Thịnh Sủng Bà Xã Phúc Hắc
Chương 114 - Làm Cho Đến Khi Cục Cưng Nhận Ra Sự Lợi Hại Của Anh Mới Thôi, Có Được Không?
|
/144
|
Lá sen phủ một màu xanh rêu, hoa sen rộng mở ra hai bên.
Dung Lạc nắm vòng eo mềm mại nhỏ nhắn không đầy một nắm tay đè cô xuống dưới thân, da cổ trắng nõn làm cho môi anh lưu luyến mãi không muốn rời.
Lạc Lạc. Nghe thấy tiếng nỉ non khàn khàn dưới thân anh lại càng hôn sâu hơn, như là muốn nghiền nát cô vào trong cơ thể mình, gạt mái tóc đen đổ xuống vai như thác nước của cô ra làm cho thân thể của cô và anh dán chặt vào nhau.
Nước ao gợn sóng, một trận gió thổi qua, cảm giác tươi mát làm cho Mộc Yên rùng mình.
Ánh mắt u ám của Dung Lạc nhanh chóng khôi phục lại vẻ tỉnh táo, ép mình phải rời khỏi da thịt mềm mại của cô, Cục cưng, chúng ta trở về thôi, nếu không sẽ bị cảm lạnh. Giọng nói khàn khàn, nhìn thấy người dưới thân đang trong trạng thái quyến rũ mê hoặc vì bị hôn môi, Dung Lạc lại nhịn không được hôn lên môi cô một chút.
Đỡ cô ngồi dậy, ngón tay thon dài xuyên qua mái tóc đen dài, nhìn hai tròng mắt đầy nước của cô, mắt Dung Lạc trở nên u ám, Cục cưng, có phải cảm thấy anh lợi hại hơn em không.
Giọng nói trêu tức trầm thấp lại dễ nghe, hai gò má trắng nõn của Mộc Yên ửng hồng như hoa anh đào, “Anh! Xấu hổ lúng túng vươn ngón tay trắng nõn ra chỉ về phía anh, lại nghĩ động tác này quá ngây thơ nên chuẩn bị thu tay lại, không ngờ cô vừa mới cử động thì ngón tay mình đã bị một đôi môi ấm áp ngậm lấy.
Đầu lưỡi mềm mại quấn lấy đầu ngón tay của cô, thậm chí anh còn nhẹ liếm vài cái, trong chớp mắt một luồng điện mạnh mẽ chảy xuôi từ đầu ngón tay cô lan ra khắp toàn thân.
Lạc Lạc! Giữa ban ngày ban mặt, bị Dung Lạc khiêu khích làm rối loạn tâm trí như thế, Mộc Yên đè nén không cho mình run rẩy, lật tay lại mò ra sau lưng ôm lấy anh, không nhìn thẳng vào mặt anh nữa.
Dung Lạc cúi đầu nhìn mấy ngón tay trắng nõn ửng hồng đặt ở thắt lưng mình, biết mình đã đùa giỡn cô hơi quá nên mỉm cười quay đầu lại, tới gần đôi môi non mềm hồng nhuận của Mộc Yên nhẹ nhàng nói, Cục cưng, có phải nên nhận thua rồi không? Càng nói càng cảm thấy đùa giỡn cô rất thú vị.
Mộc Yên nhíu mi, cảm giác bị người khác áp chế làm cho cô rất không quen, lúc nào cũng đều là cô mạnh hơn người khác, lần đầu tiên cảm thấy khó thở vì khí thế của đối phương quá mức mạnh mẽ.
