Nụ hôn cực nóng chạy dọc theo đôi môi non mềm của Mộc Yên xuống dưới, chậm rãi đi xuống cần cổ trắng nõn của cô, Lạc Lạc. Cảm nhận được đôi môi của Dung Lạc ngẫu nhiên nhẹ cắn cô, làm cho Mộc Yên nhịn không được run rẩy cả người, da thịt trắng nõn như ngọc dần dần đỏ ửng. Nhiều dấu hôn đỏ giống như hoa Mân Côi diễm lệ nở rộ trên da thịt cao quý thanh cao của cô, trông rất xinh đẹp.
Càng hôn càng sâu, càng cao trào càng trầm mê, tính tình Dung Lạc luôn lạnh nhạt, nhưng chỉ cần chạm đến Mộc Yên thì lại khó kìm lòng nổi, luôn muốn tới gần cô một chút.
Rời khỏi môi, nhìn khuôn mặt cô đầy vẻ quyến rũ, cố gắng đè nén lắm mới không cúi người hôn cô nữa.
Cục cưng, hôm nay chúng ta đến nhà gia gia. Giọng nói trầm thấp khiêu gợi có chút khàn khàn. Ngón tay thon dài như ngọc giúp cô cài lại từng nút áo trước ngực, dịu dàng hôn xuống đỉnh đầu thơm ngát của cô, Dung Lạc tiếp tục nói, Gia gia muốn gặp em.
Được. Mộc Yên gật đầu, ấn tượng của cô về Nhà họ Dung chỉ giới hạn ở bữa tiệc sinh nhật lần trước. Lạc Lạc. Qua một màn kích hôn, hai tay ôm cổ anh, lúc này Mộc Yên mới nhớ tới, hỏi, Sao anh biết em ở bệnh viện này.
“ Anh đi tìm em, đồng nghiệp của em nói. Dung Lạc vốn đến cửa tòa soạn báo Triêu Dương để chờ cô tan tầm, nhưng lại nghe nói Mộc Yên đến 'Thịnh Ngữ', lúc mới lái xe tới 'Thịnh Ngữ' thì nhìn thấy một cảnh tượng hỗn loạn, nghe nói là Tạ Phong bị một vị tiểu thư đả thương. Nghĩ lại mọi chuyện, anh cũng đoán ra người đả thương Tạ Phong chính là Mộc Yên. Anh biết cục cưng của anh sẽ không đánh người vô duyên vô cớ, chỉ biết là nhất định có người ức hiếp cô, cứ như vậy mang theo tâm trạng cực kỳ không tốt đến bệnh viện, lúc đến nơi thì nhìn thấy cảnh tượng kia rồi cơn tức giận lại dâng lên.
Cục cưng, nếu còn bị ai trêu chọc thì em cứ hung hăng dạy dỗ. Chỉ cần nghĩ tới Tạ Phong động tay động chân với Mộc Yên thì anh lại muốn hủy diệt tên đó.
Em biết rồi, Lạc Lạc. Không phải nói là muốn đi gặp gia gia sao, chúng ta đi nhanh đi.
Ngoan, chúng ta lên phía trước ngồi. Ôm Mộc Yên xuống xe, sau đó đặt cô ngồi vào ghế phụ lái.
Xong xuôi thì bọn họ mới lái xe rời đi.
Xe chạy được nửa đường thì chợt nghe thấy di động Dung Lạc vang lên.
Cục cưng, nghe điện thoại.
Ừ. Lấy điện thoại trong túi áo Dung Lạc ra, trượt mở khóa, Mộc Yên nghe máy, A lô. Giọng đối phương trầm thấp đầy uy nghiêm.
Là ông nội. Mộc Yên cầu cứu nhìn về phía Dung Lạc đang nhíu mi, cô thật sự không quá am hiểu nói chuyện với trưởng bối.
Dung Lạc yêu chiều cười, ý bảo cô ấn nút loa ngoài, giọng nói của Dung Uy vang lên, A Lạc, trước khi con đưa Tiểu Yên tới đây thì ghé qua 'Tụy Hiền Trai' trước đi.
Ông nội, ông muốn mua ngọc thạch sao? Dung Lạc nghi hoặc.
Đúng vậy, con và Tiểu Yên giúp ta chọn một cái đi.
Được, lát nữa bọn con qua đó.
Lạc Lạc, ông nội muốn mua ngọc thạch sao? Là thành phẩm hay là loại ngọc thô?
