Hôm nay là cuối tuần, Ức Hâm kéo theo cơ thể đau nhức mỏi mệt đi ra khỏi khu dân cư Lâm Giang xa hoa, đã qua đầu giờ chiều rồi. Sắc mặt cô tái nhợt có chút tiều tụy, mái tóc màu rám nắng tuy rằng bị cô cố ý nhuộm đen nhưng dưới ánh mặt trời vẫn hơi phản chiếu chút màu rám nắng. Vừa mở di động ra, di động rung làm cho cô nhíu mày, là mấy tin nhắn đến từ công ty, ' Vì Ức tiểu thư không được đánh giá xuất sắc khi thử việc vị trí trợ lý tổng giám đốc nên cuối cùng công ty quyết định điều cô đến bộ phận marketing, mời cô đến bộ phận marketing để báo danh, chúc công việc của cô tốt đẹp.
Ức Hâm cười lạnh, đây mới là Lương Đình Hạo, mãi mãi máu lạnh đến tận xương tủy, sau khi phát sinh quan hệ với cô xong thì nhanh chóng đổi chức vụ của cô. Thế nào, biết được trợ lý mới sắp nhậm chức vừa mới lên giường với mình là một người phụ nữ không đứng đắn thì liền khẩn cấp muốn phủi sạch quan hệ sao.
Cô cố ý tranh cử vị trí trợ lý của Lương Đình Hạo, không ngờ lại nhận được tin tức có thể đảm nhiệm ở quán bar, rồi sau khi bị anh cáo trạng thì liền một cước đá văng cô ra. Rốt cuộc anh coi cô là loại người gì? Nếu cảm thấy cô ghê tởm như thế thì vì sao lại còn điều cô đến bộ phận marketing? Thật sự là vớ vẩn buồn cười, không cần biết là thế nào, chỉ cần có cơ hội tiến vào Lương thị thì sẽ có cơ hội tiếp cận anh. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười khát máu, cô muốn tới gần từng bước một, sau đó làm cho anh đau khổ.
Lịch trên di động cho thấy hôm nay là ngày mười sáu tháng chín.
Các đốt ngón tay nắm di động không ngừng siết chặt đến trắng bệch, ngày mười sáu tháng chín, vào ngày này ba năm trước đứa nhỏ trong bụng cô đã bị người ta hãm hại.
Cục cưng của cô đã được năm tháng rưỡi rồi mà bị chết như vậy. Không có ai biết lúc đó cô đau cỡ nào, không có ai biết cô đã chảy bao nhiêu máu.
Trong một khu mộ hoang vắng ở ngoại ô thành phố A, cát vàng tuôn chảy, từng bia mộ nối dài liên tiếp nhau chứa đầy không khí tử vong.
Ức Hâm đi đến trước một ngôi mộ sáng sủa dưới tán cây Hòe, ở đó là một ngôi mộ mới, bên trên không có ảnh chụp cũng như tên người chết. Đây là ngôi mộ mà trước khi Ức Hâm đi Hàn Quốc chỉnh hình đã lập cho cục cưng của cô, đứa nhỏ chết non bình thường đều không được lập mộ bia. Nhưng đối với Ức Hâm mà nói thì người quý giá nhất đối với cô chính là cục cưng cho nên cô đã lập một ngôi mộ cho đứa con chưa ra đời ở chính đất nước của mình, nó cũng là ngôi mộ trong lòng Hoắc Thất.
Khu mộ lạnh lẽo không có ai, chỉ có một người phụ nữ yếu ớt ngồi chồm hỗm dưới gốc cây hòe ấm áp.
Ngày mười sáu tháng chín chính là ngày giỗ của con cô, cũng chính vào ngày này ba năm trước cô bị Lương Đình Hạo hoàn toàn vứt bỏ. Cầm theo một túi nilon to và một chai rượu giá rẻ, đây là thứ mà lúc ba mẹ cô còn sống thích nhất, cầm theo nó tới gặp cục cưng đang nằm dưới đất của mình giống như dẫn theo ba mẹ mình đến gặp cháu ngoại gái của họ. Cục cưng đã được năm tháng rưỡi, bác sĩ nói là con gái.
