Sở thiếu, có thể mời được ngài đến đây thật sự không dễ dàng. Thật vất vả lắm mới mời được ông trùm của giới kinh doanh này đến phỏng vấn, giọng của Cao Nghị trở nên thân thiện nịnh nọt.
Cao chủ biên khách sáo rồi. Sở Hoán vẫn duy trì nụ cười giả tạo trên thương trường như lúc trước.
Đây đều là nhân viên của tòa soạn báo chúng tôi, hôm nay đến đây để phụ trách ghi chép lại buổi phỏng vấn ngài. Cao Nghị nhìn mọi người trong phòng một vòng, sau đó lại nhìn qua Sở Hoán.
Sở Hoán mỉm cười, Không cần khách sáo, có thể bắt đầu rồi. Mặc dù anh trả lời Cao Nghị nhưng cũng không hề muốn ở trong này mà thầm nghĩ muốn mau chóng kết thúc.
Phó biên tập và nhóm trợ lý đều đặt câu hỏi với Sở Hoán theo thứ tự đã sắp xếp sẵn, bởi vì Mộc Yên vừa vào tòa soạn Triêu Dương nên bị Lưu Nhân Nhân sắp xếp cho ngồi ghi chép.
Sở thiếu, xin hỏi mấy tháng qua lúc 'Hằng Phong' gặp phải vấn đề tài chính lớn, ngài làm thế nào để 'Hằng phong' vươn lên mà không hề để vấn đề tài chính ảnh hưởng quá nhiều, ngược lại lần phát triển này còn thu về lợi ích lớn hơn trước nữa?
Xin hỏi Sở thiếu, ngài đoán gì về tương lai của thị trường buôn bán hiện tại?
...
Mộc Yên nắm thật chặt bút bi màu đen trong tay, cô vốn không biết phải ghi chép cái gì, hai mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Hoán, không khí quả thực lạnh đến mức đóng băng. Người đàn ông này đã nhiều lần khiêu chiến giới hạn của cô, hiện tại cô đã không còn bất cứ tình cảm nào đối với anh, mà ngược lại tất cả đều đã chuyển thành thù hận! Vì anh dung túng nên những màn kịch Mộc Cẩm trình diễn càng lúc càng hoàn hảo, cái tát vô duyên vô cớ ở tiệm thuốc Đồng Nhân Đường, nỗi nhục ở bể bơi khách sạn Hilton, lần nào cũng chạm đến giới hạn của cô, nếu anh không tên là 'Sở Hoán', nếu không phải còn bận tâm tới một chút tình cảm lúc còn trẻ thì nhất định lúc này anh chỉ còn lại cái xác.
Hận ý mạnh mẽ như vậy sao Sở Hoán lại không chú ý đến được, lúc ngẩng đầu lên thì đúng lúc anh đón nhận ánh mắt lạnh thấu xương của cô. Sắc mặt Sở Hoán lập tức trắng bệch, cả người giật nảy sững sờ tại chỗ. Khi anh xác nhận đối phương chính là Mộc Yên, anh thậm chí còn hoài nghi có phải mình nhớ cô quá độ nên bị ảo giác hay không, nhưng bóng người cô quá rõ ràng. Anh còn chưa kịp vui mừng thì đã bị hận ý trong mắt cô vùi lấp, sự thù hận mạnh mẽ như vậy làm cho Sở Hoán hít thở không thông. Tiểu Yên anh vẫn quý trọng lại chán ghét anh như vậy sao? Môi tái nhợt giống như bị keo dán chặt lại, run rẩy hơn nữa ngày anh mới nhẹ giọng nói ra hai chữ Tiểu Yên. .
Sở thiếu?
Sở thiếu?
...
Không ai nghe rõ Sở hoán vừa mới thì thào cái gì, Cao Nghị ngồi ỏ bên cạnh thấy anh đột nhiên thất thần nên cảm thấy kinh ngạc, đến khi mọi người nhìn theo tầm mắt của Sở Hoán thì mới thấy Mộc Yên trừng mắt ngồi trong bóng tối, cô lập tức biến thành tiêu điểm của mọi người.
Dưới ánh mắt của mọi người, Mộc Yên cười lạnh đứng lên, cô hung hăng trừng mắt nhìn anh, Sở tiên sinh, tôi muốn phỏng vấn một chút tin tức của Mộc Cẩm tiểu thư để làm tiêu đề cho ngày mai, có phải ngài cũng cảm thấy vui vẻ giống như tôi không?
