Thịnh Sủng Bà Xã Phúc Hắc

Chương 124 - Âm Mưu Huân Hương*

/144


*Huân hương: hương thơm thoang thoảng, nhẹ nhàng

Đứng dậy đi đến dựa vào cửa sổ của chiếc giường ngủ bên cạnh, lúc mở mấy cái chai tinh dầu bên này ra, mùi hương phai nhạt hơn rất nhiều.

Đôi mắt đen nhánh như mưa phùn có chút gian xảo, nhưng rất nhanh liền biến mất không thấy nữa.

Mộc Yên bước nhanh qua đổi hai giỏ đựng chai tinh dầu của hai bên rồi sau đó mới cầm khăn mặt đi vào phòng tắm.

Dây khóa của bộ lễ phụ lụa mỏng được kéo ra, bộ váy màu lam chậm rãi được cởi ra, để lộ da thịt trắng nõn như ngọc.

Vòi sen trong phòng tắm phun ra dòng nước ấm áp.

Mộc Yên đứng ở dưới, mặc cho dòng nước ấm áp chảy từ trên đỉnh đầu xuống. Dây buộc tóc bằng lục màu lam bị tháo ra, tóc xanh như thác nước chậm rãi bị tẩm ướt thành màu đen như mực.

Thở dài một tiếng, cô nhắm mắt lại.

...

Sao cô có thể người khác thích, Mộc Yên tiểu thư vốn không có tim ... Cô thật sự từng để ý cái gì sao... Nhỏ như vậy đã cầm súng giết người như ma, sợ là đã sớm vô cảm với mạng người rồi. . . Mộc Yên tiểu thư thật là máu lạnh vô tình...

Cô có từng hiểu Dung Lạc chưa... Cô có biết anh ta từng trải qua cái gì không... Cô cũng chỉ tham luyến sự ấm áp mà anh ta cho cô mà thôi, giết nhiều người như vậy sao có thể yêu ai được... Rốt cuộc cô có tư cách gì ở cùng với Dung Lạc...

...

Ha ha ha ha! Không hổ là do Lý Hân dạy dỗ, con mẹ nó thật biến thái! ... Ánh mắt Thiên sứ, trái tim ác ma... Trong cái túi da tinh xảo xinh đẹp này lại cất giấu một trái tim phát rồ...

...

Nhìn xem tôi đã nuôi ra một kẻ vô liêm sỉ này, vì một tên đàn ông thối mà muốn giết tôi! Mộc Yên, con mẹ nó con quả nhiên đủ ác... Sao chứ, anh ta quan trọng với con, quan trọng đến mức ngay cả sư phụ nuôi con lớn lên cũng không muốn nhận nữa sao ... Nghe đây, con nhóc khốn kiếp, đến lúc đó con có bị người Nhà họ Dung tra tấn đã chết, thì ta cũng sẽ không đi nhặt xác cho con...

...

Nhắm mắt lại rồi mở thật mạnh ra, vươn tay tắt vòi sen đi, thân hình mảnh khảnh dựa vách tường, mồm thở hổn hển. Lông mi cong dài dính đầy bọt nước, bởi vì động tác của Mộc Yên mà bọt nước trong suốt chậm rãi chảy xuống hai gò má trắng nõn của cô, giống như cô đang khóc vậy.

Điều chỉnh cho vòi sen chảy nước lạnh, dòng nước lạnh lẽo lập tức trút xuống, cảm giác rét lạnh thấu xương làm cho cơ thể mảnh khảnh nhịn không được rùng mình mấy cái. Mộc Yên nhíu mi, trước kia cô luôn tắm nước lạnh, bản thân vĩnh viễn bị đóng băng, vẫn duy trì sự bình tĩnh tuyệt đối. Bởi vì ở cùng Dung Lạc nên đã lâu rồi cô không tắm nước lạnh nữa, khi nước lạnh trút xuống thì cô lạnh đến mức cuộn mình lại. Đôi môi bắt đầu trở nên tái nhợt, đáng chết, từ khi nào mà thân thể cô trở nên mảnh mai như thế.

Ôm đầu gối cuộn mình giữa cái lạnh thấu xương, đôi môi tái nhợt của cô thâm tím. Lạc Lạc, thật sự rất lạnh, em nhớ anh, khi nào anh mới trở về?

Ba tháng, Dung Lạc đi Italy. Khi Mộc Yên từ tiệc trà trở về, vốn không hề gặp mặt anh. Nói tạm biệt người Nhà họ Dung xong thì A Cửu chở cô từ nhà tổ của Nhà họ Dung trở về.

Mỗi sáng sớm, trưa, tối A Cửu đều tỉ mỉ chuẩn bị mọi thứ cẩn thận cho cô, Dung Trạch nhắn về nhà là bận rộn nhiều việc nên lâu lâu mới có thể ăn cơm với bọn họ được một lần. Đám người hầu trong nhà dốc lòng chăm sóc cho cuộc sống thường ngày của cô, bởi vì mùa thu đã đến, bởi vì cô có thói quen đi chân trần, sợ cô cảm lạnh nên toàn bộ nền nhà đều được lót thảm nhung mềm mại.

Ngay từ đầu, cô nghĩ Dung Lạc chỉ


/144

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status