Không nhịn được nữa, nước mắt bắt đầu điên cuồng chảy ra rơi xuống bùn đất trước mộ bia, Ức Hâm quỳ xuống ôm mộ bia khóc nức nở, cô thật sự không có một người thân nào, ngay cả cục cưng cô yêu nhất cũng đều rời bỏ cô sớm như vậy. Sau lần sanh non đó, bác sĩ nói tử cung của cô bị tổn thương nghiêm trọng nên có lẽ cả đời cũng không thể có con được nữa. Mở nắp của chai rượu ra, lấy rượu mình đã chuẩn bị sẵn ra, bốn người ba ly rượu. Ức Hâm, ba mẹ cô. Đặt trước bia mộ của cục cưng đã chết giống như là một nhà đoàn tụ.
Ba mẹ, con mang theo rượu mà hai người thích đến đây gặp cháu ngoại gái của hai người đây, hai người nhất định phải giúp con yêu chiều con bé. Ngẩng đầu lên uống sạch ly rượu, vị nóng bỏng kích thích Ức Hâm rơi lệ, Ba mẹ, cục cưng con còn nhỏ như vậy, nhỏ như vậy đã mất rồi. Nói tới đây, Ức Hâm khóc thút thít không nói nổi nữa, Là con không bảo vệ được con bé, đều tại con. Nếu không bây giờ con bé đã 3 tuổi rồi. Có lẽ đã cao như vậy. Cô khua tay múa chân trước bia mộ trống rỗng, lúc Ức Hâm nói những lời này thì miệng luôn nở nụ cười, nhưng mắt của cô lại đang khóc. Trái tim không ngừng đau đớn, đau đến mức cả người cô đều run rẩy. Không còn ai nữa, không còn người thân nào nữa, mãi mãi cũng không thể có người thân nữa, cô nhất định sẽ cô độc sống cuộc đời còn lại, cuối cùng sẽ chết trong khoái cảm trả thù thành công. Đến lúc đó cô có thể đi gặp cục cưng của mình, diễn dafnlê quysdôn vô số lần ngủ mơ nhìn thấy cơ thể mềm mại, bàn tay nhỏ bé non mềm, đôi mắt giống cô, nhưng cục cưng đã chết, vào ngày này ba năm trước, người thân duy nhất trên đời này có cùng huyết thống với cô đã chết, con bé cứ như vậy mà biến mất khỏi cuộc đời cô. Hơn nữa, từ đó về sau không bao giờ có ai có huyết thống với cô xuất hiện nữa, mãi mãi cũng không, sống trong trơ trọi và cô độc, cuối cùng kéo theo người mình hận xuống địa ngục. Suốt buổi chiều Ức Hâm cứ ngồi chồm hỗm trước bia mộ của cục cưng như vậy, uống hết ly này tới ly khác, hơi nóng chảy xuống yết hầu của cô, vị nóng rực thiêu đốt dạ dày đã hai ngày chưa ăn cơm của cô. Dạ dày yếu ớt làm sao chịu được kích thích như vậy, cảm giác đau đớn như bị kim đâm, so với nỗi đau này thứ lòng của cô càng đau đến mức rách ra. Ức Hâm giống như chết lặng, cô ngồi bệch xuống đất uống liên tục.
Gió nổi lên, gió lớn ở ngoại ô cuốn theo cát vàng, thổi bay vào mắt cô, trong cơn hỗn loạn cô càng trở nên tiều tụy.
Thật ra Ức Hâm không hề biết uống rượu, uống rượu vào cũng rất dễ say, say rồi thì cô lại dựa vào trước mộ bia khóc lóc nỉ non cái gì đó, giống như là nói ra toàn bộ sự nỗi khổ trong lòng ra. Ánh mắt cũng bắt đầu mơ màng, từng giọt nước mắt chảy ra như muốn thấp ướt mộ bia vậy.
Thế giới như bị đảo điên, giữa bầu trời đầy cát vàng, giống như mùa hè nhiều năm trước kia.
