Ra khỏi rạp chiếu phim đã hơn tám giờ tối, bởi vì trong rạp phim có canteen nên bọn họ đã ăn cơm tối trong thời gian giải lao giữa suất chiếu. Vì Dung Trạch xem quá nhiều phim ma nên không ăn nổi một miếng cơm nào, Dung Ngữ cực kỳ quan tâm nên đã giúp anh ăn sạch sẽ hết phần cơm đó, còn Dung Trạch thì tức giận trừng mắt.
Vừa ăn cơm xong, vì muốn để thức ăn tiêu hóa một chút nên Mộc Yên đã bị Dung Lạc kéo đi dạo chung quanh.
Dung Trạch và Dung Ngữ đi theo phía sau luôn cảm thấy khí lạnh quanh người, dù sao vào tối rằm tháng bảy ở bên ngoài rất rối loạn nên đi dạo như vậy quả thật không tốt lắm, theo dân gian thì tối rằm tháng bảy thường có ma quỷ đi qua đi lại ở bên ngoài.
Nhớ tới góc đường trong bộ phim ma lúc nãy, vừa đúng lúc trên con đường ven sông Hoàng Hà ở thành phố A này lại có rất đông người tập trung lại.
Trên mặt sông có ba gợn sóng lăn tăn xuất hiện, đồng thời có cả ánh lửa lóe sáng, đứng ở đằng xa nhìn lại thật sự rất quỷ quái.
Dung Ngữ lôi kéo cánh tay Dung Trạch nói, Anh nói thử xem ánh lửa le lói ở phía trước có phải là 'Ma trơi' không?
Dung Trạch bĩu môi, Không phải em rất can đảm sao? 'Ma trơi' có cái gì mà phải sợ? Anh sẽ không nói cho cô biết đó chỉ là đèn mà người ta thả xuống sông vào ngày Rằm tháng bảy theo phong tục dân, ai bảo cô cười nhạo anh.
Dung Lạc và Mộc Yên đã sớm chen vào trong đám người, mọi người đứng ven sông gấp giấy trắng thành hình hoa sen, ở giữa đặt một ngọn nến rồi sau đó chậm rãi đặt vào dòng sông. Đèn hoa đăng nho nhỏ chậm rãi trôi về phía trước theo dòng nước, sau đó càng lúc càng đi xa.
Rằm tháng bảy thả đèn xuống sông để nhắn gửi sự nhớ mong đối với người thân đã khuất.
Tuy nói rằng điều kiện tiên quyết để thả đèn là phải bi thương nhưng ánh lửa le lói giữa dòng sông trong vắt lại có một hương vị ấm áp, sưởi ấm lòng người.
Mộc Yên đứng ở bờ sông nhìn trong chốc lát, đột nhiên cô cảm thấy đây mới là cuộc sống. Mỗi một ngày trôi qua, cô đều phải hoàn thành khóa huấn luyện, đi giết người, còn phải làm vài việc linh tinh khác nữa, vất vả một ngày một đêm nhưng cuối cùng trong lòng lại luôn trống vắng, không có cảm giác chờ mong, cô giống như một cái máy lặp đi lặp lại những công việc giống nhau ngày qua ngày ngày. Cô không biết cuộc sống cũng có thể giống như lúc này, có người vẫn luôn ở bên cạnh cô, không còn chuyện sau khi cô nói câu gì đó thì chỉ có sự yên tĩnh trả lời cô nữa.
Hồi thần lại, cô quay đầu nhìn người bên cạnh thì mới phát hiện Dung Lạc vừa mới ở bên cô đã không thấy đâu nữa. Ánh lửa vẫn lóe sáng như trước, cảnh vật lần lượt thay đổi, đám đông cũng di chuyển, tất cả chưa hề thay đổi, nhưng chỉ có mình cô trở nên lẻ loi một mình. Trong lúc nhất thời, Mộc Yên cảm thấy giống như mình gặp ảo giác, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi khó tả. Đến khi vừa quay đầu lại thấy có một bóng người lướt qua đám đông, chậm rãi đi tới đây thì cô mới hoàn toàn bình tĩnh lại. Thì ra bất tri bất giác anh đã để lại một dấu ấn rất sâu trong lòng cô, sợ là cô sẽ mãi mãi không thể rời khỏi nó, bởi vì cảm giác sợ hãi vừa rồi trước nay cô chưa từng có, bởi vì là anh nên cô mới bắt đầu lo sợ anh biến mất khỏi cô.
Sao tay lại lạnh như vậy? Dung Lạc cảm nhận được cảm xúc của cô thay đổi, có chút lo lắng hỏi cô.
