Nhà tổ của Nhà họ Dung.
Từ từ tắt nước ấm của vòi hoa sen đi, toàn bộ quần áo trên người đều bị cởi ra.
Đưa lưng về phía thân thể mềm mại trắng nõn, mái tóc dài đen nhánh tới thắt lưng thác nước, che khuất cái lưng trắng mịn, ngón tay thon dài cầm khăn tắm mềm mại lau hết bọt nước, dây lưng của chiếc váy ngủ mềm mại bằng bông được ngón tay to lộ rõ khớp xương cột rất khéo léo.
Bầu không khí mờ ám quyến rũ hoàn toàn biến mất, Cục cưng, chúng ta có thể đi ra ngoài được rồi. Giọng nói khiêu gợi trầm thấp, hôn một cái xuống lông mi dày đậm, Mộc Yên chậm rãi mở mắt ra, rồi sau đó nhìn thấy Dung Lạc đang cười dịu dàng.
Được. Vừa lên tiếng trả lời xong thì cô đã bị anh ôm lấy.
Em có thể tự đi. Kéo cái áo trắng không nhiễm bụi trần của anh, Mộc Yên không chút để ý nói, còn có chút cố chấp.
Cục cưng không thích anh ôm em sao? Qua qúa trình lúc nãy, đôi mắt anh trở nên thâm thúy, cực kỳ u ám.
Mộc Yên lắc đầu thuận theo ý anh, cô chỉ không muốn mình càng ngày càng ỷ lại vào Dung Lạc mà thôi, từ khi cô sống ở đây thì ăn mặc ngủ nghỉ đều được anh thu xếp gọn gàng ngăn nắp. Săn sóc ấm áp, bề ngoài thì dịu dàng bên trong thì nhiệt tình, nóng bỏng thiêu cháy mọi sự rắn rỏi trong lòng người khác, rồi sau đó chỉ còn lại mềm mại. Mộc Yên không biết là khi mất đi cái áo khoác bảo hộ cường ngạnh lạnh như băng này thì cô có còn tiếp tục sống được hay không. Nhưng cô biết rất rõ nếu có một ngày không thể dựa vào Dung Lạc được nữa thì tính mạng của cô nhất định sẽ bị hủy diệt.
Giống như cái chết đang quấn quanh người, trộn lẫn với máu tươi, như đóa hoa Mân Côi màu đỏ quyến rũ bị che kín bởi bụi gai. Vận mệnh của bọn họ như hai dây mây đan xen, quấn quýt lấy nhau, phía dưới cành lá màu xanh chói mắt đầy những thứ nguy hiểm khiếp người mọc lên, chỉ có khi mặt đối mặt mới có thể chống trả, thể hiện sự dẻo dai của dây mây. Nhưng mà đây cũng là lúc dây mây yếu ớt nhất, không có gì để bảo hộ, càng dễ dàng bị nhổ tận gốc. Bọn họ đều hận sự phản bội giống nhau, họ đều là người lớn lên trong sự phản bội nên rất quý trọng và tin tưởng chia sẻ mọi thứ cho nhau, rồi dần trở thành vĩnh hằng.
Bởi vì bị lún vào quá sâu nên lại càng sợ mất đi.
Vùi mình trong quá khứ đen tối ẩm ướt, cô muốn mãi mãi quên đi những thứ hư thối dơ bẩn kia, mỗi lần cảm thấy ấm áp thì sự yếu ớt lại tấn công thần kinh của cô.
Dưới thủy lao đen tối đầy gián chuột chạy khắp nơi, những thanh sắt cứng lạnh như băng bị nước tẩy rửa lóe sáng sắc bén.
Miệng vết thương vừa mới khỏi lại bị roi da quật vào làm rách ra vô số lần, là da non mịn màng nhiễm máu tươi lại bị ném vào ngâm trong nước. Da thịt thối rữa, sau đó cũng chỉ có thể nhịn đau dùng dao cắt thịt thối trên miệng vết thương đi. Lúc đầu thì máu nhỏ từng giọt từng giọt, cuối cùng là nhuộm cả dòng nước.
Vô số tiếng la đau khổ của những đứa bé, cô cũng là một trong số đó.
Bị ném vào khu nước sâu lạnh lẽo, vô số rắn nước độc bơi ở trong đó, một giây trước khi hôn mê mới nhận ra mình vẫn đang làm bạn với lồng sắt cứng ngắc lạnh như băng.
Sau lần khổ hình đó, Mộc Yên quyết định không bao giờ chạy trốn nữa. Bởi vì cô biết một giây trước khi ý niệm này tồn tại trong đầu thì giây tiếp theo đã bị hắc y nhân cầm đao lạnh như băng ném vào Địa ngục.
Mỗi một lần hoàn thành ám sát, cô đều phải nhận rất nhiều cảm xúc từ người khác, được tán dương, bị ghen tị, được tán thành, bị nhục mạ, bị nguyền rủa. Vết sẹo thối rữa vẫn được giấy dưới vết thương đen tối, không thấy được ánh mặt trời còn bị ăn mòn nhanh hơn.
Cầm hộp gỗ màu đen chứa đầu của một người đàn ông, một dáng người nhỏ bé đang cung kính bàn giao nhiệm vụ hoàn thành với thủ lĩnh cao cao tại thượng.
Tổng cộng có bảy người đàn ông, nghe nói bởi vì làm ăn mờ ám ở Seattle nên khiến vô số gia đình tan cửa nát nhà sau một đêm.
Rốt cục có người tìm được tổ chức 'Blackflame', cô lại bị phái đi chấp hành nhiệm vụ lần này.
