói cho Sở tiên sinh biết phí nằm viện của anh ấy chúng tôi đều đã trả, cho nên đừng gây ra chuyện phiền phức. Giọng nói cực kỳ lạnh lùng, giống như không khí xung quanh đều đông lạnh. Những lời này có ý rất rõ ràng, có thể thấy Dung Lạc không muốn Sở Hoán lấy cớ này để tìm gặp Mộc Yên. Bỏ lại những lời này, Dung Lạc liền ôm Mộc Yên đi ra ngoài, không giống vẻ bình tĩnh ngày xưa, bước chân của anh có chút gấp gáp, lông mày nhíu thật chặt. Nếu không phải vì hôm nay người đàn ông kia đã cứu Tiểu Yên thì anh nhất định sẽ không để cho anh ta xuất hiện trên thế giới này nữa. Người có vẻ ngoài bình thản giống Dung Lạc thật ra trong nội tâm lại rất cực đoan.
Mở cửa xe, ôm Mộc Yên lên xe, sắc mặt anh không có thay đổi quá lớn. Mộc Yên ôm cổ anh, hỏi, Lạc Lạc, anh tức giận sao? Lời nói mang theo chút hàm ý.
Dung Lạc thở dài một hơi, lắc đầu, Anh chỉ lo lắng cho em. Nói xong câu đó anh liền ôm chặt cô. Cô nhất định không biết, vừa rồi lúc nhận được cuộc gọi từ bệnh viện anh sợ hãi cỡ nào. Người luôn luôn bình tĩnh như anh lại bởi vì cô mà lo lắng, hơn nữa còn khắc sâu vào tâm trí. Đương nhiên có nhớ thương một người thì mới có thể lo lắng như vậy, từ lúc bắt đầu cô đã trở thành người anh nhớ thương, cho nên anh mới có cảm xúc này.
Ngoan, ngủ một lát, lập tức về tới nhà. Hôn lên trán của cô, thắt dây an toàn cho Mộc Yên xong thì Dung Lạc mới lái xe, chở cô về nhà.
Kho hàng dưới lòng đất của Nhà họ Dung.
Ánh đèn trắng ấm áp chiếu sáng kho hàng như ban ngày, nhưng lại khiến người ta lạnh tới mức cả người phát run.
Trên chiếc ghế gỗ lim chạm khắc hoa văn, người đàn ông cúi đầu nhìn hoa văn được điêu khắc một cách tỉ mỉ trên cái ly bằng công nghệ hiện đại, ánh đèn không chiếu rõ khuôn mặt anh, điều này càng khiến anh toát ra vẻ mê người.
Từ trước đến nay người Nhà họ Dung luôn khiêm tốn, nhưng tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay với kẻ thù. Nếu không thì sao có thể duy trì được thế lực đen tối phía
|
/144
|