Mọi người đang ngồi nghe thấy câu hỏi của Mộc Yên thì đồng loạt đổi sắc, ai cũng đều biết đây là điểm mấu chốt của Sở Hoán, anh ghét nhất là bị người khác hỏi đến chuyện này, mà Thiếu niên trước mắt này lại không biết sống chết hỏi anh.
Cao Nghị thấy sắc mặt Sở Hoán càng lúc càng khó coi, vội vàng lên tiếng trước khi tình hình trở nên tệ hơn, Sở thiếu, đây là trợ lý mới của tôi, cậu ta vừa tới vẫn chưa hiểu chuyện, ngài đừng so đo với cậu ta.
Mộc Yên, còn không mau giải thích với Sở thiếu! Cao Nghị xoay người nhìn Mộc Yên.
Nhưng Mộc Yên lại làm như không thấy, cô cầm ly rượu trên bàn lên, nhân lúc mọi người còn phản ứng lại, đi đến trước mắt Sở Hoán. Chúc mừng anh nhận rõ bộ mặt thật của Mộc Cẩm! Mộc Yên hừ lạnh, Tôi mời anh! Vừa nói xong, rượu đỏ tươi như màu máu đổ xuống đầu Sở Hoán, Choang! Ly rượu đế cao nện xuống mặt bàn, tiếng thủy tinh vỡ tan, những mảnh thủy tinh dính rượu văng ra xung quanh! Làm khuôn mặt tuấn tú của Sở Hoán bị xước một đường, máu tươi chậm rãi chảy theo sườn mặt của anh xuống dưới.
A! Lưu Nhân Nhân thét chói tai, những người còn lại cũng đều bị đồng nghiệp mới này dọa sợ, đứng sững sờ tại chỗ không cử động.
Anh uống đi! Mộc Yên trừng mắt nhìn anh, cô ngu xuẩn cỡ nào mới có thể để cho người đàn ông này dẫm đạp lòng tự trọng của mình hết lần này tới lần khác.
Màu đỏ của rượu chói mắt giống như máu tươi tưới ướt từ đỉnh đầu của anh xuống quần áo, Sở Hoán chật vật ngây người, anh biết mình đã hoàn toàn đánh mất cô, ánh mắt thô bạo như vậy, Mộc Yên oán hận đến mức muốn ăn tươi nuốt sống, lóc da lóc thịt anh.
Tiểu Yên, thật xin lỗi. Anh không biết vì sao mọi chuyện lại biến thành như vậy. Sắc mặt Sở Hoán trắng bệch, anh ăn nói khép nép, nhận lỗi với cô nhưng lại đổi lại một cái tát vang dội của Mộc Yên.
Một tiếng Chát! vang lên, âm thanh làm tan nát cõi lòng Sở Hoán, bóp nát mọi sự cố gắng thành bột phấn, gió thổi qua một cái liền hoàn toàn phiêu tán trong gió.
Sở Hoán, đừng trêu chọc tôi nữa nếu không tôi nhất định sẽ bầm thây anh ra thành ngàn khúc! Vươn tay ném cây bút màu đen bay sượt qua mặt anh, Mộc Yên xoay người đi ra ngoài.
Cao Nghị là người đầu tiên hồi thần trong số đám người bị dọa ngây người, Sở thiếu, thật sự xin lỗi... Anh cầm khăn ăn trên bàn lên muốn lau vết rượu đỏ trên quần áo của Sở Hoán thì lại bị Sở Hoán đẩy ra, Cút! sau đó vội vàng đuổi theo Mộc Yên, hiện tại ở trong lòng anh chỉ có một suy nghĩ, nếu không đuổi theo Mộc Yên để giải thích mọi chuyện cho cô nghe thì sợ là cô sẽ mãi mãi hận anh!
Dùng giấy ăn lau khô vết rượu đỏ trên tay, khi Mộc Yên đi ra khỏi nhà hàng thì vẻ tàn bạo trên mặt cũng đã dịu đi rất nhiều. Đối với cô mà nói, Sở Hoán đã sớm không còn gì để cô vương vấn nữa, mà mọi thứ cô làm hôm nay là để trả thù vì anh không biết phân biệt tốt xấu!
Lúc cô đứng ở ven đường muốn qua đường để bắt xe về nhà thì bị ánh đèn xe đối diện chiếu vào làm đau mắt, Mộc Yên nheo mắt lại mới thấy thì ra là chiếc xe Hummer màu đen mà Dung Ngữ thường xuyên lái, dù sao cũng được huấn luyện về các loại xe nên cô liếc mắt một cái là nhận ra liền.
Không biết cô em chồng này của cô lại muốn giở trò gì nữa đây? Nghĩ đến đây, Mộc Yên nhếch môi cười.
