Vào tháng chín, có mấy trận mưa lớn, toàn bộ thế giới như đang nỉ non vì ai vậy.
Thời gian trôi qua nhanh, đảo mắt đã qua ba tháng.
Buổi sáng lúc Mộc Yên mở cửa sổ, lại giật mình phát hiện thì ra mấy con chim yến được cô thả đi lại đang đậu dưới mái hiên phòng ngủ của Dung Lạc. Cô vừa mở cửa sổ thì nó liền nhảy lên bệ cửa, cho dù lông chim bị nước mưa xối ướt thì nó vẫn vui vẻ líu ríu kêu không ngừng. Sợi chỉ đỏ trên chân nó vẫn còn như trước nên không thể nhận sai được.
Cô không biết con chim yến này tìm cô bằng cách nào nhưng nhìn lông nó ướt sũng thì Mộc Yên lại tưởng tượng ra cảnh nó cố chấp kiên trì tìm cô trong mưa to gió lớn.
Phòng ngủ của cô và Dung Lạc nằm ở hướng đón nắng nên lúc không có mưa thì cực kỳ ấm áp, chim yến cũng liền trú ngụ ở đó.
Có phải mày cũng thấy ở đây rất ấm áp không? Ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng sờ cái mỏ chim cứng rắn, lúc vô ý hỏi câu này thì khóe môi cô lại nở nụ cười dịu dàng hiếm thấy.
Lạnh không? Cảm giác được hơi ấm trên vai, Mộc Yên quay đầu lại nhìn thấy Dung Lạc khoác một cái áo choàng màu trắng tinh lên vai mình.
Áo lông Cashmere màu xám đậm, mái tóc đen nhẹ nhàng khoan khoái khiến anh trông rất tuấn mỹ. Cảm nhận được cái ôm ấm áp của anh, Mộc Yên nhắm mắt lại, hít mùi hương trên người anh. Hai người im lặng một lúc, Dung Lạc ôm lấy cô từ sau lưng, cùng cô nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, tất cả đều cực kỳ ấm áp.
Chiếc xe Bentley màu đen chạy chậm rãi trong mưa, mưa bụi lất phất, hạt mưa rơi 'Tí tách' trên cửa sổ thủy tinh.
Cửa tòa soạn báo Triêu Dương.
Thiếu phu nhân, đến rồi. A Cửu mở chiếc ô màu đen ra, ý muốn đưa Mộc Yên vào.
Mộc Yên gật đầu, còn chưa đứng lên thì di động trong túi rung lên nên liền dừng lại.
Một dãy số xa lạ hiển thị trên màn hình, Mộc Yên nhẹ cau mày, A lô. Chỉ một tiếng đơn giản thôi cũng khiến người ở đầu dây bên kia co quắp.
Mộc Yên tiểu thư, xin chào, tôi là anh trai của Tạ Phong, Tạ Thần. Khi giới thiệu còn cố ý nhắc đến một người khác, Mộc Yên mẫn cảm chú ý tới, đề tài kế tiếp nhất định có liên quan đến người đàn ông này.
Cô im lặng, không nói gì, nghe đối phương nói hết lời.
Đến khi di động được ngắt thì Mộc Yên liền cất di động vào túi, cô nhìn A Cửu đang đứng dưới xe chờ mình, chậm rãi nói, A Cửu, đến Nhà họ Tạ.
Cái gì? A Cửu có chút giật mình.
Đi thôi. Giọng điệu vẫn bình tĩnh như trước khiến A Cửu nghi hoặc cất dù đi, ngồi vào tài xế tiếp tục lái xe.
Ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi xuống như trước, những hạt mưa trong suốt đổ rào rào, cảnh mưa rất yên tĩnh.
Lấy một tấm thiệp vàng mời sinh nhật từ trong chiếc túi tùy thân của mình, bên tai Mộc Yên cứ văng vẳng lời nói vừa rồi của Tạ Thần.
Dù cô có nguyên nhân gì thì một tháng trước, trong danh sách khách mời đến tiệc sinh nhật của Tạ Phong có tên của cô, ai cũng đều đến nên tôi hi vọng Mộc Yên tiểu thư cũng không ngoại lệ.
Anh dựa vào cái gì mà cảm thấy tôi không đi không được?
Dù sao nó cũng đã vì cô mà bị thương rất nặng. Vết thương trong lòng vĩnh viễn cũng không khỏi hẳn được, nhưng câu sau Tạ Thần không có nói ra. Trong điện thoại tiếng cười của anh có chút nhợt nhạt, Tôi tin tưởng Mộc Yên tiểu thư không phải là người thích thiếu nhân tình của người khác? Cô đến đây thì có một số việc cô biết sẽ tốt hơn.
Thiếu phu nhân, muốn đến Nhà họ Tạ sao? A Cửu lái xe, cuối cùng vẫn hỏi ra miệng.
Ừ. Tính cách của cô là không bao giờ muốn thiếu ai cái gì.
