Nghe lời, thử đáp lại tôi đi. Đôi môi kéo dài khoảng cách ra, Lương Đình Hạo dán vào môi Hoắc Thất thở hổn hển quyến rũ cô.
Hoắc Thất Bị Lương Đình Hạo hôn liên tục nên đầu óc trống rỗng, bên tai lại là giọng nói trầm thấp nức nở của anh, dần dần cô như bị mê hoặc vậy, Hoắc Thất bắt đầu vươn hai tay ra ôm lấy bả vai Lương Đình Hạo, cái lưỡi mềm mại cũng không kháng cự được sự dây dưa của anh, cô bắt đầu thử đáp lại anh.
Lương Đình Hạo cảm nhận được phản ứng của cô, đột nhiên cơ thể cứng đờ, bắt đầu hôn điên cuồng.
Lương Đình Hạo ôm chặt lấy cánh tay Hoắc Thất, trong lúc tình cảm dâng trào tay Hoắc Thất đặt trên vai Lương Đình Hạo nắm chặt cổ áo anh.
Anh đè trên người cô, cơ thể hai người hòa quyện vào nhau không một kẽ hở, đôi môi nóng rực, nụ hôn kịch liệt, vì giằng co quá lâu nên trong không khí đầy mùi hương mờ ám mê hoặc.
Mười phút sau, hai đôi môi tách ra, hai người đều thở dốc. Ngón tay thon dài nắm lấy chiếc cằm xinh đẹp của Hoắc Thất, Tiểu Thất, em thích anh nên chúng ta ở cùng nhau đi.
Hoắc Thất đỏ mặt quay đầu đi, lúng túng gật đầu.
Tiểu Thất, đây là cây súng lục lúc ba anh còn sống đã đưa cho anh, bây giờ anh để nó bên người em, em nhất định phải bảo vệ tốt bản thân. Cây súng màu đen lạnh lẽo, sờ vào cảm thấy rất tinh tế, tay cô và Lương Đình Hạo đan vào nhau rồi cầm lấy khẩu súng này.
Khi đó hơi thở đều là sự ngọt ngào ấm áp.
Thẳng đến một ngày, cũng là cây súng màu đen này, người đàn ông với đôi mắt sắc như chim ưng, âm trầm lãnh khốc, sâu không thấy đáy, nếu rơi vào thì sẽ mãi mãi trầm luân trong địa ngục tăm tối. Anh giơ khẩu súng lên để vào huyệt Thái Dương của cô, lạnh lùng chất vấn, Cô chính là kẻ nằm vùng họ phái tới ám sát tôi? Anh muốn giết cô! Anh tuyệt tình như vậy, vẻ mặt lạnh lẽo tàn ác.
Trong phòng ngủ, Ức Hâm nắm chặt khẩu súng này.
Vừa muốn cử động thì liền cảm nhận được một bàn tay to sờ soạng lên thắt lưng của cô. Hơi sững sờ nhìn người đàn ông đã tỉnh táo lại, Ức Hâm vội vàng đặt tay ra sau lưng, chậm rãi đẩy ngăn kéo ở đầu giường vào trong.
Mồ hôi lạnh chảy trên trán, bị anh kéo mạnh một cái, Hoắc Thất cảm thấy trên người đau nhức khó có thể mở miệng khiến cô chịu không chịu nổi.
Tỉnh rồi sao? Đôi mắt sâu thẳm đột nhiên mở ra, ánh mắt lạnh thấu xương khiến Ức Hâm kinh sợ, mặc cho anh ôm mà không động đậy.
Có phải rất khó chịu không? Giọng nói khàn khàn, anh nhìn về nơi nào đó trên cơ thể cô, ánh mắt đầy thâm ý khiến Ức Hâm xấu hổ không muốn nhìn anh.
Hai người cứ im lặng như vậy hơn nửa ngày, rồi sau đó đột nhiên trời đất quay cuồng làm Ức Hâm thiếu chút nữa đã kêu thành tiếng, Anh, anh muốn làm gì? Lại bị Lương Đình Hạo khiêng trên vai một lần nữa, sự đau nhức trên người và ký ức lúc trước cùng xuất hiện khiến Ức Hâm cảm thấy hốc mắt đau đến đỏ lên.
Chúng ta đến phòng tắm, tắm rửa.
Hai người cùng ngồi vào bồn nước ấm áp, cả người Ức Hâm cực kỳ đau đớn, cô yếu đuối ở trong lòng anh. Im lặng để cho anh muốn làm gì thì làm, giúp cô tắm rửa gội đầu, rửa sạch những chất dinh dính và mùi hôi trên người.
Ngón tay thon dài khẽ vuốt những vết xanh tím trên xương quai xanh của cô, Lương Đình Hạo ôm lấy Ức Hâm từ phía sau khiến cơ thể có dính chút sữa tắm. Trong phòng tắm hơi nước bay lượn lờ, nhìn bóng lưng người phụ nữ tựa vào trên người mình thì Lương Đình Hạo đột nhiên si mê gọi một tiếng, Tiểu Thất.
Ức Hâm đang nhắm mắt đột nhiên mở mắt ra, vì động tác của cô mà nước trong trào ra ngoài, Anh nói cái gì? Giọng nói nghi hoặc có chút khàn khàn lại có chút cố chấp khiến Lương Đình Hạo hơi sững sờ một chút, Không có gì?
