Hứa Như Phong ngồi ở phía sau nghe được lời trêu chọc của Hoàng Viêm thì mặt nhăn mày nhíu, không vui nói, Câm miệng của cậu lại!
Ôm cô ở trong lòng, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người cô, Hứa Như Phong đột nhiên cảm thấy an tâm chưa từng thấy. Ôm cơ thể mềm mại trong lòng thật chặt, nhưng động tác này lại làm cho người phụ nữ mê ly lờ đờ lập tức mở mắt.
Đôi mắt xinh đẹp có chút ngà ngà say, quyến rũ người khác lại gợi cảm!
Đầu óc choáng váng lợi hại, Ức Hâm cảm thấy tuy rằng mình dựa vào một nơi ấm áp cứng rắn, không hề thoải mái chút nào. Cô đang ở đâu vậy? Lông mi đẹp run rẩy, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một cảnh tượng như vậy.
Quai hàm của người đàn ông ôm cô lạnh lẽo cứng rắn, lông mi như kiếm sắc nhếch lên, sống mũi thẳng tắp, môi mỏng nhếch lên, khuôn mặt như đao khắc không phải vẻ tuấn mỹ mà là giống như Diêm vương hung ác dưới Địa ngục. Tuy rằng mơ màng nhưng dưới đáy lòng Ức Hâm lại thầm cảm thán người đàn ông này rất 'Nguy hiểm'.
Cuối cùng Ức Hâm bị anh phủ tay lên bờ ngực mềm mại trong âm thầm, Khốn kiếp! Thấp giọng rủa một tiếng, Ức Hâm đánh một quyền vào cằm của anh.
Nhưng không ngờ là còn chưa đánh trúng thì đối phương đã nhanh chóng ra vươn tay ra ngăn cản.
Em muốn tìm chết sao! Sát khí nghiêm nghị, trong ánh mắt lạnh lẽo đầy sát ý.
Cho dù làm nhiệm vụ ám sát nhiều năm nhưng Ức Hâm đều chưa từng gặp người nào có sắc thái tàn bạo sâu như vậy.
Hơi sửng sốt một chút, cảm nhận được bàn tay đặt trước ngực mình chậm rãi buông ra, còn cô vì giãy dụa đánh nhau mà hoàn toàn để lộ cảnh xuân, lúc này Ức Hâm mới hiểu được là cô trách lầm anh. Nhưng tên khốn kiếp này cũng không thể lấy tay để che giúp cô chứ.
Hoàn cảnh này khiến Ức Hâm vừa thẹn vừa giận.
Muốn nhảy xuống khỏi người anh nhưng lại cảm thấy bàn tay to ở thắt lưng mình càng lúc càng siết chặt, mà cơ thể mềm mại của cô cũng áp sát vào cơ thể kiên cường của anh, không hề có chút khe hở. Quần áo mùa hè vốn đã ít rồi, tiếp xúc mờ ám như vậy làm cho biểu cảm trên mặt Ức Hâm ngoại trừ bực bội còn có chút khô nóng!
Cút ngay! Khuôn mặt trắng nõn non mềm ửng hồng mê hoặc người khác, cô buồn bực rống to.
Nghe thấy tiếng rống giận như vậy thật sự khiến Hoàng Viêm đang ngồi ở phía trước bị dọa sợ, có người nào lại nhiều lần nhục mạ lão đại anh như vậy mà vẫn không bị bắn một phát súng vào đầu chứ, thật là quá khó tin. Đừng nhìn Hứa Như Phong lạnh lùng như vậy mà lầm, thật ra anh là một người nóng nảy, chọc giận anh thì đừng nghĩ sẽ được sống!
Chị dâu, chị bớt giận đi. Hứa lão đại chưa từng chạm qua phụ nữ, lần đầu tiên ra tay nhất định sẽ làm cho mỹ nữ không vui, nghĩ vậy nên Hoàng Viêm nhanh chóng đi giải cứu, nếu không lỡ như Hứa Như Phong bị lửa giận thiêu cháy thì người bị liên lụy sẽ là bọn anh.
