Thịnh Sủng Bà Xã Phúc Hắc

Chương 110 - Triền Miên Sâu Tận Xương Tủy

/144


Trong phòng thiếu ánh sáng, hai bóng người đang kích tình dây dưa trên giường lớn, tiếng thở dốc mờ ám, trong không khí đầy mùi hương quyến rũ.

Da thịt chà xát hơi ửng hồng, Ức Hâm đã bắt đầu suy yếu cầu xin nhưng lại vẫn không trốn thoát được người đàn ông cố chấp dây dưa. Cô cố gắng đẩy anh ra, nhưng lại bị Lương Đình Hạo ôm lấy eo nhỏ không buông.

Trong lúc mê mang Ức Hâm mở hai mắt, nhìn thấy anh đang vùi đầu hôn xương quai xanh của mình, trong mắt lóe lên một tia lạnh thấu xương, nhưng lại nhanh chóng biến mất không thấy đâu. Nhắm mắt lại, cô để cho chính mình phóng túng một lần, trầm luân trong hương vị quen thuộc mà cô nhớ mãi không quên.

Sự hận thù ngấm tận xương tủy nhưng chỉ cần cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh thì mọi kế hoạch đều biến mất không còn. Rõ ràng cô hận như vậy nhưng nỗi hận đó vẫn không hơn được tình yêu đã đọng dưới đáy lòng bao lâu nay, có mục đích mới tới gần, có mục đích mới quyến rũ, nhưng lại bởi vì một chút dịu dàng của anh mà từ bỏ. Nhiệt độ cơ thể anh, hương vị của anh, sự dịu dàng của anh, tất cả đều làm cho cô trầm mê như thuốc độc ngấm vào xương tủy vậy, biết rõ sẽ đau khổ, biết rõ sẽ chết nhưng lại vẫn nhịn không được mà trầm luân.

Hai bóng người quấn quýt lấy nhau, Ức Hâm vì mình vô dụng mà tức giận phát cuồng. Mỗi khi đêm khuya đến người kia luôn xuất hiện trong giấc mơ của cô, bảo cô thờ ơ thế nào đây? Bị anh mê hoặc, bị anh tổn thương, cảm giác này tựa như mới xảy ra vào ngày hôm qua. Tay anh ôm cô ấm áp nóng rực như vậy, nụ hôn của anh vẫn bá đạo cố chấp nhưng lại mang theo hương vị yêu thương. Những điều này đã làm rối loạn mọi thứ, lòng của cô rối loạn, khi bị anh trêu chọc cô rất muốn chạy trối chết.

Thở dài một tiếng, Ức Hâm tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, chậm rãi nâng hai tay lên ôm cổ anh. Cho dù anh từng tổn thương cô, nhưng cô vẫn không thể ra tay với anh. Tình yêu là như vậy, nó làm cho người ta trầm luân, say mê ở trong đó, cho dù hận nhưng dù thế nào cũng không thể tổn thương người mình nhớ nhung. Nhưng cô không cam lòng, không cam lòng, vì sao chuyện không có thiên lý này lại xảy ra với cô, anh có thể tra tấn nội tâm yếu ớt của cô như vậy. Nhưng cô lại chẳng thèm quan tâm, dũng cảm đuổi theo anh, vì sao cuối cùng kết quả lại thế này. Yêu thì thế nào, nó sẽ chỉ làm cô càng ngày càng chán ghét chính mình. Như thế không tốt, chỉ cần vừa tiếp cận anh thì cô liền khó kìm nổi lòng mình. Cô không muốn như vậy, cô cũng tuyệt đối không thể như vậy, nhưng tâm và thân thể lại không để lý trí khống chế. Cảm giác quen thuộc này làm cho cô không thể không thương anh, cô vẫn thích anh, thật sự là vừa vớ vẩn lại vừa buồn cười.

Cảm giác được người áp trên người cô hơi cứng ngắc, giây tiếp theo, cô vẫn cảm thấy đau, một nụ hôn trấn an đặt lên môi cô. Sự che chở dịu dàng như thế làm cho Ức Hâm không nhịn được rơi nước mắt, giọt nước chảy xuống khăn trải giường trắng như tuyết. Đôi môi nóng rực sáp đến gần khuôn mặt lạnh lẽo của anh, không biết vì sao trái tim Lương Đình Hạo lại đau đớn muốn rách ra chỉ vì một người phụ nữ mới gặp lần đầu.

Nghe lời, đừng khóc. Nhẹ giọng khuyên nhủ an ủi, Lương Đình Hạo mở to mắt nhìn người phụ nữ dưới thân mình, yếu ớt giống như cả người đều bị thương, rõ ràng chỉ mới gặp lần đầu tiên nhưng vì sao cô ấy lại khiến lòng anh đau đến tận xương? Biểu cảm sợ hãi trên mặt cô khiến tâm anh muốn nát ra. Rốt cuộc là vì sao, cảm giác quen thuộc như vậy xâm nhập đến tận xương tủy làm cho anh không muốn buông cô ra, nhưng rõ ràng chỉ mới gặp lần đầu!

Lông mi dài cong vút nhẹ nhàng run run, bởi vì không thích ứng được với anh mà không ngừng run rẩy.

Cắn chặt đôi môi mềm mại, dùng sức một chút, môi bị cắn nát, máu tươi chảy xuống khăn giường màu trắng, giống như đóa hoa Mân Côi hồng nở rộ quyến rũ. Nỗi đau như vậy, đau đến mức cả người Ức Hâm đều lạnh như băng, nhưng nỗi đau trong lòng lại nhiều hơn gấp vạn lần, mâu thuẫn giữa hận thù và tình yêu làm cho cô gần như sụp đổ, một giây trước cô còn hận không thể lập tức bắn chết anh, giây tiếp theo lại vì sự thương tiếc của anh mà chậm chạp không chịu ra tay.

Ức Hâm. Mơ hồ nhẹ nhàng gọi một tiếng, động tác của anh cực kỳ mềm nhẹ. Cảm giác quen thuộc trên người cô làm cho anh động tâm. Sự mềm mại như vậy làm cho Lương Đình Hạo lưu luyến không muốn buông tay. Ngoại trừ người kia thì từ trước đến nay anh chưa từng si mê ai như thế. Rốt cuộc cô là ai? Vì sao lại có thể dễ dàng tiến vào sâu trong trái tim anh như vậy, mỗi một vẻ mặt của cô đều làm cho anh say mê không thôi.

Ức Hâm.

Ức Hâm.

Ức Hâm.

...

Gọi tên cô liên tục, lý trí anh bắt đầu ngừng hoạt động.

Cô vẫn không bỏ được, không bỏ anh được. Vì sao lại không hạ quyết tâm được, cô cắn môi khiến mình không ngừng chảy máu, ngay khi đôi môi sắp bị cô cắn nát thì ngón tay ấm áp của anh nhẹ vuốt đôi môi cô để cho cô không được tiếp tục tra tấn chính mình nữa. Anh đang đè ép trên người cô bỗng nhiên rời khỏi khiến cô không tự chủ muốn đến gần anh, ôm chặt anh, trong lúc mê mang Ức Hâm nghe được tiếng cười trầm thấp.

Rồi sau đó bọn họ dây dưa không rời, hai người trên giường hoàn toàn quên mất mục đích ban đầu của mình, hoàn toàn trầm luân trong sự nhiệt tình của nhau.


/144

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status