Người đàn ông kia ôm cô nói, Tiểu Thất, anh thích xem em mặc váy màu cam nhất. Cô gái tươi sáng dưới ánh mặt trời như vậy giống như một quả cam ngọt giữa ngày hè, vừa xinh đẹp vừa tỏa sáng.
Công ty sừng sững cao vút, Tiểu thư, xin hỏi cô có hẹn trước không? Nhìn người phụ nữ mặc lễ phục màu cam trước mắt, cô gái cười tươi như nắng, nhân viên mặc đồng phục trực ở đại sảnh nhịn không được nhíu mày, đây đã là người phụ nữ thứ mười bốn không hẹn trước đến tìm Lương tổng của các cô rồi. Người phụ nữ xinh đẹp này đúng là không biết xấu hổ, cũng không có chừng mực, đuổi đàn ông mà còn đuổi tới cả công ty.
Nhìn khí chất cao quý của người phụ nữ trước mắt này, lễ tân trực sảnh bĩu môi, ban ngày ban mặt đến tìm tổng giám đốc của các cô mà còn ăn mặc lộ liễu như vậy, lễ phục trễ ngực màu cam làm nổi bật làn da trắng nõn của Hoắc Thất. Lễ tân nhìn thấy cũng đỏ mắt.
Tiểu thư, cô giúp tôi gọi một cuộc điện thoại cho Lương tổng của các cô là được rồi. Thật ra Hoắc Thất đột nhiên đến công ty anh nên có chút lúng túng.
Không có gì bất ngờ khi bị lễ tân từ chối, mặc dù có chút tiếc nuối nhưng khi ổn định lại tâm trạng thì Hoắc Thất cũng thấy khiếp sợ vì hành vi hôm nay của mình, quả nhiên tình yêu sẽ làm người ta trở nên ngu ngốc, cô chỉ lo kích động mà lại quên mất là mình chưa từng tới nơi này, sao người khác có thể để cho cô đi vào.
Trong lòng đang khổ sở, lúc cô ủ rũ muốn quay đi thì lại lọt vào một cái ôm ấm áp quen thuộc.
Lương Đình Hạo! Ánh mắt thất vọng liền biến mất không thấy đâu, nhìn thấy người đàn ông trước mặt mình thì Hoắc Thất lại kinh sợ vui mừng.
Lương Đình Hạo cũng sững sờ vì không ngờ cô sẽ tới đây, hơn nữa còn mặc bộ
Ức Hâm cười lạnh, đây mới là Lương Đình Hạo, mãi mãi máu lạnh đến tận xương tủy, sau khi phát sinh quan hệ với cô xong thì nhanh chóng đổi chức vụ của cô. Thế nào, biết được trợ lý mới sắp nhậm chức vừa mới lên giường với mình là một người phụ nữ không đứng đắn thì liền khẩn cấp muốn phủi sạch quan hệ sao.
Cô cố ý tranh cử vị trí trợ lý của Lương Đình Hạo, không ngờ lại nhận được tin tức có thể đảm nhiệm ở quán bar, rồi sau khi bị anh cáo trạng thì liền một cước đá văng cô ra. Rốt cuộc anh coi cô là loại người gì? Nếu cảm thấy cô ghê tởm như thế thì vì sao lại còn điều cô đến bộ phận marketing? Thật sự là vớ vẩn buồn cười, không cần biết là thế nào, chỉ cần có cơ hội tiến vào Lương thị thì sẽ có cơ hội tiếp cận anh. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười khát máu, cô muốn tới gần từng bước một, sau đó làm cho anh đau khổ.
Lịch trên di động cho thấy hôm nay là ngày mười sáu tháng chín.
Các đốt ngón tay nắm di động không ngừng siết chặt đến trắng bệch, ngày mười sáu tháng chín, vào ngày này ba năm trước đứa nhỏ trong bụng cô đã bị người ta hãm hại.
Cục cưng của cô đã được năm tháng rưỡi rồi mà bị chết như vậy. Không có ai biết lúc đó cô đau cỡ nào, không có ai biết cô đã chảy bao nhiêu máu.