Ức Hâm nghe Hoàng Viêm nói xong thì càng thêm bối rối, vốn dĩ đã uống say mơ màng rồi, cô trở thành chị dâu của anh từ khi nào vậy?
Càng muốn nghĩ thì đầu lại càng đau, càng muốn nghĩ cô càng cảm thấy cơn tức bay lên não!
Nằm trong lòng anh giương nanh múa vuốt nhưng anh lại luôn mạnh mẽ ngăn từng đòn tấn công của cô lại.
Tên khốn kiếp! Ức Hâm thở hổn hển mất đi lý trí, nằm trong lòng Hứa Như Phong lặp lại câu này một lần nữa!
Em nói cái gì? Cơn tức dâng lên mạnh mẽ như lửa cháy, người phụ nữ nằm trong lòng anh thật sự rất không biết điều, ánh mắt Hứa Như Phong đầy thô bạo làm cho Ức Hâm đột nhiên ngậm miệng, quên luôn phải giãy dụa, cảm giác ác ý xâm lược mạnh mẽ như vậy ép cô thở không nổi.
Lặp lại lần nữa thử xem! Áp suất rất thấp, Ức Hâm còn chưa phản ứng lại thì đã cảm thấy cổ mình bị khống chế, rồi sau đó một nguồn lực lớn hung hăng bóp lấy cổ cô, bàn tay to của anh dùng sức một cái, khí huyết dâng lên, Ức Hâm liền cảm thấy cổ họng có chút ngòn ngọt. Bàn tay anh dần dần siết chặt hơn, Ức Hâm chưa bao giờ sợ chết cũng bắt đầu bị cảm thấy sợ hãi, trên người anh tỏa ra một luồng sát khí làm cho cô khắc sâu vào tiềm thức rằng anh muốn giết chết cô dễ hơn so với nghiền chết một con kiến.
Bởi vì bị bóp chặt cổ, Ức Hâm cảm thấy hô hấp càng ngày càng khó khăn, bàn tay to ở cổ tựa như muốn bóp nát xương cốt của cô.
Không khí càng lúc càng mỏng manh, sắc mặt của cô càng lúc càng trắng bệch giống như xác chết!
Lão đại, đừng siết chặt quá, như vậy chị dâu sẽ bị anh bóp chết ! Hoàng Viêm lo lắng, Hứa lão đại không hề có tình thương với phụ nữ, nếu còn tiếp tục như vậy thì cô gái mềm mại này sẽ bị anh chơi đùa đến chết.
Ít nói nhảm, cút! Hứa Như Phong gầm lên, tâm trạng đang rất kém cỏi vì người phụ nữ này không nghe lời, chưa từng có ai dám làm trái ý của anh, gan của của cô thật lớn, phải nên bị dạy dỗ một chút mới được!
Sắc mặt càng lúc càng trắng, Ức Hâm khó thở chỉ có thể mềm mại ngã vào trong lòng anh, lúc này cô nhu nhược như một con mèo ngang ngược nhe răng nanh, chỉ có đôi mắt quật cường kia là vẫn không chịu chịu thua hung hăng trừng mắt nhìn anh.
Khụ khụ khụ khụ... Bởi vì bàn tay anh bỏ cổ cô ra nên lúc này cô như người cá bò từ bờ xuống nước vậy, thở dốc ho khan kịch liệt.
Khuôn mặt trắng bệch hơi ửng hồng vì ho khan.
Nhớ cho kỹ! Anh lại ôm cô gái đang ho khan vào trong ngực, trong mắt Hứa Như Phong đầy lửa giận, Lần sau còn làm càn thì nhất định không nhẹ như vậy đâu!
Suy yếu thở hổn hển một chút, Ức Hâm trừng đôi mắt đầy nước lên, không biết sống chết lặp lại một câu, Đồ khốn kiếp!
Mắt thấy anh vừa mới hạ hỏa lại hơi tức giận, Ức Hâm nhịn không được rùng mình một cái, nói cô không sợ người đàn ông như Diêm vương này là giả, nhưng Ức Hâm không chịu thua cắn chặt khớp hàm không chịu cúi đầu.