Nhưng trên thực tế, 11 tuổi
Từ từ tắt nước ấm của vòi hoa sen đi, toàn bộ quần áo trên người đều bị cởi ra.
Đưa lưng về phía thân thể mềm mại trắng nõn, mái tóc dài đen nhánh tới thắt lưng thác nước, che khuất cái lưng trắng mịn, ngón tay thon dài cầm khăn tắm mềm mại lau hết bọt nước, dây lưng của chiếc váy ngủ mềm mại bằng bông được ngón tay to lộ rõ khớp xương cột rất khéo léo.
Bầu không khí mờ ám quyến rũ hoàn toàn biến mất, Cục cưng, chúng ta có thể đi ra ngoài được rồi. Giọng nói khiêu gợi trầm thấp, hôn một cái xuống lông mi dày đậm, Mộc Yên chậm rãi mở mắt ra, rồi sau đó nhìn thấy Dung Lạc đang cười dịu dàng.
Được. Vừa lên tiếng trả lời xong thì cô đã bị anh ôm lấy.
Em có thể tự đi. Kéo cái áo trắng không nhiễm bụi trần của anh, Mộc Yên không chút để ý nói, còn có chút cố chấp.
Cục cưng không thích anh ôm em sao? Qua qúa trình lúc nãy, đôi mắt anh trở nên thâm thúy, cực kỳ u ám.
Mộc Yên lắc đầu thuận theo ý anh, cô chỉ không muốn mình càng ngày càng ỷ lại vào Dung Lạc mà thôi, từ khi cô sống ở đây thì ăn mặc ngủ nghỉ đều được anh thu xếp gọn gàng ngăn nắp. Săn sóc ấm áp, bề ngoài thì dịu dàng bên trong thì nhiệt tình, nóng bỏng thiêu cháy mọi sự rắn rỏi trong lòng người khác, rồi sau đó chỉ còn lại mềm mại. Mộc Yên không biết là khi mất đi cái áo khoác bảo hộ cường ngạnh lạnh như băng này thì cô có còn tiếp tục sống được hay không. Nhưng cô biết rất rõ nếu có một ngày không thể dựa vào Dung Lạc được nữa thì tính mạng của cô nhất định sẽ bị hủy diệt.
Giống như cái chết đang quấn quanh người, trộn lẫn với máu tươi, như đóa hoa Mân Côi màu đỏ quyến rũ bị che kín bởi bụi gai. Vận mệnh của bọn họ như hai dây mây đan xen, quấn quýt lấy nhau, phía dưới cành lá màu xanh chói mắt đầy những thứ nguy hiểm khiếp người mọc lên, chỉ có khi mặt đối mặt mới có thể chống trả, thể hiện sự dẻo dai của dây mây. Nhưng mà đây cũng là lúc dây mây yếu ớt nhất, không có gì để bảo hộ, càng dễ dàng bị nhổ tận gốc. Bọn họ đều hận sự phản bội giống nhau, họ đều là người lớn lên trong sự phản bội nên rất quý trọng và tin tưởng chia sẻ mọi thứ cho nhau, rồi dần trở thành vĩnh hằng.
Bởi vì bị lún vào quá sâu nên lại càng sợ mất đi.
Vùi mình trong quá khứ đen tối ẩm ướt, cô muốn mãi mãi quên đi những thứ hư thối dơ bẩn kia, mỗi lần cảm thấy ấm áp thì sự yếu ớt lại tấn công thần kinh của cô.
Dưới thủy lao đen tối đầy gián chuột chạy khắp nơi, những thanh sắt cứng lạnh như băng bị nước tẩy rửa lóe sáng sắc bén.
Miệng vết thương vừa mới khỏi lại bị roi da quật vào làm rách ra vô số lần, là da non mịn màng nhiễm máu tươi lại bị ném vào ngâm trong nước. Da thịt thối rữa, sau đó cũng chỉ có thể nhịn đau dùng dao cắt thịt thối trên miệng vết thương đi. Lúc đầu thì máu nhỏ từng giọt từng giọt, cuối cùng là nhuộm cả dòng nước.
Vô số tiếng la đau khổ của những đứa bé, cô cũng là một trong số đó.
Bị ném vào khu nước sâu lạnh lẽo, vô số rắn nước độc bơi ở trong đó, một giây trước khi hôn mê mới nhận ra mình vẫn đang làm bạn với lồng sắt cứng ngắc lạnh như băng.
Sau lần khổ hình đó, Mộc Yên quyết định không bao giờ chạy trốn nữa. Bởi vì cô biết một giây trước khi ý niệm này tồn tại trong đầu thì giây tiếp theo đã bị hắc y nhân cầm đao lạnh như băng ném vào Địa ngục.
Mỗi một lần hoàn thành ám sát, cô đều phải nhận rất nhiều cảm xúc từ người khác, được tán dương, bị ghen tị, được tán thành, bị nhục mạ, bị nguyền rủa. Vết sẹo thối rữa vẫn được giấy dưới vết thương đen tối, không thấy được ánh mặt trời còn bị ăn mòn nhanh hơn.
Cầm hộp gỗ màu đen chứa đầu của một người đàn ông, một dáng người nhỏ bé đang cung kính bàn giao nhiệm vụ hoàn thành với thủ lĩnh cao cao tại thượng.
Tổng cộng có bảy người đàn ông, nghe nói bởi vì làm ăn mờ ám ở Seattle nên khiến vô số gia đình tan cửa nát nhà sau một đêm.
Rốt cục có người tìm được tổ chức 'Blackflame', cô lại bị phái đi chấp hành nhiệm vụ lần này.
Nhưng trên thực tế, 11 tuổi
|
/144
|

