Thính lực của Dung Lạc rất rõ, sao có thể không nghe ra ý của Lâm Vũ Thần, sắc mặt anh khẽ biến, "Không ngờ anh họ lại hào phóng như vậy, hòn đá cục cưng chọn nếu cắt ra mà không thấy Phỉ Thúy thì tôi sẽ trả tiền, không cần cậu phải lo lắng." Giọng nói lạnh lẽo đầy dục vọng chiếm giữ, cho dù có khách sáo thì giọng nói của Dung Lạc cũng làm cho Lâm Vũ Thần chấn động.
Anh giật mình tỉnh táo lại, ánh mắt xấu hổ không nhìn Mộc Yên nữa mà nhìn về phía Dung Uy, "Vốn dĩ ông ngoại muốn mua thạch nguyên chất, tôi trả tiền xem như tặng cho ông."
Đổ thạch cũng không phải là chỉ tốn một hai vạn, Dung Li nghe thấy con trai mình muốn trả tiền thì sắc mặt liền trở nên kém đi rất nhiều. Kéo tay áo Lâm Vũ Thần, nhỏ giọng nói thầm một câu, "Vũ Thần con nói mê sảng cái gì vậy, lão gia tử muốn mua ngọc, con sốt ruột muốn quyên tiền làm gì?"
Dung Uy ngồi ở trên ghế, cười, " Lòng hiếu thảo của mọi người ta rất hiểu nhưng ta đã muốn Tiểu Yên giúp chọn đá thì tất nhiên sẽ tự trả tiền, đổ thắng thì tính cho Tiểu Yên, thua thì tính cho ta."
Dung Li nghe xong thì sắc mặt lại khó coi, cha của cô rất hiểu biết, đối với mấy đứa trẻ của nhà mình từ trước đến giờ chưa từng quan tâm, hơn nữa từ nhỏ đã rất khắc nghiệt. Lần này đổ thạch có thể mất mấy chục vạn thậm chí mấy trăm vạn, cả đời lão gia tử tiết kiệm, cho tới bây giờ chưa từng thấy qua ông dung túng ai như vậy. Giá cao như thế, cái gì gọi là thua cuộc tính cho ông, thắng thì cho con nha đầu kia? Mới gặp cô ta lần thứ hai mà đã đối xử bất công như vậy, sau này sẽ ra sao đây? Nghĩ đến đây, Dung Li lại bước lên phía trước, mỉm cười, "Ba, tôi cũng muốn thử xem vận may." Dù sao lão gia tử bỏ tiền, không cắt được Phỉ Thúy cũng không sao cả, chuyện tốt như vậy cô cũng không thể để cho con nhóc của Dung Lạc độc chiếm một mình.
"Được được, tất cả cùng chọn đi. Tiểu Uyển và Vũ Thần cũng chọn đi." Nói đến người này, ánh mắt sắc bén của Dung Uy đột nhiên híp lại, cười cười, "Nhưng, nếu thắng thì ta sẽ trả tiền cho mấy người nhưng thua cuộc thì tự mình bỏ tiền túi ra."
"Ba!" Không thể bất công như vậy, Dung Li hung hăng co rút khóe miệng.
Dung Uy hừ lạnh, "Không phải cô muốn chọn sao, hay là không có bản lĩnh đó!"
Thấy Dung Uy đã hơi hờn giận, Dung Li đành phải câm miệng.
Quản lí Đông đứng một bên cười khanh khách hỏi, "Nguyên thạch đều được đào từ hố lâu năm của Myanmar, Phỉ Thúy bên trong tuyệt đối là tốt nhất! Các vị ai đến chọn trước?"
"Tôi chọn trước!" Dung Li lên tiếng trả lời trước, chọn đổ thạch thì phải cướp thời cơ, nếu không để người khác chọn mất sẽ không tốt.
"Phu nhân, ngài từ từ nhìn." Nhân viên ở 'Tụy Hiền Trai' đứng bên cạnh ân cần cười.
"Tiểu Uyển, lại đây chọn với mẹ."
"Được." Tuy rằng Lâm Uyển không quá hiểu biết mấy thứ này, nhưng tiểu thư thế gia ai lại không biết châu báu. Lâm Uyển có vài bằng hữu buôn bán châu báu, thường ngày cũng hay ngồi chung nghe bọn họ nói chuyện mua bán ngọc thạch nên cũng biết một ít.
Lâm Vũ Thần vốn không tán thành chơi đổ thạch, anh không hề có hứng thú với mấy loại ngọc thạch châu báu này nên cuối cùng cũng không đi chọn, nhưng mà lại nhíu mi đứng bên cạnh Dung Uy.
Sau khi Dung Li và Lâm Uyển chọn nguyên thạch xong thì Mộc Yên cũng đi lên chọn.
Xem từng hòn đá, Mộc Yên cảm thấy hoa văn trên nguyên thạch cũng không tệ, nhìn thấy Dung Li và Lâm Uyển chọn đá cũng khá nặng, ngoài lớp đá có vết nứt nẻ, hình Lân, hình cây Tùng, lớp vỏ như vậy cũng chứng tỏ khả năng hình thành Phỉ Thúy khá lớn. Đổ thạch thì cược mười đã thua chín, nhưng nhìn vẻ bề ngoài thì không tệ. Bọn họ chọn đá khá to, ít nhất cũng phải bảy ngàn một cân, tính tổng cộng thì chắc chắn sẽ hơn bảy tám mươi vạn. Nhưng mà cắt ra có lấy được Phỉ Thúy hay không thì phải xem vận may nữa.
Cuối cùng, Mộc Yên không chọn mấy hòn đá quá to, cô ngồi xổm xuống tập trung nhìn đống lớn đống nhỏ chồng chất lại một chỗ, hoa văn trên đá không hề có quy tắc. Nhìn tỉ mỉ thì cuối cùng cũng chọn trúng hai miếng có thể tích lớn nhất, cô biết rõ đây là loại tốt nhất, cho dù chọn hòn đá nặng nhất nhất thì cũng không có nhiều hoa văn lắm.
Dung Li thấy Mộc Yên chọn hòn đá nặng, cười nhạo, "Cô bé, không phải cứ đá càng lớn thì tỷ lệ ra Phỉ Thúy càng cao đâu." Bên ngoài thì khách sáo nhưng trong lòng thì lại nở hoa. Nói thế nào thì cũng vẫn là một con nhóc, sao có thể biết được kỹ xảo đổ thạch. Nhìn Mộc Yên chọn đá, Dung Li lại thầm đắc ý, chờ Dung Uy buồn bực vì thua tiền. Người hiểu biết về đổ thạch đều nhìn ra được tảng đá này tuyệt đối không có Phỉ Thúy, nếu không sao lại bị ném xuống đất như vậy.
Biết Mộc Yên không chọn hàng tuyển, Dung Uy cũng không có phản ứng gì, ông chỉ ngồi đoan chính, không ai nhìn ra cảm xúc.
Thật ra Dung Lạc nhìn Mộc Yên chọn xong đá thì chậm rãi nhếc khóe môi lên.
"Lạc Lạc, đã lâu rồi em không chơi trò này, lỡ thua thì làm sao bây giờ?" Mộc Yên rút tay mình đang bị Dung Lạc nắm ra, Mộc Yên xoay người đối diện với anh, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Cô chỉ dựa vào cảm giác, cụ thể có thể lấy được Phỉ Thúy hay không thì cô cũng không biết.
"Cục cưng chọn rất khá, 
|
/144
|