Trong một khu mộ hoang vắng ở ngoại ô thành phố A, cát vàng tuôn chảy, từng bia mộ nối dài liên tiếp nhau chứa đầy không khí tử vong.
Ức Hâm đi đến trước một ngôi mộ sáng sủa dưới tán cây Hòe, ở đó là một ngôi mộ mới, bên trên không có ảnh chụp cũng như tên người chết. Đây là ngôi mộ mà trước khi Ức Hâm đi Hàn Quốc chỉnh hình đã lập cho cục cưng của cô, đứa nhỏ chết non bình thường đều không được lập mộ bia. Nhưng đối với Ức Hâm mà nói thì người quý giá nhất đối với cô chính là cục cưng cho nên cô đã lập một ngôi mộ cho đứa con chưa ra đời ở chính đất nước của mình, nó cũng là ngôi mộ trong lòng Hoắc Thất.
Khu mộ lạnh lẽo không có ai, chỉ có một người phụ nữ yếu ớt ngồi chồm hỗm dưới gốc cây hòe ấm áp.
Ngày mười sáu tháng chín chính là ngày giỗ của con cô, cũng chính vào ngày này ba năm trước cô bị Lương Đình Hạo hoàn toàn vứt bỏ. Cầm theo một túi nilon to và một chai rượu giá rẻ, đây là thứ mà lúc ba mẹ cô còn sống thích nhất, cầm theo nó tới gặp cục cưng đang nằm dưới đất của mình giống như dẫn theo ba mẹ mình đến gặp cháu ngoại gái của họ. Cục cưng đã được năm tháng rưỡi, bác sĩ nói là con gái.
Không nhịn được nữa, nước mắt bắt đầu điên cuồng chảy ra rơi xuống bùn đất trước mộ bia, Ức Hâm quỳ xuống ôm mộ bia khóc nức nở, cô thật sự không có một người thân nào, ngay cả cục cưng cô yêu nhất cũng đều rời bỏ cô sớm như vậy. Sau lần sanh non đó, bác sĩ nói tử cung của cô bị tổn thương nghiêm trọng nên có lẽ cả đời cũng không thể có con được nữa. Mở nắp của chai rượu ra, lấy rượu mình đã chuẩn bị sẵn ra, bốn người ba ly rượu. Ức Hâm, ba mẹ cô. Đặt trước bia mộ của cục cưng đã chết giống như là một nhà đoàn tụ.
Ba mẹ, con mang theo rượu mà hai người thích đến đây gặp cháu ngoại gái của hai người đây, hai người nhất định phải giúp con yêu chiều con bé. Ngẩng đầu lên uống sạch ly rượu, vị nóng bỏng kích thích Ức Hâm rơi lệ, Ba mẹ, cục cưng con còn nhỏ như vậy, nhỏ như vậy đã mất rồi. Nói tới đây, Ức Hâm khóc thút thít không nói nổi nữa, Là con không bảo vệ được con bé, đều tại con. Nếu không bây giờ con bé đã 3 tuổi rồi. Có lẽ đã cao như vậy. Cô khua tay múa chân trước bia mộ trống rỗng, lúc Ức Hâm nói những lời này thì miệng luôn nở nụ cười, nhưng mắt của cô lại đang khóc. Trái tim không ngừng đau đớn, đau đến mức cả người cô đều run rẩy. Không còn ai nữa, không còn người thân nào nữa, mãi mãi cũng không thể có người thân nữa, cô nhất định sẽ cô độc sống cuộc đời còn lại, cuối cùng sẽ chết trong khoái cảm trả thù thành công. Đến lúc đó cô có thể đi gặp cục cưng của mình, diễn dafnlê quysdôn vô số lần ngủ mơ nhìn thấy cơ thể mềm mại, bàn tay nhỏ bé non mềm, đôi mắt giống cô, nhưng cục cưng đã chết, vào ngày này ba năm trước, người thân duy nhất trên đời này có cùng huyết thống với cô đã chết, con bé cứ như vậy mà biến mất khỏi cuộc đời cô. Hơn nữa, từ đó về sau không bao giờ có ai có huyết thống với cô xuất hiện nữa, mãi mãi cũng không, sống trong trơ trọi và cô độc, cuối cùng kéo theo người mình hận xuống địa ngục. Suốt buổi chiều Ức Hâm cứ ngồi chồm hỗm trước bia mộ của cục cưng như vậy, uống hết ly này tới ly khác, hơi nóng chảy xuống yết hầu của cô, vị nóng rực thiêu đốt dạ dày đã hai ngày chưa ăn cơm của cô. Dạ dày yếu ớt làm sao chịu được kích thích như vậy, cảm giác đau đớn như bị kim đâm, so với nỗi đau này thứ lòng của cô càng đau đến mức rách ra. Ức Hâm giống như chết lặng, cô ngồi bệch xuống đất uống liên tục.