Ngón tay đặt ở thắt lưng Dung Lạc bắt đầu co chặt lại, đôi môi hồng nhuận của Mộc Yên có chút không đứng đắn, Lạc Lạc. Cô chủ động tới gần bên tai anh nức nở, hơi thở ấm áp bay vào lỗ tai, hàm răng nhẹ cắn một cái ở vành tai anh, để lại dấu răng rõ ràng. Cảm nhận được Dung Lạc cứng đờ, Mộc Yên xinh đẹp ngả ngớn, nhịn không được mỉm cười nói, Lạc Lạc, em chưa bao giờ dễ dàng nhận thua ai. Vừa dứt lời, Dung Lạc liền cảm thấy hai tay cô đang đặt ở thắt lưng mình hơi dùng sức, mắt thấy anh bị cô kéo cùng ngã xuống nước. Dung Lạc cũng không giãy dụa, không phản kháng mà chỉ yêu chiều ôm cô để cô tùy ý muốn làm gì thì làm, rốt cục một tiếng 'Bùm' vang lên, hai người ôm nhau cùng rơi vào trong nước. Bọt nước dâng lên trào ra ngoài, hai người vui đùa ầm ĩ làm toàn bộ quần áo đều ướt đẫm. Nước ao cũng không sâu, lúc đứng lên thì chỉ qua đầu gối. Nước ao trong suốt, bởi vì bị nắng giữa trưa chiếu thẳng vào nên chẳng những không lạnh mà ngược lại còn rất ấm
Dung Lạc đứng vững trong nước, hứng thú nhìn Mộc Yên cười khanh khách, trêu ghẹo, Không ngờ, cục cưng của anh lại bướng bỉnh như vậy?
Ai là của anh? Mộc Yên buồn bực phản bác, nhìn người đàn ông đối diện, không ngờ anh bị mình kéo xuống nước mà vẫn không hề chật vật. Ngược lại còn trở nên gợi cảm vì bị dính nước, càng hoàn mỹ không chê vào đâu được.
Đôi mắt u ám đầy vẻ sắc bén, Không là của anh? Vậy cục cưng cảm thấy em là của ai? Đôi mắt phượng đầy nguy hiểm híp lại.
Dù sao cũng không phải là của anh. Không hề sợ anh chút nào, Mộc Yên cũng rất hứng thú khi phản bác lại anh, tính xấu xa trong máu lại dâng lên cuồn cuộn, cái cô muốn chính là nhìn thấy bộ dáng tức giận của anh.
Liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, Dung Lạc cũng không nóng nảy mà buồn bã nói, “ Cục cưng không phải là của anh, vậy có phải anh cũng không phải là của em không.
Anh nằm mơ! Mộc Yên đi lên
Dung Lạc nắm vòng eo mềm mại nhỏ nhắn không đầy một nắm tay đè cô xuống dưới thân, da cổ trắng nõn làm cho môi anh lưu luyến mãi không muốn rời.
Lạc Lạc. Nghe thấy tiếng nỉ non khàn khàn dưới thân anh lại càng hôn sâu hơn, như là muốn nghiền nát cô vào trong cơ thể mình, gạt mái tóc đen đổ xuống vai như thác nước của cô ra làm cho thân thể của cô và anh dán chặt vào nhau.
Nước ao gợn sóng, một trận gió thổi qua, cảm giác tươi mát làm cho Mộc Yên rùng mình.
Ánh mắt u ám của Dung Lạc nhanh chóng khôi phục lại vẻ tỉnh táo, ép mình phải rời khỏi da thịt mềm mại của cô, Cục cưng, chúng ta trở về thôi, nếu không sẽ bị cảm lạnh. Giọng nói khàn khàn, nhìn thấy người dưới thân đang trong trạng thái quyến rũ mê hoặc vì bị hôn môi, Dung Lạc lại nhịn không được hôn lên môi cô một chút.
Đỡ cô ngồi dậy, ngón tay thon dài xuyên qua mái tóc đen dài, nhìn hai tròng mắt đầy nước của cô, mắt Dung Lạc trở nên u ám, Cục cưng, có phải cảm thấy anh lợi hại hơn em không.
Giọng nói trêu tức trầm thấp lại dễ nghe, hai gò má trắng nõn của Mộc Yên ửng hồng như hoa anh đào, “Anh! Xấu hổ lúng túng vươn ngón tay trắng nõn ra chỉ về phía anh, lại nghĩ động tác này quá ngây thơ nên chuẩn bị thu tay lại, không ngờ cô vừa mới cử động thì ngón tay mình đã bị một đôi môi ấm áp ngậm lấy.