Nhưng vừa mới đi được hai bước thì Mộc Yên đột nhiên cảnh giác, nhíu mi nhìn
Cao chủ biên khách sáo rồi. Sở Hoán vẫn duy trì nụ cười giả tạo trên thương trường như lúc trước.
Đây đều là nhân viên của tòa soạn báo chúng tôi, hôm nay đến đây để phụ trách ghi chép lại buổi phỏng vấn ngài. Cao Nghị nhìn mọi người trong phòng một vòng, sau đó lại nhìn qua Sở Hoán.
Sở Hoán mỉm cười, Không cần khách sáo, có thể bắt đầu rồi. Mặc dù anh trả lời Cao Nghị nhưng cũng không hề muốn ở trong này mà thầm nghĩ muốn mau chóng kết thúc.
Phó biên tập và nhóm trợ lý đều đặt câu hỏi với Sở Hoán theo thứ tự đã sắp xếp sẵn, bởi vì Mộc Yên vừa vào tòa soạn Triêu Dương nên bị Lưu Nhân Nhân sắp xếp cho ngồi ghi chép.
Sở thiếu, xin hỏi mấy tháng qua lúc 'Hằng Phong' gặp phải vấn đề tài chính lớn, ngài làm thế nào để 'Hằng phong' vươn lên mà không hề để vấn đề tài chính ảnh hưởng quá nhiều, ngược lại lần phát triển này còn thu về lợi ích lớn hơn trước nữa?
Xin hỏi Sở thiếu, ngài đoán gì về tương lai của thị trường buôn bán hiện tại?
...
Mộc Yên nắm thật chặt bút bi màu đen trong tay, cô vốn không biết phải ghi chép cái gì, hai mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Hoán, không khí quả thực lạnh đến mức đóng băng. Người đàn ông này đã nhiều lần khiêu chiến giới hạn của cô, hiện tại cô đã không còn bất cứ tình cảm nào đối với anh, mà ngược lại tất cả đều đã chuyển thành thù hận! Vì anh dung túng nên những màn kịch Mộc Cẩm trình diễn càng lúc càng hoàn hảo, cái tát vô duyên vô cớ ở tiệm thuốc Đồng Nhân Đường, nỗi nhục ở bể bơi khách sạn Hilton, lần nào cũng chạm đến giới hạn của cô, nếu anh không tên là 'Sở Hoán', nếu không phải còn bận tâm tới một chút tình cảm lúc còn trẻ thì nhất định lúc này anh chỉ còn lại cái xác.
Hận ý mạnh mẽ như vậy sao Sở Hoán lại không chú ý đến được, lúc ngẩng đầu lên thì đúng lúc anh đón nhận ánh mắt lạnh thấu xương của cô. Sắc mặt Sở Hoán lập tức trắng bệch, cả người giật nảy sững sờ tại chỗ. Khi anh xác nhận đối phương chính là Mộc Yên, anh thậm chí còn hoài nghi có phải mình nhớ cô quá độ nên bị ảo giác hay không, nhưng bóng người cô quá rõ ràng. Anh còn chưa kịp vui mừng thì đã bị hận ý trong mắt cô vùi lấp, sự thù hận mạnh mẽ như vậy làm cho Sở Hoán hít thở không thông. Tiểu Yên anh vẫn quý trọng lại chán ghét anh như vậy sao? Môi tái nhợt giống như bị keo dán chặt lại, run rẩy hơn nữa ngày anh mới nhẹ giọng nói ra hai chữ Tiểu Yên. .
Sở thiếu?
Sở thiếu?
...
Không ai nghe rõ Sở hoán vừa mới thì thào cái gì, Cao Nghị ngồi ỏ bên cạnh thấy anh đột nhiên thất thần nên cảm thấy kinh ngạc, đến khi mọi người nhìn theo tầm mắt của Sở Hoán thì mới thấy Mộc Yên trừng mắt ngồi trong bóng tối, cô lập tức biến thành tiêu điểm của mọi người.
Dưới ánh mắt của mọi người, Mộc Yên cười lạnh đứng lên, cô hung hăng trừng mắt nhìn anh, Sở tiên sinh, tôi muốn phỏng vấn một chút tin tức của Mộc Cẩm tiểu thư để làm tiêu đề cho ngày mai, có phải ngài cũng cảm thấy vui vẻ giống như tôi không?
Mọi người đang ngồi nghe thấy câu hỏi của Mộc Yên thì đồng loạt đổi sắc, ai cũng đều biết đây là điểm mấu chốt của Sở Hoán, anh ghét nhất là bị người khác hỏi đến chuyện này, mà Thiếu niên trước mắt này lại không biết sống chết hỏi anh.
