Chiếc Lincoln màu đen chậm rãi chạy dưới buổi sớm mai ở Italy.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính xe chiếu lên khuôn mặt tinh xảo như ngọc lạnh của người đàn ông.
Đôi mắt thâm thúy, môi mỏng nhẹ nhếch lên, cả người hơi ủ rũ. Ba tháng qua, Dung Lạc gầy yếu đi rất nhiều.
Cố Minh biết Dung Lạc đã lâu rồi không có nghỉ ngơi đàng hoàng, Thiếu gia, từ đây đến chỗ gia tộc Bernard còn một khoảng thời gian nữa, nếu ngài mệt thì...
Không cần.
Cố Minh còn chưa nói xong đã bị ngắt ngang, anh đành phải im lặng. Thẳng đến khi, Cố Sùng gọi điện từ trong nước tới mới phá vỡ không khí yên lặng bên trong xe.
Anh. Giọng nói của Cố Sùng có chút hỗn loạn.
Nhà họ Mộc đã có hành động, có lẽ chiều nay sẽ bắt đầu.
Anh đã biết, tất cả đều làm theo kế hoạch.
Được.
Là Cố Sùng? Giọng nói trầm thấp mang theo lực uy hiếp không cho phép kháng cự.
Dạ.
Đều chuẩn bị tốt rồi sao?
Đúng vậy, thiếu gia, ngài không cần lo lắng, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay chúng ta.
Cục cưng biết không?
Cố Minh nhíu mi, Chắc hẳn thiếu phu nhân còn chưa biết.
Đến tòa thành Bernard còn bao lâu? Nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua nhanh chóng, trong đôi mắt Dung Lạc có chút khôn khéo.
Cố Minh nâng cánh tay lên nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay, Thiếu gia bây giờ là bảy giờ ba mươi phút, ba mươi mốt giây sáng, đến tòa thành Bernard sẽ mất khoảng bốn mươi phút.
Được. Thời gian như vậy chắc là đủ, đôi môi tuyệt mỹ nhếch lên một độ cong.
Sảnh trước Nhà họ Tạ.
Dung Li ngồi với Lưu Tiệp một lát, nhắm chừng thời gian, rồi mỉm cười, Tạ phu nhân chúng ta vẫn nên đến phòng khách thanh tịnh uống trà đi, bên này quá ồn, chỉ thích hợp với người trẻ tuổi.”
Đúng vậy, thật sự là đã già rồi nên không chịu được, tôi mới ngồi một lát đã không chịu nổi.
Dung Li đón ý cười hùa theo, hai người cùng với một đám phu nhân thế gia đi đến phòng khách Nhà họ Tạ.
Còn chưa đi vào trong khu vực phòng khách đã nghe thấy âm thanh nghị luận vang lên cách đó không xa, hơn nữa tiếng thảo luận lại càng lúc càng lớn.
Giống với những gì Dung Li dự đoán, khóe môi nhếch lên, tỏ vẻ kinh ngạc nói, Bên kia đã xảy ra chuyện gì, sao lại nhiều người tập trung ở đó như vậy?
Lưu Tiệp nhíu chặt mi, lần trước ở tiệc trà cũng xảy ra vấn đề, bà không hy vọng trong bữa tiệc sinh nhật của con trai mình xuất hiện vấn đề gì cả. Như vậy rất bất lợi đối với thanh danh Nhà họ Tạ, truyền ra ngoài không phải làm trò cười cho người ta sao.
Lúc Lưu Tiệp dừng bước thì đã có mấy vị phu nhân tò mò bước nhanh về phía trước đi vào chỗ đám đông.
Tạ phu nhân, chúng ta cũng qua đó xem đi. Kéo cánh tay Lưu Tiệp, nhìn thấy càng lúc càng nhiều người, Dung Li cảm thấy đắc ý, của tiện nhân kia nhất định sẽ thanh bại danh liệt, cô ta là cái gì chứ, muốn lấy lòng Dung Uy để có được vị thế ở Nhà họ Dung sao, lần này bà sẽ khiến cho giấc mộng của cô ta hoàn toàn biến mất.
Đi đến chỗ căn phòng khách đó, quả thật là cửa lớn đóng chặt, trong lòng Dung Li có một dự cảm bất an.
Buông cánh tay Lưu Tiệp ra, Dung Li lo lắng đi đến sát vách, giống như muốn chứng minh cái gì đó nên tốc độ của bà ta càng lúc càng nhanh.
Lướt qua đám người đang nghị luận ầm ĩ, nụ cười trên khóe môi của Dung Li cùng với sắc mặt hồng nhuận đều trở nên trắng bệch, cuối cùng biến thành xanh mét. Cánh cửa lớn màu đỏ nâu của phòng khách được mở ra.
Không khí bên trong tràn ngập hương vị thối nát.
Khăn trải giường màu tuyết trắng đã nhăn nhúm lại, quần áo của người phụ nữ trên giường đều rách nát, toàn thân đều là những dấu vết xanh tím, chuyện gì vừa mới xảy ra với cô ta, tất cả đều không cần nói cũng biết.