Đầu lưỡi mềm mại quấn lấy đầu ngón tay của cô, thậm chí anh còn nhẹ liếm vài cái, trong chớp mắt một luồng điện mạnh mẽ chảy xuôi từ đầu ngón tay cô lan ra khắp toàn thân.
Lạc Lạc! Giữa ban ngày ban mặt, bị Dung Lạc khiêu khích làm rối loạn tâm trí như thế, Mộc Yên đè nén không cho mình run rẩy, lật tay lại mò ra sau lưng ôm lấy anh, không nhìn thẳng vào mặt anh nữa.
Dung Lạc cúi đầu nhìn mấy ngón tay trắng nõn ửng hồng đặt ở thắt lưng mình, biết mình đã đùa giỡn cô hơi quá nên mỉm cười quay đầu lại, tới gần đôi môi non mềm hồng nhuận của Mộc Yên nhẹ nhàng nói, Cục cưng, có phải nên nhận thua rồi không? Càng nói càng cảm thấy đùa giỡn cô rất thú vị.
Mộc Yên nhíu mi, cảm giác bị người khác áp chế làm cho cô rất không quen, lúc nào cũng đều là cô mạnh hơn người khác, lần đầu tiên cảm thấy khó thở vì khí thế của đối phương quá mức mạnh mẽ.
Ngón tay đặt ở thắt lưng Dung Lạc bắt đầu co chặt lại, đôi môi hồng nhuận của Mộc Yên có chút không đứng đắn, Lạc Lạc. Cô chủ động tới gần bên tai anh nức nở, hơi thở ấm áp bay vào lỗ tai, hàm răng nhẹ cắn một cái ở vành tai anh, để lại dấu răng rõ ràng. Cảm nhận được Dung Lạc cứng đờ, Mộc Yên xinh đẹp ngả ngớn, nhịn không được mỉm cười nói, Lạc Lạc, em chưa bao giờ dễ dàng nhận thua ai. Vừa dứt lời, Dung Lạc liền cảm thấy hai tay cô đang đặt ở thắt lưng mình hơi dùng sức, mắt thấy anh bị cô kéo cùng ngã xuống nước. Dung Lạc cũng không giãy dụa, không phản kháng mà chỉ yêu chiều ôm cô để cô tùy ý muốn làm gì thì làm, rốt cục một tiếng 'Bùm' vang lên, hai người ôm nhau cùng rơi vào trong nước. Bọt nước dâng lên trào ra ngoài, hai người vui đùa ầm ĩ làm toàn bộ quần áo đều ướt đẫm. Nước ao cũng không sâu, lúc đứng lên thì chỉ qua đầu gối. Nước ao trong suốt, bởi vì bị nắng giữa trưa chiếu thẳng vào nên chẳng những không lạnh mà ngược lại còn rất ấm
Dung Lạc đứng vững trong nước, hứng thú nhìn Mộc Yên cười khanh khách, trêu ghẹo, Không ngờ, cục cưng của anh lại bướng bỉnh như vậy?
Ai là của anh? Mộc Yên buồn bực phản bác, nhìn người đàn ông đối diện, không ngờ anh bị mình kéo xuống nước mà vẫn không hề chật vật. Ngược lại còn trở nên gợi cảm vì bị dính nước, càng hoàn mỹ không chê vào đâu được.
Đôi mắt u ám đầy vẻ sắc bén, Không là của anh? Vậy cục cưng cảm thấy em là của ai? Đôi mắt phượng đầy nguy hiểm híp lại.
Dù sao cũng không phải là của anh. Không hề sợ anh chút nào, Mộc Yên cũng rất hứng thú khi phản bác lại anh, tính xấu xa trong máu lại dâng lên cuồn cuộn, cái cô muốn chính là nhìn thấy bộ dáng tức giận của anh.
Liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, Dung Lạc cũng không nóng nảy mà buồn bã nói, “ Cục cưng không phải là của anh, vậy có phải anh cũng không phải là của em không.
Anh nằm mơ! Mộc Yên đi lên
|
/144
|