Cao Nghị thấy sắc mặt Sở Hoán càng lúc càng khó coi, vội vàng lên tiếng trước khi tình hình trở nên tệ hơn, Sở thiếu, đây là trợ lý mới của tôi, cậu ta vừa tới vẫn chưa hiểu chuyện, ngài đừng so đo với cậu ta.
Mộc Yên, còn không mau giải thích với Sở thiếu! Cao Nghị xoay người nhìn Mộc Yên.
Nhưng Mộc Yên lại làm như không thấy, cô cầm ly rượu trên bàn lên, nhân lúc mọi người còn phản ứng lại, đi đến trước mắt Sở Hoán. Chúc mừng anh nhận rõ bộ mặt thật của Mộc Cẩm! Mộc Yên hừ lạnh, Tôi mời anh! Vừa nói xong, rượu đỏ tươi như màu máu đổ xuống đầu Sở Hoán, Choang! Ly rượu đế cao nện xuống mặt bàn, tiếng thủy tinh vỡ tan, những mảnh thủy tinh dính rượu văng ra xung quanh! Làm khuôn mặt tuấn tú của Sở Hoán bị xước một đường, máu tươi chậm rãi chảy theo sườn mặt của anh xuống dưới.
A! Lưu Nhân Nhân thét chói tai, những người còn lại cũng đều bị đồng nghiệp mới này dọa sợ, đứng sững sờ tại chỗ không cử động.
Anh uống đi! Mộc Yên trừng mắt nhìn anh, cô ngu xuẩn cỡ nào mới có thể để cho người đàn ông này dẫm đạp lòng tự trọng của mình hết lần này tới lần khác.
Màu đỏ của rượu chói mắt giống như máu tươi tưới ướt từ đỉnh đầu của anh xuống quần áo, Sở Hoán chật vật ngây người, anh biết mình đã hoàn toàn đánh mất cô, ánh mắt thô bạo như vậy, Mộc Yên oán hận đến mức muốn ăn tươi nuốt sống, lóc da lóc thịt anh.
Tiểu Yên, thật xin lỗi. Anh không biết vì sao mọi chuyện lại biến thành như vậy. Sắc mặt Sở Hoán trắng bệch, anh ăn nói khép nép, nhận lỗi với cô nhưng lại đổi lại một cái tát vang dội của Mộc Yên.
Một tiếng Chát! vang lên, âm thanh làm tan nát cõi lòng Sở Hoán, bóp nát mọi sự cố gắng thành bột phấn, gió thổi qua một cái liền hoàn toàn phiêu tán trong gió.
Sở Hoán, đừng trêu chọc tôi nữa nếu không tôi nhất định sẽ bầm thây anh ra thành ngàn khúc! Vươn tay ném cây bút màu đen bay sượt qua mặt anh, Mộc Yên xoay người đi ra ngoài.
Cao Nghị là người đầu tiên hồi thần trong số đám người bị dọa ngây người, Sở thiếu, thật sự xin lỗi... Anh cầm khăn ăn trên bàn lên muốn lau vết rượu đỏ trên quần áo của Sở Hoán thì lại bị Sở Hoán đẩy ra, Cút! sau đó vội vàng đuổi theo Mộc Yên, hiện tại ở trong lòng anh chỉ có một suy nghĩ, nếu không đuổi theo Mộc Yên để giải thích mọi chuyện cho cô nghe thì sợ là cô sẽ mãi mãi hận anh!
Dùng giấy ăn lau khô vết rượu đỏ trên tay, khi Mộc Yên đi ra khỏi nhà hàng thì vẻ tàn bạo trên mặt cũng đã dịu đi rất nhiều. Đối với cô mà nói, Sở Hoán đã sớm không còn gì để cô vương vấn nữa, mà mọi thứ cô làm hôm nay là để trả thù vì anh không biết phân biệt tốt xấu!
Lúc cô đứng ở ven đường muốn qua đường để bắt xe về nhà thì bị ánh đèn xe đối diện chiếu vào làm đau mắt, Mộc Yên nheo mắt lại mới thấy thì ra là chiếc xe Hummer màu đen mà Dung Ngữ thường xuyên lái, dù sao cũng được huấn luyện về các loại xe nên cô liếc mắt một cái là nhận ra liền.
Không biết cô em chồng này của cô lại muốn giở trò gì nữa đây? Nghĩ đến đây, Mộc Yên nhếch môi cười.
Nhưng vừa mới đi được hai bước thì Mộc Yên đột nhiên cảnh giác, nhíu mi nhìn
|
/144
|