Nhưng hình như hôm nay Nhà họ Tạ có tiệc. A Cửu có nghe Quản gia Cố Minh nói qua một lần, nhưng từ trước đến nay Dung Lạc không tham dự vào mấy bữa tiệc xã giao này cho nên bữa tiệc này không liên quan đến thiếu gia nhà mình, vì vậy anh cũng không biết nó là tiệc gì.
“Đúng” Cô vẫn trả lời vô cùng đơn giản như trước.
Thiếu phu nhân muốn trở về thay quần áo không? Dù sao cũng tới một bữa tiệc trang trọng, không mặc lễ phục thì thật là thất lễ.
Không cần. Bộ lễ phục màu xanh biển lần trước mặc đến tiệc trà vẫn còn quăng ở trên xe, chờ lát nữa thay ra là được rồi.
Xe dừng ở Nhà họ Tạ, A Cửu xuống xe đóng cửa lại rồi cung kính, miễn cưỡng bung dù đứng một bên.
Bên trong xe rộng lớn, Mộc Yên lấy bộ lễ phục màu xanh tiệc trà lần trước ở trong ngăn tủ bên cạnh ra, bởi vì lo lắng Dung Lạc nhìn thấy miệng vết thương trên đùi cô nên lúc cô trở về thì để mặc quần dài vô nhà.
Bộ váy màu xanh biển bằng lụa mỏng, hoàn hảo không tổn hao gì, ngoại trừ một chỗ trên váy bị dính chút màu đỏ ra thì thoạt nhìn giống như mới.
Khi những chai rượu sâm banh bị nổ mạnh, lễ phục trên người cô được bảo vệ hoàn hảo như thế hoàn toàn là nhờ phúc của người nào đó, Mộc Yên biết vết tích màu đỏ trên váy chính là máu người.
Đến nay cô đều không hiểu rõ tại sao Tạ Phong lại đánh đổi toàn bộ để tới cứu cô.
Cô không hề có ấn tượng về người đàn ông đó, nếu không phải anh thường xuyên ra vào Nhà họ Dung thì Mộc Yên không hề biết còn có một người như vậy.
Từ nhỏ đã sống trong môi trường đen tối làm cho cô có một trí nhớ cực đoan, những người liên quan đến an nguy của bản thân thì một người cô cũng không quên. Ai là người tốt, ai là người xấu, cô đều phân chia rất rõ ràng, nhưng mà những người khác lẫn trong đó thì cô đều không nhớ. Cách thức sinh tồn lạnh lẽo cứng rắn này trông thì có vẻ tuyệt tình tàn khốc, nhưng trên thực tế đều là bất đắc dĩ. Cuộc sống tàn khốc trước kia quyết định phong cách xử sự hiện tại của cô, đương
Thời gian trôi qua nhanh, đảo mắt đã qua ba tháng.
Buổi sáng lúc Mộc Yên mở cửa sổ, lại giật mình phát hiện thì ra mấy con chim yến được cô thả đi lại đang đậu dưới mái hiên phòng ngủ của Dung Lạc. Cô vừa mở cửa sổ thì nó liền nhảy lên bệ cửa, cho dù lông chim bị nước mưa xối ướt thì nó vẫn vui vẻ líu ríu kêu không ngừng. Sợi chỉ đỏ trên chân nó vẫn còn như trước nên không thể nhận sai được.
Cô không biết con chim yến này tìm cô bằng cách nào nhưng nhìn lông nó ướt sũng thì Mộc Yên lại tưởng tượng ra cảnh nó cố chấp kiên trì tìm cô trong mưa to gió lớn.
Phòng ngủ của cô và Dung Lạc nằm ở hướng đón nắng nên lúc không có mưa thì cực kỳ ấm áp, chim yến cũng liền trú ngụ ở đó.
Có phải mày cũng thấy ở đây rất ấm áp không? Ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng sờ cái mỏ chim cứng rắn, lúc vô ý hỏi câu này thì khóe môi cô lại nở nụ cười dịu dàng hiếm thấy.
Lạnh không? Cảm giác được hơi ấm trên vai, Mộc Yên quay đầu lại nhìn thấy Dung Lạc khoác một cái áo choàng màu trắng tinh lên vai mình.
Áo lông Cashmere màu xám đậm, mái tóc đen nhẹ nhàng khoan khoái khiến anh trông rất tuấn mỹ. Cảm nhận được cái ôm ấm áp của anh, Mộc Yên nhắm mắt lại, hít mùi hương trên người anh. Hai người im lặng một lúc, Dung Lạc ôm lấy cô từ sau lưng, cùng cô nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, tất cả đều cực kỳ ấm áp.
Chiếc xe Bentley màu đen chạy chậm rãi trong mưa, mưa bụi lất phất, hạt mưa rơi 'Tí tách' trên cửa sổ thủy tinh.
Cửa tòa soạn báo Triêu Dương.
Thiếu phu nhân, đến rồi. A Cửu mở chiếc ô màu đen ra, ý muốn đưa Mộc Yên vào.
Mộc Yên gật đầu, còn chưa đứng lên thì di động trong túi rung lên nên liền dừng lại.
