Chậm rãi ngồi dậy, cơ thể đau đớn làm cho Ức Hâm nhịn không được nhíu mi, trợn mắt lên nhìn chằm chằm người đàn ông trên giường, giấc mơ vừa rồi làm cho cô nhớ lại mục đích mình tiếp cận anh là gì. Cô híp mắt lại, cả người tỏa ra khí lạnh thấu xương, nhìn quét qua phòng ngủ, đôi môi màu hồng nhạt nở nụ cười châm chọc. Trong quá khứ, không phải anh không thèm tin cô dù chỉ một chút sao, không phải là anh hận không thể giết cô sao? Vậy thì vì sao còn trang trí căn phòng này giống y như ba năm về trước? Thật là cực kỳ buồn cười.
Chậm rãi trượt cơ thể, huấn luyện trường kỳ giúp cô điều chỉnh được hơi thở rất tốt. Chậm rãi mở hộc tủ màu cà phê ở đầu giường ra, khẩu súng lục màu đen xuất hiện trước mắt cô. Ức Hâm rất hiểu Lương Đình Hạo, người luôn không có cảm giác an toàn như anh luôn thích đặt súng ở nơi gần mình nhất.
Ngón tay trắng nõn xoa khẩu súng, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc này làm cho cô không kìm lòng được nhớ lại cảnh tượng đã qua. Trước kia Lương Đình Hạo nghĩ cô là một người phụ nữ mềm yếu trói gà không chặt, mỗi một lần gặp chuyện nguy hiểm anh luôn đưa cây súng này cho cô, kêu cô cầm trong tay để phòng thân. Cây súng này là di vật mà cha của Lương Đình Hạo để lại trước khi chết, anh quý cây súng này cỡ nào Ức Hâm hiểu rõ hơn ai khác, vậy mà anh lại tình nguyện để cô cầm lấy. Trước kia bọn họ tốt như vậy nhưng vì sao lại lưu lạc đến mức như bây giờ?
Ba năm trước đây, trong một lần cô bị Blackflame đuổi giết, nhìn thấy đồng bọn của mình nhắm súng vào người Lương Đình Hạo, không biết vì sao trong lòng cô lại đau đớn, rồi sau đó không chút do dự đứng chặn trước mặt anh. Cũng may Lương Đình Hạo phản ứng rất nhanh, vội vàng ôm cô nghiêng người tránh thoát viên đạn đó. Cũng bởi vì anh ôm chặt nên Hoắc Thất đột nhiên nhận ra cô đã yêu người đàn ông này. Không ai quý tính mạng mình hơn sát thủ, người luôn sợ chết như cô lại dám xả thân đỡ đạn cho anh, hành động vĩ đại như vậy làm cho cô giật mình phản ứng lại.
Tối hôm đó bầu trời rất tối và không hề có gió.
Đôi mắt của người đàn ông sâu thẳm nhìn về phía cô âm trầm hơn lúc trước nhiều, Tiểu Thất. Anh cười khẽ gọi cô, bỏ đi sự khát máu và tàn bạo của ngày xưa, cô có chút giật mình chìm đắm trong sự dịu dàng của anh.
Lương, Lương Đình Hạo, anh, anh có gì muốn nói thì mau nói đi tôi, tôi còn muốn... Chết tiệt hôm nay cô bị làm sao vậy, sao vừa nhìn thấy anh thì lại lắp bắp rồi.
Còn muốn như thế nào nữa? Lương Đình Hạo mỉm cười, nghiêng người về phía trước, đến gần cô một chút.
Tôi, tôi còn muốn nghỉ ngơi cho sớm. Chết tiệt lại líu lưỡi.
Tiểu Thất, hôm nay em sao vậy, sao đột nhiên lại cà lăm? Anh cười như không cười, đôi mắt sâu thẳm sáng ngời làm cho người ta kinh sợ.
Không cần anh quan tâm! Cô lui về phía sau từng bước, liếc mắt nhìn sang chỗ khác, không dám nhìn vào đôi mắt thâm thúy kia của anh.
Thật sự không muốn tôi quản sao? Tiếp tục tới gần cô, từng bước ép sát làm cho Hoắc Thất lúng túng chỉ có thể liên tục lui về phía sau, đến khi sau lưng đụng đến bước tường lạnh như băng thì không còn đường lui nữa.