Dung Li giật nảy người, hai chân như
Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính xe chiếu lên khuôn mặt tinh xảo như ngọc lạnh của người đàn ông.
Đôi mắt thâm thúy, môi mỏng nhẹ nhếch lên, cả người hơi ủ rũ. Ba tháng qua, Dung Lạc gầy yếu đi rất nhiều.
Cố Minh biết Dung Lạc đã lâu rồi không có nghỉ ngơi đàng hoàng, Thiếu gia, từ đây đến chỗ gia tộc Bernard còn một khoảng thời gian nữa, nếu ngài mệt thì...
Không cần.
Cố Minh còn chưa nói xong đã bị ngắt ngang, anh đành phải im lặng. Thẳng đến khi, Cố Sùng gọi điện từ trong nước tới mới phá vỡ không khí yên lặng bên trong xe.
Anh. Giọng nói của Cố Sùng có chút hỗn loạn.
Nhà họ Mộc đã có hành động, có lẽ chiều nay sẽ bắt đầu.
Anh đã biết, tất cả đều làm theo kế hoạch.
Được.
Là Cố Sùng? Giọng nói trầm thấp mang theo lực uy hiếp không cho phép kháng cự.
Dạ.
Đều chuẩn bị tốt rồi sao?
Đúng vậy, thiếu gia, ngài không cần lo lắng, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay chúng ta.
Cục cưng biết không?
Cố Minh nhíu mi, Chắc hẳn thiếu phu nhân còn chưa biết.
Đến tòa thành Bernard còn bao lâu? Nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua nhanh chóng, trong đôi mắt Dung Lạc có chút khôn khéo.
Cố Minh nâng cánh tay lên nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay, Thiếu gia bây giờ là bảy giờ ba mươi phút, ba mươi mốt giây sáng, đến tòa thành Bernard sẽ mất khoảng bốn mươi phút.
Được. Thời gian như vậy chắc là đủ, đôi môi tuyệt mỹ nhếch lên một độ cong.
Sảnh trước Nhà họ Tạ.
Dung Li ngồi với Lưu Tiệp một lát, nhắm chừng thời gian, rồi mỉm cười, Tạ phu nhân chúng ta vẫn nên đến phòng khách thanh tịnh uống trà đi, bên này quá ồn, chỉ thích hợp với người trẻ tuổi.”
Đúng vậy, thật sự là đã già rồi nên không chịu được, tôi mới ngồi một lát đã không chịu nổi.
Dung Li đón ý cười hùa theo, hai người cùng với một đám phu nhân thế gia đi đến phòng khách Nhà họ Tạ.
Còn chưa đi vào trong khu vực phòng khách đã nghe thấy âm thanh nghị luận vang lên cách đó không xa, hơn nữa tiếng thảo luận lại càng lúc càng lớn.
Giống với những gì Dung Li dự đoán, khóe môi nhếch lên, tỏ vẻ kinh ngạc nói, Bên kia đã xảy ra chuyện gì, sao lại nhiều người tập trung ở đó như vậy?
Lưu Tiệp nhíu chặt mi, lần trước ở tiệc trà cũng xảy ra vấn đề, bà không hy vọng trong bữa tiệc sinh nhật của con trai mình xuất hiện vấn đề gì cả. Như vậy rất bất lợi đối với thanh danh Nhà họ Tạ, truyền ra ngoài không phải làm trò cười cho người ta sao.
Lúc Lưu Tiệp dừng bước thì đã có mấy vị phu nhân tò mò bước nhanh về phía trước đi vào chỗ đám đông.
Tạ phu nhân, chúng ta cũng qua đó xem đi. Kéo cánh tay Lưu Tiệp, nhìn thấy càng lúc càng nhiều người, Dung Li cảm thấy đắc ý, của tiện nhân kia nhất định sẽ thanh bại danh liệt, cô ta là cái gì chứ, muốn lấy lòng Dung Uy để có được vị thế ở Nhà họ Dung sao, lần này bà sẽ khiến cho giấc mộng của cô ta hoàn toàn biến mất.
Đi đến chỗ căn phòng khách đó, quả thật là cửa lớn đóng chặt, trong lòng Dung Li có một dự cảm bất an.
Buông cánh tay Lưu Tiệp ra, Dung Li lo lắng đi đến sát vách, giống như muốn chứng minh cái gì đó nên tốc độ của bà ta càng lúc càng nhanh.
Lướt qua đám người đang nghị luận ầm ĩ, nụ cười trên khóe môi của Dung Li cùng với sắc mặt hồng nhuận đều trở nên trắng bệch, cuối cùng biến thành xanh mét. Cánh cửa lớn màu đỏ nâu của phòng khách được mở ra.
Không khí bên trong tràn ngập hương vị thối nát.
Khăn trải giường màu tuyết trắng đã nhăn nhúm lại, quần áo của người phụ nữ trên giường đều rách nát, toàn thân đều là những dấu vết xanh tím, chuyện gì vừa mới xảy ra với cô ta, tất cả đều không cần nói cũng biết.
Dung Li giật nảy người, hai chân như
|
/144
|

