Thịnh Sủng Bà Xã Phúc Hắc

Chương 125 - Tinh Dầu Mê Tình, Gieo Gió Gặt Bão

/144


Phòng khách Nhà họ Tạ

Lâm Uyển nhìn Mộc Yên đã hoàn toàn đi vào phòng tắm, cô ngồi ở sô pha nhìn hai thợ mát xa Huân hương.

Có phải tinh dầu đã được pha chế theo lời tôi nói không?

Đúng vậy, Lâm tiểu thư, đã dùng một lượng lớn dầu Ylang trộn chung với hương liệu dựa theo lời dặn dò của cô, chắc là khoảng mấy chục phút sau sẽ phát huy tác dụng.

Đôi mắt dịu dàng trở nên độc ác: Trò hay còn ở phía sau, hôm nay cô nhất định phải làm tiện nhân kia thân bại danh liệt, để cho tất cả mọi người nhìn thấy rõ ràng bản chất dơ bẩn của cô ta. Anh Vũ thần là của cô, con nhỏ hạ lưu kia đừng mơ tưởng tới gần anh ấy nửa bước.

Lấy chi phiếu của Lâm thị đã chuẩn bị từ trước ra đưa cho hai thợ mát xa.

Chuyện này tôi không hy vọng có người thứ tư biết.

Biết, đã biết. Nhìn ánh mắt cảnh cáo khủng bố của Lâm Uyển, hai thợ mát xa Hương Huân run run cầm lấy chi phiếu.

Khi Mộc Yên thay xong quần áo bước ra khỏi phòng tắm thì trong khách phòng chỉ còn lại có một mình Lâm Uyển.

Tiểu Yên, bữa tiệc vẫn còn đang diễn ra, chúng ta ra sảnh thôi. Lâm Uyển mỉm cười, phải mấy chục phút sau Hương Huân mới phát huy hiệu quả.

Ừ.

Đẩy cửa ra, Lâm Uyển và Mộc Yên nhìn thấy Dung Li và Lưu Tiệp đang ngồi trong phòng khách lý uống trà nói chuyện phiếm.

Mẹ, bác Lưu.

Hai người trẻ tuổi bọn con ra đại sảnh chơi nhạc đi. Lưu Tiệp cảm khái nói một câu.

Lời này cứ như nói Tạ phu nhân đã rất lớn tuổi rồi vậy. Lâm Uyển bĩu môi.

“Mấy đứa đều đã lớn như vậy, chúng ta còn không già sao.

Da Tạ phu nhân trắng nõn, xinh đẹp như vậy, sao có thể già được?

Lưu Tiệp lập tức hớn hở nhìn Dung Li, Dung Li, tiểu Uyển nhà bà thật biết ăn nói, mở miệng ra là ngọt đến chết người.

Con chỉ ăn ngay nói thật mà thôi.

Được, nhanh ra đại sảnh đi, đừng để cho Tiểu Yên sốt ruột. Dung Li ý đầy thâm ý liếc nhìn Mộc Yên sau lưng Lâm Uyển rồi cười như không cười.

Đại sảnh đèn sáng như ngọc, trong những ly thủy tinh chân dài đựng đầy chất lỏng trong suốt. Khăn trải bàn màu tuyết trắng, những chiếc bàn tiệc thật dài, những chai rượu ngon được ngâm trong những thùng đá, hoa Mân Côi xinh đẹp tận tình nở rộ.

Cùng với những cử chỉ thoải mái của Lâm Uyển, trên người cô tỏa ra mùi hương nồng đậm liên tục hấp dẫn sự chú ý của đàn ông trong bữa tiệc, không ngừng có đàn ông đi lên mời rượu cô, cô cười duyên đáp lễ lại.

Hương rượu bay khắp bốn phía, Lâm Uyển đột nhiên cảm thấy có chút mê muội, đại sảnh bữa tiệc náo nhiệt làm cho cô cảm thấy trong người khô nóng khó hiểu, rất cần thứ gì đó lạnh lẽo để giải nhiệt. Miệng lưỡi khô hết lại, Lâm Uyển uống liên tục mấy ly sâm banh lạnh lẽo, giống như chỉ có uống rượu không ngừng mới có thể giảm bớt sự khô nóng trong người cô.

Lễ phục màu đỏ như hoa Mân Côi bó sát người, phác họa rõ nét thân hình lồi lõm của Lâm Uyển, thiết kế thấp ngực mê hoặc, lúc Lâm Uyển thở dốc, bộ ngực đầy đặn cũng phập phồng theo, hơn nữa còn rất hớp hồn!

Lâm tiểu thư, hôm nay thật sự hết sức mê người.

Đinh! Ly thủy tinh chân dài chạm vào nhau phát ra tiếng vang thanh thúy.

Nhìn vẫn đàn ông không ngừng tới mời rượu, Lâm Uyển cười duyên, vẻ quyến rũ lại xuất hiện, Cám ơn.

Vài thiếu gia thế gia đứng bên cạnh cô tranh nhau trò chuyện, điều này làm thỏa mãn lòng hư vinh của Lâm Uyển. Cùng lúc đó Lâm Uyển cũng uống rất nhiều rượu. Cho dù uống nhiều rượu lạnh như vậy nhưng cô vẫn thấy miệng lưỡi khô khan, nhiệt độ trong cơ thể dâng trào càng lúc càng nghiêm trọng. Mùi rượu cuồn cuộn, gương mặt trắng nõn ửng say lòng người, quyến rũ mà mê người.