Nghe cách nói của Mộc Yên chuyên nghiệp như vậy, Dung Lạc cười khẽ, Cục cưng, em còn hiểu về ngọc thạch nữa sao?
Một chút. Trước kia lúc ở nước ngoài có tình cờ chơi đổ thạch để kiếm thêm tiền sinh hoạt cho cuộc sống của cô ở Seattle.
Bởi vì cửa hàng ngọc thạch 'Tụy Hiền Trai' rất gần nhà cũ của Nhà họ Dung, Dung Lạc đậu xe ở nhà sau rồi mới dẫn Mộc Yên đến bên đó.
Mặt tiền cửa hàng được trang hoàng theo phong cách cổ trang, đầy phong cách cổ xưa, ngẩng đầu là có thể thấy được ba chữ 'Tụy Hiền Trai’ ở ngay chính giữa bảng hiệu, chữ viết mạnh mẽ có lực.
Dung Lạc dẫn Tiểu Yên đến. Tay Mộc Yên bị Dung Lạc nắm chặt trong lòng bàn tay, vừa mới tiến vào thì lại bất ngờ gặp mẹ con Dung Li, Lâm Uyển mặt đầy son phấn chủ động tiến lên chào hỏi. Tuy rằng trong lòng vẫn còn sợ hãi vì lần trước ở bữa tiệc Mộc Yên đã ra tay độc ác với Mộc Cẩm, nhưng Lâm Uyển xuất thân thế gia nên rất giỏi che dấu tâm trạng hoảng hốt của mình.
Bác. Chào hỏi đơn giản, không để ý đến Lâm Uyển, ánh mắt Dung Lạc nhìn về phía Dung Li đầy ý lạnh.
Hôm nay gia gia con kêu mọi người đến ăn với nhau một bữa cơm nên tất cả đều đến, không ngờ lại gặp mặt nhau ở đây. Dung Li cười rất ôn hòa, ngồi ở một bên, tao nhã nâng chung trà lên chậm rãi thưởng thức. Một lát sau, bà lại quay đầu nói với Lâm Uyển, Không phải Vũ Thần nói cũng sẽ tới sao, sao bây giờ còn chưa tới, con gọi cho nó hối thúc đi.
Dung Li vừa dứt lời, chợt nghe thấy tiếng nói chuyện vang lên từ trong gian sau của 'Tụy Hiền Trai', Dung lão gia, đây tuyệt đối là hàng thượng phẩm.
Cái này thật đẹp, nhưng mà quản lí Đông có thấy giá quá cao không? Quân nhân như Dung Uy tuy rằng xuất thân thế gia, nhưng ánh mắt luôn rất độc đáo, hơn nữa lại rất tiết kiệm. Lão gia tử mua đồ rất thích cò kè trả giá.
Sắc mặt quản lí Đông nhăn nhó, Giá này quả thật không thể giảm nữa, Phỉ Thúy tốt như vậy đã là giá rất thấp rồi.
Dung Uy đi ra ngoài cùng với Lâm Vũ Thần, mỉm cười, “ Ông ngoại, nếu ông thích thì con mua cho ông là được.
Dung Uy nghe xong chẳng những không vui vẻ mà ngược lại còn nhăn mặt nói, Thằng nhóc thúi, tiền của con không phải tiền sao, sao con lại hào phóng như vậy? Trong lúc nhất thời Lâm Vũ Thần không biết nên nói gì. Tính tình Dung Uy luôn ngang ngược và khó nắm bắt, anh cũng không muốn mình vất vả lắm mới về nhà một lần mà lại làm cho ông không vui nên cũng không thèm nhắc lại nữa. Nhưng mà không ngờ khi anh quay đầu lại thì cô nhóc mà anh vẫn nhớ nhung trong lòng lại bất ngờ xuất hiện trước mắt anh. Mái tóc đen nhánh được cột lên bằng dây buộc tóc tinh xảo màu lam bằng tơ lụa, có vài sợi tóc rũ xuống bên tai. Lâm Vũ Thần chưa bao giờ gặp người nào khiến anh động tâm như vậy, làn da trắng nõn giống như gốm sứ, đôi mắt sâu thẳm như sương mù, lúc cười khẽ thì lông mi cong vút hơi rung lên, đôi môi nhạt nhẽo nhưng lại căng mọng, mỗi cái nhăn mày, nụ cười của cô đều làm cho người khác trầm luân. Một cô nhóc lạnh nhạt lạnh lùng như vậy mà vì sao lúc này lại cười dịu dàng như vậy. Ánh mắt tiếp tục nhìn xuống dưới, nhìn thấy cô đang nắm chặt tay một người đàn ông khác, anh hơi giật mình đồng thời cảm thấy có chút đau lòng khó hiểu.