Một dãy số xa lạ hiển thị trên màn hình, Mộc Yên nhẹ cau mày, A lô. Chỉ một tiếng đơn giản thôi cũng khiến người ở đầu dây bên kia co quắp.
Mộc Yên tiểu thư, xin chào, tôi là anh trai của Tạ Phong, Tạ Thần. Khi giới thiệu còn cố ý nhắc đến một người khác, Mộc Yên mẫn cảm chú ý tới, đề tài kế tiếp nhất định có liên quan đến người đàn ông này.
Cô im lặng, không nói gì, nghe đối phương nói hết lời.
Đến khi di động được ngắt thì Mộc Yên liền cất di động vào túi, cô nhìn A Cửu đang đứng dưới xe chờ mình, chậm rãi nói, A Cửu, đến Nhà họ Tạ.
Cái gì? A Cửu có chút giật mình.
Đi thôi. Giọng điệu vẫn bình tĩnh như trước khiến A Cửu nghi hoặc cất dù đi, ngồi vào tài xế tiếp tục lái xe.
Ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi xuống như trước, những hạt mưa trong suốt đổ rào rào, cảnh mưa rất yên tĩnh.
Lấy một tấm thiệp vàng mời sinh nhật từ trong chiếc túi tùy thân của mình, bên tai Mộc Yên cứ văng vẳng lời nói vừa rồi của Tạ Thần.
Dù cô có nguyên nhân gì thì một tháng trước, trong danh sách khách mời đến tiệc sinh nhật của Tạ Phong có tên của cô, ai cũng đều đến nên tôi hi vọng Mộc Yên tiểu thư cũng không ngoại lệ.
Anh dựa vào cái gì mà cảm thấy tôi không đi không được?
Dù sao nó cũng đã vì cô mà bị thương rất nặng. Vết thương trong lòng vĩnh viễn cũng không khỏi hẳn được, nhưng câu sau Tạ Thần không có nói ra. Trong điện thoại tiếng cười của anh có chút nhợt nhạt, Tôi tin tưởng Mộc Yên tiểu thư không phải là người thích thiếu nhân tình của người khác? Cô đến đây thì có một số việc cô biết sẽ tốt hơn.
Thiếu phu nhân, muốn đến Nhà họ Tạ sao? A Cửu lái xe, cuối cùng vẫn hỏi ra miệng.
Ừ. Tính cách của cô là không bao giờ muốn thiếu ai cái gì.
Nhưng hình như hôm nay Nhà họ Tạ có tiệc. A Cửu có nghe Quản gia Cố Minh nói qua một lần, nhưng từ trước đến nay Dung Lạc không tham dự vào mấy bữa tiệc xã giao này cho nên bữa tiệc này không liên quan đến thiếu gia nhà mình, vì vậy anh cũng không biết nó là tiệc gì.
“Đúng” Cô vẫn trả lời vô cùng đơn giản như trước.
Thiếu phu nhân muốn trở về thay quần áo không? Dù sao cũng tới một bữa tiệc trang trọng, không mặc lễ phục thì thật là thất lễ.
Không cần. Bộ lễ phục màu xanh biển lần trước mặc đến tiệc trà vẫn còn quăng ở trên xe, chờ lát nữa thay ra là được rồi.
Xe dừng ở Nhà họ Tạ, A Cửu xuống xe đóng cửa lại rồi cung kính, miễn cưỡng bung dù đứng một bên.
Bên trong xe rộng lớn, Mộc Yên lấy bộ lễ phục màu xanh tiệc trà lần trước ở trong ngăn tủ bên cạnh ra, bởi vì lo lắng Dung Lạc nhìn thấy miệng vết thương trên đùi cô nên lúc cô trở về thì để mặc quần dài vô nhà.
Bộ váy màu xanh biển bằng lụa mỏng, hoàn hảo không tổn hao gì, ngoại trừ một chỗ trên váy bị dính chút màu đỏ ra thì thoạt nhìn giống như mới.
Khi những chai rượu sâm banh bị nổ mạnh, lễ phục trên người cô được bảo vệ hoàn hảo như thế hoàn toàn là nhờ phúc của người nào đó, Mộc Yên biết vết tích màu đỏ trên váy chính là máu người.
Đến nay cô đều không hiểu rõ tại sao Tạ Phong lại đánh đổi toàn bộ để tới cứu cô.
Cô không hề có ấn tượng về người đàn ông đó, nếu không phải anh thường xuyên ra vào Nhà họ Dung thì Mộc Yên không hề biết còn có một người như vậy.
Từ nhỏ đã sống trong môi trường đen tối làm cho cô có một trí nhớ cực đoan, những người liên quan đến an nguy của bản thân thì một người cô cũng không quên. Ai là người tốt, ai là người xấu, cô đều phân chia rất rõ ràng, nhưng mà những người khác lẫn trong đó thì cô đều không nhớ. Cách thức sinh tồn lạnh lẽo cứng rắn này trông thì có vẻ tuyệt tình tàn khốc, nhưng trên thực tế đều là bất đắc dĩ. Cuộc sống tàn khốc trước kia quyết định phong cách xử sự hiện tại của cô, đương
|
/144
|