Hoắc Thất Bị Lương Đình Hạo hôn liên tục nên đầu óc trống rỗng, bên tai lại là giọng nói trầm thấp nức nở của anh, dần dần cô như bị mê hoặc vậy, Hoắc Thất bắt đầu vươn hai tay ra ôm lấy bả vai Lương Đình Hạo, cái lưỡi mềm mại cũng không kháng cự được sự dây dưa của anh, cô bắt đầu thử đáp lại anh.
Lương Đình Hạo cảm nhận được phản ứng của cô, đột nhiên cơ thể cứng đờ, bắt đầu hôn điên cuồng.
Lương Đình Hạo ôm chặt lấy cánh tay Hoắc Thất, trong lúc tình cảm dâng trào tay Hoắc Thất đặt trên vai Lương Đình Hạo nắm chặt cổ áo anh.
Anh đè trên người cô, cơ thể hai người hòa quyện vào nhau không một kẽ hở, đôi môi nóng rực, nụ hôn kịch liệt, vì giằng co quá lâu nên trong không khí đầy mùi hương mờ ám mê hoặc.
Mười phút sau, hai đôi môi tách ra, hai người đều thở dốc. Ngón tay thon dài nắm lấy chiếc cằm xinh đẹp của Hoắc Thất, Tiểu Thất, em thích anh nên chúng ta ở cùng nhau đi.
Hoắc Thất đỏ mặt quay đầu đi, lúng túng gật đầu.
Tiểu Thất, đây là cây súng lục lúc ba anh còn sống đã đưa cho anh, bây giờ anh để nó bên người em, em nhất định phải bảo vệ tốt bản thân. Cây súng màu đen lạnh lẽo, sờ vào cảm thấy rất tinh tế, tay cô và Lương Đình Hạo đan vào nhau rồi cầm lấy khẩu súng này.
Khi đó hơi thở đều là sự ngọt ngào ấm áp.
Thẳng đến một ngày, cũng là cây súng màu đen này, người đàn ông với đôi mắt sắc như chim ưng, âm trầm lãnh khốc, sâu không thấy đáy, nếu rơi vào thì sẽ mãi mãi trầm luân trong địa ngục tăm tối. Anh giơ khẩu súng lên để vào huyệt Thái Dương của cô, lạnh lùng chất vấn, Cô chính là kẻ nằm vùng họ phái tới ám sát tôi? Anh muốn giết cô! Anh tuyệt tình như vậy, vẻ mặt lạnh lẽo tàn ác.
Trong phòng ngủ, Ức Hâm nắm chặt khẩu súng này.
Vừa muốn cử động thì liền cảm nhận được một bàn tay to sờ soạng lên thắt lưng của cô. Hơi sững sờ nhìn người đàn ông đã tỉnh táo lại, Ức Hâm vội vàng đặt tay ra sau lưng, chậm rãi đẩy ngăn kéo ở đầu giường vào trong.
Mồ hôi lạnh chảy trên trán, bị anh kéo mạnh một cái, Hoắc Thất cảm thấy trên người đau nhức khó có thể mở miệng khiến cô chịu không chịu nổi.
Tỉnh rồi sao? Đôi mắt sâu thẳm đột nhiên mở ra, ánh mắt lạnh thấu xương khiến Ức Hâm kinh sợ, mặc cho anh ôm mà không động đậy.
Có phải rất khó chịu không? Giọng nói khàn khàn, anh nhìn về nơi nào đó trên cơ thể cô, ánh mắt đầy thâm ý khiến Ức Hâm xấu hổ không muốn nhìn anh.
Hai người cứ im lặng như vậy hơn nửa ngày, rồi sau đó đột nhiên trời đất quay cuồng làm Ức Hâm thiếu chút nữa đã kêu thành tiếng, Anh, anh muốn làm gì? Lại bị Lương Đình Hạo khiêng trên vai một lần nữa, sự đau nhức trên người và ký ức lúc trước cùng xuất hiện khiến Ức Hâm cảm thấy hốc mắt đau đến đỏ lên.
Chúng ta đến phòng tắm, tắm rửa.
Hai người cùng ngồi vào bồn nước ấm áp, cả người Ức Hâm cực kỳ đau đớn, cô yếu đuối ở trong lòng anh. Im lặng để cho anh muốn làm gì thì làm, giúp cô tắm rửa gội đầu, rửa sạch những chất dinh dính và mùi hôi trên người.
Ngón tay thon dài khẽ vuốt những vết xanh tím trên xương quai xanh của cô, Lương Đình Hạo ôm lấy Ức Hâm từ phía sau khiến cơ thể có dính chút sữa tắm. Trong phòng tắm hơi nước bay lượn lờ, nhìn bóng lưng người phụ nữ tựa vào trên người mình thì Lương Đình Hạo đột nhiên si mê gọi một tiếng, Tiểu Thất.
Ức Hâm đang nhắm mắt đột nhiên mở mắt ra, vì động tác của cô mà nước trong trào ra ngoài, Anh nói cái gì? Giọng nói nghi hoặc có chút khàn khàn lại có chút cố chấp khiến Lương Đình Hạo hơi sững sờ một chút, Không có gì?
|
/144
|