A Lạc, con dẫn Tiểu Yên lại đây. Lúc này khuôn mặt nghiêm túc nhăn nhó của Dung Uy đầy ý cười, dù sao Dung Lạc là do ông một tay nuôi lớn nên ông cũng thân thiết với anh hơn.
Ông nội. Dưới ánh mắt hiền lành nhu hòa của Dung Uy, Mộc Yên cũng không làm kiêu mà
Càng hôn càng sâu, càng cao trào càng trầm mê, tính tình Dung Lạc luôn lạnh nhạt, nhưng chỉ cần chạm đến Mộc Yên thì lại khó kìm lòng nổi, luôn muốn tới gần cô một chút.
Rời khỏi môi, nhìn khuôn mặt cô đầy vẻ quyến rũ, cố gắng đè nén lắm mới không cúi người hôn cô nữa.
Cục cưng, hôm nay chúng ta đến nhà gia gia. Giọng nói trầm thấp khiêu gợi có chút khàn khàn. Ngón tay thon dài như ngọc giúp cô cài lại từng nút áo trước ngực, dịu dàng hôn xuống đỉnh đầu thơm ngát của cô, Dung Lạc tiếp tục nói, Gia gia muốn gặp em.
Được. Mộc Yên gật đầu, ấn tượng của cô về Nhà họ Dung chỉ giới hạn ở bữa tiệc sinh nhật lần trước. Lạc Lạc. Qua một màn kích hôn, hai tay ôm cổ anh, lúc này Mộc Yên mới nhớ tới, hỏi, Sao anh biết em ở bệnh viện này.
“ Anh đi tìm em, đồng nghiệp của em nói. Dung Lạc vốn đến cửa tòa soạn báo Triêu Dương để chờ cô tan tầm, nhưng lại nghe nói Mộc Yên đến 'Thịnh Ngữ', lúc mới lái xe tới 'Thịnh Ngữ' thì nhìn thấy một cảnh tượng hỗn loạn, nghe nói là Tạ Phong bị một vị tiểu thư đả thương. Nghĩ lại mọi chuyện, anh cũng đoán ra người đả thương Tạ Phong chính là Mộc Yên. Anh biết cục cưng của anh sẽ không đánh người vô duyên vô cớ, chỉ biết là nhất định có người ức hiếp cô, cứ như vậy mang theo tâm trạng cực kỳ không tốt đến bệnh viện, lúc đến nơi thì nhìn thấy cảnh tượng kia rồi cơn tức giận lại dâng lên.
Cục cưng, nếu còn bị ai trêu chọc thì em cứ hung hăng dạy dỗ. Chỉ cần nghĩ tới Tạ Phong động tay động chân với Mộc Yên thì anh lại muốn hủy diệt tên đó.
Em biết rồi, Lạc Lạc. Không phải nói là muốn đi gặp gia gia sao, chúng ta đi nhanh đi.
Ngoan, chúng ta lên phía trước ngồi. Ôm Mộc Yên xuống xe, sau đó đặt cô ngồi vào ghế phụ lái.
Xong xuôi thì bọn họ mới lái xe rời đi.
Xe chạy được nửa đường thì chợt nghe thấy di động Dung Lạc vang lên.
Cục cưng, nghe điện thoại.
Ừ. Lấy điện thoại trong túi áo Dung Lạc ra, trượt mở khóa, Mộc Yên nghe máy, A lô. Giọng đối phương trầm thấp đầy uy nghiêm.
Là ông nội. Mộc Yên cầu cứu nhìn về phía Dung Lạc đang nhíu mi, cô thật sự không quá am hiểu nói chuyện với trưởng bối.
Dung Lạc yêu chiều cười, ý bảo cô ấn nút loa ngoài, giọng nói của Dung Uy vang lên, A Lạc, trước khi con đưa Tiểu Yên tới đây thì ghé qua 'Tụy Hiền Trai' trước đi.
Ông nội, ông muốn mua ngọc thạch sao? Dung Lạc nghi hoặc.
Đúng vậy, con và Tiểu Yên giúp ta chọn một cái đi.
Được, lát nữa bọn con qua đó.