Ai có thể lường trước được người đàn
Ôm cô ở trong lòng, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người cô, Hứa Như Phong đột nhiên cảm thấy an tâm chưa từng thấy. Ôm cơ thể mềm mại trong lòng thật chặt, nhưng động tác này lại làm cho người phụ nữ mê ly lờ đờ lập tức mở mắt.
Đôi mắt xinh đẹp có chút ngà ngà say, quyến rũ người khác lại gợi cảm!
Đầu óc choáng váng lợi hại, Ức Hâm cảm thấy tuy rằng mình dựa vào một nơi ấm áp cứng rắn, không hề thoải mái chút nào. Cô đang ở đâu vậy? Lông mi đẹp run rẩy, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một cảnh tượng như vậy.
Quai hàm của người đàn ông ôm cô lạnh lẽo cứng rắn, lông mi như kiếm sắc nhếch lên, sống mũi thẳng tắp, môi mỏng nhếch lên, khuôn mặt như đao khắc không phải vẻ tuấn mỹ mà là giống như Diêm vương hung ác dưới Địa ngục. Tuy rằng mơ màng nhưng dưới đáy lòng Ức Hâm lại thầm cảm thán người đàn ông này rất 'Nguy hiểm'.
Cuối cùng Ức Hâm bị anh phủ tay lên bờ ngực mềm mại trong âm thầm, Khốn kiếp! Thấp giọng rủa một tiếng, Ức Hâm đánh một quyền vào cằm của anh.
Nhưng không ngờ là còn chưa đánh trúng thì đối phương đã nhanh chóng ra vươn tay ra ngăn cản.
Em muốn tìm chết sao! Sát khí nghiêm nghị, trong ánh mắt lạnh lẽo đầy sát ý.
Cho dù làm nhiệm vụ ám sát nhiều năm nhưng Ức Hâm đều chưa từng gặp người nào có sắc thái tàn bạo sâu như vậy.
Hơi sửng sốt một chút, cảm nhận được bàn tay đặt trước ngực mình chậm rãi buông ra, còn cô vì giãy dụa đánh nhau mà hoàn toàn để lộ cảnh xuân, lúc này Ức Hâm mới hiểu được là cô trách lầm anh. Nhưng tên khốn kiếp này cũng không thể lấy tay để che giúp cô chứ.
Hoàn cảnh này khiến Ức Hâm vừa thẹn vừa giận.
Muốn nhảy xuống khỏi người anh nhưng lại cảm thấy bàn tay to ở thắt lưng mình càng lúc càng siết chặt, mà cơ thể mềm mại của cô cũng áp sát vào cơ thể kiên cường của anh, không hề có chút khe hở. Quần áo mùa hè vốn đã ít rồi, tiếp xúc mờ ám như vậy làm cho biểu cảm trên mặt Ức Hâm ngoại trừ bực bội còn có chút khô nóng!
Cút ngay! Khuôn mặt trắng nõn non mềm ửng hồng mê hoặc người khác, cô buồn bực rống to.
Nghe thấy tiếng rống giận như vậy thật sự khiến Hoàng Viêm đang ngồi ở phía trước bị dọa sợ, có người nào lại nhiều lần nhục mạ lão đại anh như vậy mà vẫn không bị bắn một phát súng vào đầu chứ, thật là quá khó tin. Đừng nhìn Hứa Như Phong lạnh lùng như vậy mà lầm, thật ra anh là một người nóng nảy, chọc giận anh thì đừng nghĩ sẽ được sống!
Chị dâu, chị bớt giận đi. Hứa lão đại chưa từng chạm qua phụ nữ, lần đầu tiên ra tay nhất định sẽ làm cho mỹ nữ không vui, nghĩ vậy nên Hoàng Viêm nhanh chóng đi giải cứu, nếu không lỡ như Hứa Như Phong bị lửa giận thiêu cháy thì người bị liên lụy sẽ là bọn anh.
Ức Hâm nghe Hoàng Viêm nói xong thì càng thêm bối rối, vốn dĩ đã uống say mơ màng rồi, cô trở thành chị dâu của anh từ khi nào vậy?