Người đàn ông cao to 1m8 đứng trước mặt cô, che khuất ánh trăng. Dưới màn đâm tăm tối, khuôn mặt anh tuấn của anh làm cho cô không tự chủ được mà bị mê hoặc.
Tiểu Thất. Lương Đình Hạo động tình gọi cô, làm cho Hoắc Thất nhịn không được run lên. Sao mặt của em lại đỏ như vậy? Anh cười nhạo, khớp xương trên
Chậm rãi trượt cơ thể, huấn luyện trường kỳ giúp cô điều chỉnh được hơi thở rất tốt. Chậm rãi mở hộc tủ màu cà phê ở đầu giường ra, khẩu súng lục màu đen xuất hiện trước mắt cô. Ức Hâm rất hiểu Lương Đình Hạo, người luôn không có cảm giác an toàn như anh luôn thích đặt súng ở nơi gần mình nhất.
Ngón tay trắng nõn xoa khẩu súng, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc này làm cho cô không kìm lòng được nhớ lại cảnh tượng đã qua. Trước kia Lương Đình Hạo nghĩ cô là một người phụ nữ mềm yếu trói gà không chặt, mỗi một lần gặp chuyện nguy hiểm anh luôn đưa cây súng này cho cô, kêu cô cầm trong tay để phòng thân. Cây súng này là di vật mà cha của Lương Đình Hạo để lại trước khi chết, anh quý cây súng này cỡ nào Ức Hâm hiểu rõ hơn ai khác, vậy mà anh lại tình nguyện để cô cầm lấy. Trước kia bọn họ tốt như vậy nhưng vì sao lại lưu lạc đến mức như bây giờ?
Ba năm trước đây, trong một lần cô bị Blackflame đuổi giết, nhìn thấy đồng bọn của mình nhắm súng vào người Lương Đình Hạo, không biết vì sao trong lòng cô lại đau đớn, rồi sau đó không chút do dự đứng chặn trước mặt anh. Cũng may Lương Đình Hạo phản ứng rất nhanh, vội vàng ôm cô nghiêng người tránh thoát viên đạn đó. Cũng bởi vì anh ôm chặt nên Hoắc Thất đột nhiên nhận ra cô đã yêu người đàn ông này. Không ai quý tính mạng mình hơn sát thủ, người luôn sợ chết như cô lại dám xả thân đỡ đạn cho anh, hành động vĩ đại như vậy làm cho cô giật mình phản ứng lại.
Tối hôm đó bầu trời rất tối và không hề có gió.
Đôi mắt của người đàn ông sâu thẳm nhìn về phía cô âm trầm hơn lúc trước nhiều, Tiểu Thất. Anh cười khẽ gọi cô, bỏ đi sự khát máu và tàn bạo của ngày xưa, cô có chút giật mình chìm đắm trong sự dịu dàng của anh.
Lương, Lương Đình Hạo, anh, anh có gì muốn nói thì mau nói đi tôi, tôi còn muốn... Chết tiệt hôm nay cô bị làm sao vậy, sao vừa nhìn thấy anh thì lại lắp bắp rồi.
Còn muốn như thế nào nữa? Lương Đình Hạo mỉm cười, nghiêng người về phía trước, đến gần cô một chút.
Tôi, tôi còn muốn nghỉ ngơi cho sớm. Chết tiệt lại líu lưỡi.
Tiểu Thất, hôm nay em sao vậy, sao đột nhiên lại cà lăm? Anh cười như không cười, đôi mắt sâu thẳm sáng ngời làm cho người ta kinh sợ.
Không cần anh quan tâm! Cô lui về phía sau từng bước, liếc mắt nhìn sang chỗ khác, không dám nhìn vào đôi mắt thâm thúy kia của anh.
Thật sự không muốn tôi quản sao? Tiếp tục tới gần cô, từng bước ép sát làm cho Hoắc Thất lúng túng chỉ có thể liên tục lui về phía sau, đến khi sau lưng đụng đến bước tường lạnh như băng thì không còn đường lui nữa.
Người đàn ông cao to 1m8 đứng trước mặt cô, che khuất ánh trăng. Dưới màn đâm tăm tối, khuôn mặt anh tuấn của anh làm cho cô không tự chủ được mà bị mê hoặc.
Tiểu Thất. Lương Đình Hạo động tình gọi cô, làm cho Hoắc Thất nhịn không được run lên. Sao mặt của em lại đỏ như vậy? Anh cười nhạo, khớp xương trên
|
/144
|