Mộc Yên ngồi xuống ghế nghỉ ngơi đã được một lúc lâu. Cô lạnh lùng nhìn chăm chú vào phản ứng của Lâm Uyển cách đó không xa, đồng tử sâu thẳm đen đến mức tận cùng.

Lâm Uyển chưa thỏa mãn khi chỉ nói chuyện với đám đàn ông này mà còn động tay động chân với bọn họ nữa, dục vọng dâng trào cô còn muốn tiếp nhận từng người một.

Khi Mộc Yên lạnh lùng nhìn về phía Lâm Uyển thì cùng lúc đó Lâm Vũ Thần đứng ở một nơi gần đó đang nhìn cô chăm chú, bởi vì cô không chú ý tới cho nên anh có thể nhìn cô không kiêng nể gì. Mái tóc dài tán loạn càng khiến người ta động tâm, khí chất lạnh như băng trở nên gợi cảm hơn nhờ mái tóc đen, hai loại cảm giác quyến rũ lại xa cách mâu thuẫn lẫn nhau, nhưng lại thần kỳ xuất hiện trên người cô.

Không ngừng có người đứng lên khỏi chỗ ghế nghỉ, như vậy giữa Lâm Vũ Thần và Mộc Yên chỉ cách nhau có ba cái ghế mà thôi. Tầm mắt trở nên trống trải, ánh mắt anh cũng càng ngày càng nóng rực.

Trong góc khuất có chút u ám, trên người cô có một mùi hương nhàn nhạt, như là hương vị tươi mát của biển cả, màu lam của bộ lễ phục bằng lụa mỏng nổi bật thấm vào ruột gan. Tóc cô rất dài, sợi tóc đen nhánh dài cập thắt lưng, chỉ một động tác ngẫu nhiên thì tóc đen đã tản ra, để lộ xương quai xanh trắng nõn như gốm sứ. Lông mi vừa dài vừa cong, ánh mắt đen nhánh như sương mù, lạnh như băng lại xa cách, nhưng luôn có sức hấp dẫn trí mạng. Môi của cô thật mỏng, nhàn nhạt, đẫy đà trơn bóng. Đột nhiên, đôi môi đẹp của Mộc Yên hơi nhếch lên một chút.

Tim Lâm Vũ Thần đập lỡ mất một nhịp.

Bị vây trong những hành động càn rỡ, những lời trêu chọc vui đùa ầm ĩ, đầu óc Lâm Uyển càng lúc càng mê mang, như là có lửa đang điên cuồng thiêu đốt trong cơ thể cô vậy, có người làm càn vươn tay sờ tấm lưng trần của cô, mờ ám vuốt ve, cô vốn định né tránh, nhưng tay đối phương thật lạnh lẽo, chỉ có thể để anh ta muốn làm gì thì làm. Không ngừng có người trêu đùa cô, nhưng cô không được từ chối được. Đột nhiên cô trượt tay, một ly rượu liền rơi xuống mặt đất.

Thật xin lỗi, trượt tay. Lâm Uyển mỉm cười xin lỗi. Đầu óc lập tức tỉnh táo lại, nghĩ đến mục đích mình đến đây, cô uyển chuyển xin miễn tất cả lời mời dùng cơm sau bữa tiệc của đám đàn ông rồi tìm kiếm Mộc Yên, chậm rãi đi qua đó. Nhưng vì sao thân thể của cô càng lúc càng vô lực, chân mềm đến nỗi mỗi một bước chân đều như dẫm vào bông.

Lâm Uyển nhíu mi, nhất định là vì uống quá nhiều rượu, nhưng không thể quên chính sự.

Một lần nữa cầm lấy ly rượu đỏ trên khay của bồi bàn, hai gò má của cô đã hơi ửng đỏ rất mê hoặc.

Tiểu Yên. Cổ họng có chút ngứa khó nhịn.

Mộc Yên đứng lên đi qua đói, chờ động tác tiếp theo của cô ta.

Thân thể vốn đã mềm đến đòi mạng, Lâm Uyển vốn định giả bộ đổ ly rượu đỏ lên người Mộc Yên nhưng lại bất cẩn đổ đầy người mình.

Đáng chết. Thấp giọng rủa một tiếng, Lâm Uyển vội vàng thu lại cảm xúc, mỉm cười, Tiểu Yên cùng tôi đi thay một bộ quần áo khác.

Ừ. Đôi mắt đen nhánh lạnh đến thấu xương.

Vẫn là phòng khách Nhà họ Tạ, những người thợ mát xa vốn nên ở đây thì lúc này lại biến mất không thấy đâu. Phòng khách trống trải làm cho Mộc Yên liên tục nhíu mi.

Tiểu Yên, cô tới phòng mát xa lúc nãy chúng ta vào nghỉ ngơi trước đi, ngồi chờ tôi một chút, tôi qua phòng kế bên thay quần áo xong liền tới tìm cô. Mộc Yên nhìn Lâm Uyển là biết tinh dầu Ylang đã hoàn toàn phát huy tác dụng rồi, bản thân mình khó giữ lại còn muốn hãm hại cô? Thật là


/144

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status