Gió nổi lên, gió lớn ở ngoại ô cuốn theo cát vàng, thổi bay vào mắt cô, trong cơn hỗn loạn cô càng trở nên tiều tụy.
Thật ra Ức Hâm không hề biết uống rượu, uống rượu vào cũng rất dễ say, say rồi thì cô lại dựa vào trước mộ bia khóc lóc nỉ non cái gì đó, giống như là nói ra toàn bộ sự nỗi khổ trong lòng ra. Ánh mắt cũng bắt đầu mơ màng, từng giọt nước mắt chảy ra như muốn thấp ướt mộ bia vậy.
Thế giới như bị đảo điên, giữa bầu trời đầy cát vàng, giống như mùa hè nhiều năm trước kia.
Người đàn ông kia ôm cô nói, Tiểu Thất, anh thích xem em mặc váy màu cam nhất. Cô gái tươi sáng dưới ánh mặt trời như vậy giống như một quả cam ngọt giữa ngày hè, vừa xinh đẹp vừa tỏa sáng.
Công ty sừng sững cao vút, Tiểu thư, xin hỏi cô có hẹn trước không? Nhìn người phụ nữ mặc lễ phục màu cam trước mắt, cô gái cười tươi như nắng, nhân viên mặc đồng phục trực ở đại sảnh nhịn không được nhíu mày, đây đã là người phụ nữ thứ mười bốn không hẹn trước đến tìm Lương tổng của các cô rồi. Người phụ nữ xinh đẹp này đúng là không biết xấu hổ, cũng không có chừng mực, đuổi đàn ông mà còn đuổi tới cả công ty.
Nhìn khí chất cao quý của người phụ nữ trước mắt này, lễ tân trực sảnh bĩu môi, ban ngày ban mặt đến tìm tổng giám đốc của các cô mà còn ăn mặc lộ liễu như vậy, lễ phục trễ ngực màu cam làm nổi bật làn da trắng nõn của Hoắc Thất. Lễ tân nhìn thấy cũng đỏ mắt.
Tiểu thư, cô giúp tôi gọi một cuộc điện thoại cho Lương tổng của các cô là được rồi. Thật ra Hoắc Thất đột nhiên đến công ty anh nên có chút lúng túng.
Không có gì bất ngờ khi bị lễ tân từ chối, mặc dù có chút tiếc nuối nhưng khi ổn định lại tâm trạng thì Hoắc Thất cũng thấy khiếp sợ vì hành vi hôm nay của mình, quả nhiên tình yêu sẽ làm người ta trở nên ngu ngốc, cô chỉ lo kích động mà lại quên mất là mình chưa từng tới nơi này, sao người khác có thể để cho cô đi vào.
Trong lòng đang khổ sở, lúc cô ủ rũ muốn quay đi thì lại lọt vào một cái ôm ấm áp quen thuộc.
Lương Đình Hạo! Ánh mắt thất vọng liền biến mất không thấy đâu, nhìn thấy người đàn ông trước mặt mình thì Hoắc Thất lại kinh sợ vui mừng.
Lương Đình Hạo cũng sững sờ vì không ngờ cô sẽ tới đây, hơn nữa còn mặc bộ
|
/144
|