Càng muốn nghĩ thì đầu lại càng đau, càng muốn nghĩ cô càng cảm thấy cơn tức bay lên não!
Nằm trong lòng anh giương nanh múa vuốt nhưng anh lại luôn mạnh mẽ ngăn từng đòn tấn công của cô lại.
Tên khốn kiếp! Ức Hâm thở hổn hển mất đi lý trí, nằm trong lòng Hứa Như Phong lặp lại câu này một lần nữa!
Em nói cái gì? Cơn tức dâng lên mạnh mẽ như lửa cháy, người phụ nữ nằm trong lòng anh thật sự rất không biết điều, ánh mắt Hứa Như Phong đầy thô bạo làm cho Ức Hâm đột nhiên ngậm miệng, quên luôn phải giãy dụa, cảm giác ác ý xâm lược mạnh mẽ như vậy ép cô thở không nổi.
Lặp lại lần nữa thử xem! Áp suất rất thấp, Ức Hâm còn chưa phản ứng lại thì đã cảm thấy cổ mình bị khống chế, rồi sau đó một nguồn lực lớn hung hăng bóp lấy cổ cô, bàn tay to của anh dùng sức một cái, khí huyết dâng lên, Ức Hâm liền cảm thấy cổ họng có chút ngòn ngọt. Bàn tay anh dần dần siết chặt hơn, Ức Hâm chưa bao giờ sợ chết cũng bắt đầu bị cảm thấy sợ hãi, trên người anh tỏa ra một luồng sát khí làm cho cô khắc sâu vào tiềm thức rằng anh muốn giết chết cô dễ hơn so với nghiền chết một con kiến.
Bởi vì bị bóp chặt cổ, Ức Hâm cảm thấy hô hấp càng ngày càng khó khăn, bàn tay to ở cổ tựa như muốn bóp nát xương cốt của cô.
Không khí càng lúc càng mỏng manh, sắc mặt của cô càng lúc càng trắng bệch giống như xác chết!
Lão đại, đừng siết chặt quá, như vậy chị dâu sẽ bị anh bóp chết ! Hoàng Viêm lo lắng, Hứa lão đại không hề có tình thương với phụ nữ, nếu còn tiếp tục như vậy thì cô gái mềm mại này sẽ bị anh chơi đùa đến chết.
Ít nói nhảm, cút! Hứa Như Phong gầm lên, tâm trạng đang rất kém cỏi vì người phụ nữ này không nghe lời, chưa từng có ai dám làm trái ý của anh, gan của của cô thật lớn, phải nên bị dạy dỗ một chút mới được!
Sắc mặt càng lúc càng trắng, Ức Hâm khó thở chỉ có thể mềm mại ngã vào trong lòng anh, lúc này cô nhu nhược như một con mèo ngang ngược nhe răng nanh, chỉ có đôi mắt quật cường kia là vẫn không chịu chịu thua hung hăng trừng mắt nhìn anh.
Khụ khụ khụ khụ... Bởi vì bàn tay anh bỏ cổ cô ra nên lúc này cô như người cá bò từ bờ xuống nước vậy, thở dốc ho khan kịch liệt.
Khuôn mặt trắng bệch hơi ửng hồng vì ho khan.
Nhớ cho kỹ! Anh lại ôm cô gái đang ho khan vào trong ngực, trong mắt Hứa Như Phong đầy lửa giận, Lần sau còn làm càn thì nhất định không nhẹ như vậy đâu!
Suy yếu thở hổn hển một chút, Ức Hâm trừng đôi mắt đầy nước lên, không biết sống chết lặp lại một câu, Đồ khốn kiếp!
Mắt thấy anh vừa mới hạ hỏa lại hơi tức giận, Ức Hâm nhịn không được rùng mình một cái, nói cô không sợ người đàn ông như Diêm vương này là giả, nhưng Ức Hâm không chịu thua cắn chặt khớp hàm không chịu cúi đầu.
Ai có thể lường trước được người đàn
|
/144
|