Không có gì. Đôi mắt nhanh chóng khôi phục lại vẻ trong suốt như ngày xưa, tùy ý để anh sưởi ấm tay giúp cô, Mộc Yên cười hỏi anh, Lạc Lạc, vừa rồi anh đi đâu vậy?
Dung Lạc đưa một trang giấy trắng to cho cô, nhếch môi lên, ôm cô giải thích, Muốn thả đèn hoa đăng không? Anh mặc áo sơmi màu trắng không nhiễm một hạt bụi nào, tay áo được xắn lên, đơn giản mà cao quý. Ánh đèn lóe sáng, càng làm nổi bật khuôn mặt tinh xảo của anh, đôi mắt đen nhánh nhìn Mộc Yên thật sâu, môi cười yếu ớt nhưng đủ để làm lấn át ánh đèn của đèn hoa đăng.
Lạc Lạc. Cô cũng ôm lấy anh.
Ừ. Dung Lạc lên tiếng trả lời, có chút nghi hoặc nói, Sao vậy?
Mộc Yên cũng không nói gì mà chỉ rúc vào ngực anh gọi một tiếng, Lạc Lạc.
Ừ, anh ở đây. Anh ôm chặt cô, trấn an để cô không bất an.
Ngón tay thon dài linh hoạt xếp giấy trắng thành hình hoa sen, điều này làm cho Dung Trạch và Dung Ngữ sợ ngây người, sao bọn họ chưa bao giờ biết anh cả nhà mình lại toàn năng như vậy, ngay cả cách gấp hình phức tạp này cũng biết.
Thắp sáng nến rồi đặt vào trong nước, ngọn đèn càng trôi càng xa, Dung Trạch và Dung Ngữ cũng mua giấy gấp rồi thả xuống sông. Bốn người bọn họ vui đùa rất vui vẻ. Tối Rằm tháng bảy mà ra ngoài chơi đùa như vậy là vui nhất, thật sự rất kỳ lạ, có người liên tục quay đầu lại nhìn bọn họ với ánh mắt đầy kinh ngạc.
Chơi đùa mệt mỏi, trên đường đi về Mộc Yên đã ngủ quên trong lòng Dung Lạc.
Sáng hôm sau, Mộc Yên nhận được một cuộc điện thoại của một tòa soạn báo, ăn trưa xong, cô đến tòa soạn đó theo giờ hẹn.
Nhìn bóng dáng dần dần biến mất khỏi Nhà họ Dung, Dung Trạch nhìn Dung Lạc ngồi ở một bên xem bảng số liệu, nhíu mi, Anh, anh cứ để chị dâu nhỏ ra ngoài làm việc như vậy
Vừa ăn cơm xong, vì muốn để thức ăn tiêu hóa một chút nên Mộc Yên đã bị Dung Lạc kéo đi dạo chung quanh.
Dung Trạch và Dung Ngữ đi theo phía sau luôn cảm thấy khí lạnh quanh người, dù sao vào tối rằm tháng bảy ở bên ngoài rất rối loạn nên đi dạo như vậy quả thật không tốt lắm, theo dân gian thì tối rằm tháng bảy thường có ma quỷ đi qua đi lại ở bên ngoài.
Nhớ tới góc đường trong bộ phim ma lúc nãy, vừa đúng lúc trên con đường ven sông Hoàng Hà ở thành phố A này lại có rất đông người tập trung lại.
Trên mặt sông có ba gợn sóng lăn tăn xuất hiện, đồng thời có cả ánh lửa lóe sáng, đứng ở đằng xa nhìn lại thật sự rất quỷ quái.
Dung Ngữ lôi kéo cánh tay Dung Trạch nói, Anh nói thử xem ánh lửa le lói ở phía trước có phải là 'Ma trơi' không?
Dung Trạch bĩu môi, Không phải em rất can đảm sao? 'Ma trơi' có cái gì mà phải sợ? Anh sẽ không nói cho cô biết đó chỉ là đèn mà người ta thả xuống sông vào ngày Rằm tháng bảy theo phong tục dân, ai bảo cô cười nhạo anh.
Dung Lạc và Mộc Yên đã sớm chen vào trong đám người, mọi người đứng ven sông gấp giấy trắng thành hình hoa sen, ở giữa đặt một ngọn nến rồi sau đó chậm rãi đặt vào dòng sông. Đèn hoa đăng nho nhỏ chậm rãi trôi về phía trước theo dòng nước, sau đó càng lúc càng đi xa.
Rằm tháng bảy thả đèn xuống sông để nhắn gửi sự nhớ mong đối với người thân đã khuất.
Tuy nói rằng điều kiện tiên quyết để thả đèn là phải bi thương nhưng ánh lửa le lói giữa dòng sông trong vắt lại có một hương vị ấm áp, sưởi ấm lòng người.
Mộc Yên đứng ở bờ sông nhìn trong chốc lát, đột nhiên cô cảm thấy đây mới là cuộc sống. Mỗi một ngày trôi qua, cô đều phải hoàn thành khóa huấn luyện, đi giết người, còn phải làm vài việc linh tinh khác nữa, vất vả một ngày một đêm nhưng cuối cùng trong lòng lại luôn trống vắng, không có cảm giác chờ mong, cô giống như một cái máy lặp đi lặp lại những công việc giống nhau ngày qua ngày ngày. Cô không biết cuộc sống cũng có thể giống như lúc này, có người vẫn luôn ở bên cạnh cô, không còn chuyện sau khi cô nói câu gì đó thì chỉ có sự yên tĩnh trả lời cô nữa.
Hồi thần lại, cô quay đầu nhìn người bên cạnh thì mới phát hiện Dung Lạc vừa mới ở bên cô đã không thấy đâu nữa. Ánh lửa vẫn lóe sáng như trước, cảnh vật lần lượt thay đổi, đám đông cũng di chuyển, tất cả chưa hề thay đổi, nhưng chỉ có mình cô trở nên lẻ loi một mình. Trong lúc nhất thời, Mộc Yên cảm thấy giống như mình gặp ảo giác, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi khó tả. Đến khi vừa quay đầu lại thấy có một bóng người lướt qua đám đông, chậm rãi đi tới đây thì cô mới hoàn toàn bình tĩnh lại. Thì ra bất tri bất giác anh đã để lại một dấu ấn rất sâu trong lòng cô, sợ là cô sẽ mãi mãi không thể rời khỏi nó, bởi vì cảm giác sợ hãi vừa rồi trước nay cô chưa từng có, bởi vì là anh nên cô mới bắt đầu lo sợ anh biến mất khỏi cô.
Sao tay lại lạnh như vậy? Dung Lạc cảm nhận được cảm xúc của cô thay đổi, có chút lo lắng hỏi cô.
Không có gì. Đôi mắt nhanh chóng khôi phục lại vẻ trong suốt như ngày xưa, tùy ý để anh sưởi ấm tay giúp cô, Mộc Yên cười hỏi anh, Lạc Lạc, vừa rồi anh đi đâu vậy?
Dung Lạc đưa một trang giấy trắng to cho cô, nhếch môi lên, ôm cô giải thích, Muốn thả đèn hoa đăng không? Anh mặc áo sơmi màu trắng không nhiễm một hạt bụi nào, tay áo được xắn lên, đơn giản mà cao quý. Ánh đèn lóe sáng, càng làm nổi bật khuôn mặt tinh xảo của anh, đôi mắt đen nhánh nhìn Mộc Yên thật sâu, môi cười yếu ớt nhưng đủ để làm lấn át ánh đèn của đèn hoa đăng.
Lạc Lạc. Cô cũng ôm lấy anh.
Ừ. Dung Lạc lên tiếng trả lời, có chút nghi hoặc nói, Sao vậy?
Mộc Yên cũng không nói gì mà chỉ rúc vào ngực anh gọi một tiếng, Lạc Lạc.
Ừ, anh ở đây. Anh ôm chặt cô, trấn an để cô không bất an.
Ngón tay thon dài linh hoạt xếp giấy trắng thành hình hoa sen, điều này làm cho Dung Trạch và Dung Ngữ sợ ngây người, sao bọn họ chưa bao giờ biết anh cả nhà mình lại toàn năng như vậy, ngay cả cách gấp hình phức tạp này cũng biết.
Thắp sáng nến rồi đặt vào trong nước, ngọn đèn càng trôi càng xa, Dung Trạch và Dung Ngữ cũng mua giấy gấp rồi thả xuống sông. Bốn người bọn họ vui đùa rất vui vẻ. Tối Rằm tháng bảy mà ra ngoài chơi đùa như vậy là vui nhất, thật sự rất kỳ lạ, có người liên tục quay đầu lại nhìn bọn họ với ánh mắt đầy kinh ngạc.
Chơi đùa mệt mỏi, trên đường đi về Mộc Yên đã ngủ quên trong lòng Dung Lạc.
Sáng hôm sau, Mộc Yên nhận được một cuộc điện thoại của một tòa soạn báo, ăn trưa xong, cô đến tòa soạn đó theo giờ hẹn.
Nhìn bóng dáng dần dần biến mất khỏi Nhà họ Dung, Dung Trạch nhìn Dung Lạc ngồi ở một bên xem bảng số liệu, nhíu mi, Anh, anh cứ để chị dâu nhỏ ra ngoài làm việc như vậy
|
/144
|