Lạc Lạc, ông nội muốn mua ngọc thạch sao? Là thành phẩm hay là loại ngọc thô?
Nghe cách nói của Mộc Yên chuyên nghiệp như vậy, Dung Lạc cười khẽ, Cục cưng, em còn hiểu về ngọc thạch nữa sao?
Một chút. Trước kia lúc ở nước ngoài có tình cờ chơi đổ thạch để kiếm thêm tiền sinh hoạt cho cuộc sống của cô ở Seattle.
Bởi vì cửa hàng ngọc thạch 'Tụy Hiền Trai' rất gần nhà cũ của Nhà họ Dung, Dung Lạc đậu xe ở nhà sau rồi mới dẫn Mộc Yên đến bên đó.
Mặt tiền cửa hàng được trang hoàng theo phong cách cổ trang, đầy phong cách cổ xưa, ngẩng đầu là có thể thấy được ba chữ 'Tụy Hiền Trai’ ở ngay chính giữa bảng hiệu, chữ viết mạnh mẽ có lực.
Dung Lạc dẫn Tiểu Yên đến. Tay Mộc Yên bị Dung Lạc nắm chặt trong lòng bàn tay, vừa mới tiến vào thì lại bất ngờ gặp mẹ con Dung Li, Lâm Uyển mặt đầy son phấn chủ động tiến lên chào hỏi. Tuy rằng trong lòng vẫn còn sợ hãi vì lần trước ở bữa tiệc Mộc Yên đã ra tay độc ác với Mộc Cẩm, nhưng Lâm Uyển xuất thân thế gia nên rất giỏi che dấu tâm trạng hoảng hốt của mình.
Bác. Chào hỏi đơn giản, không để ý đến Lâm Uyển, ánh mắt Dung Lạc nhìn về phía Dung Li đầy ý lạnh.
Hôm nay gia gia con kêu mọi người đến ăn với nhau một bữa cơm nên tất cả đều đến, không ngờ lại gặp mặt nhau ở đây. Dung Li cười rất ôn hòa, ngồi ở một bên, tao nhã nâng chung trà lên chậm rãi thưởng thức. Một lát sau, bà lại quay đầu nói với Lâm Uyển, Không phải Vũ Thần nói cũng sẽ tới sao, sao bây giờ còn chưa tới, con gọi cho nó hối thúc đi.
Dung Li vừa dứt lời, chợt nghe thấy tiếng nói chuyện vang lên từ trong gian sau của 'Tụy Hiền Trai', Dung lão gia, đây tuyệt đối là hàng thượng phẩm.
Cái này thật đẹp, nhưng mà quản lí Đông có thấy giá quá cao không? Quân nhân như Dung Uy tuy rằng xuất thân thế gia, nhưng ánh mắt luôn rất độc đáo, hơn nữa lại rất tiết kiệm. Lão gia tử mua đồ rất thích cò kè trả giá.
Sắc mặt quản lí Đông nhăn nhó, Giá này quả thật không thể giảm nữa, Phỉ Thúy tốt như vậy đã là giá rất thấp rồi.
Dung Uy đi ra ngoài cùng với Lâm Vũ Thần, mỉm cười, “ Ông ngoại, nếu ông thích thì con mua cho ông là được.
Dung Uy nghe xong chẳng những không vui vẻ mà ngược lại còn nhăn mặt nói, Thằng nhóc thúi, tiền của con không phải tiền sao, sao con lại hào phóng như vậy? Trong lúc nhất thời Lâm Vũ Thần không biết nên nói gì. Tính tình Dung Uy luôn ngang ngược và khó nắm bắt, anh cũng không muốn mình vất vả lắm mới về nhà một lần mà lại làm cho ông không vui nên cũng không thèm nhắc lại nữa. Nhưng mà không ngờ khi anh quay đầu lại thì cô nhóc mà anh vẫn nhớ nhung trong lòng lại bất ngờ xuất hiện trước mắt anh. Mái tóc đen nhánh được cột lên bằng dây buộc tóc tinh xảo màu lam bằng tơ lụa, có vài sợi tóc rũ xuống bên tai. Lâm Vũ Thần chưa bao giờ gặp người nào khiến anh động tâm như vậy, làn da trắng nõn giống như gốm sứ, đôi mắt sâu thẳm như sương mù, lúc cười khẽ thì lông mi cong vút hơi rung lên, đôi môi nhạt nhẽo nhưng lại căng mọng, mỗi cái nhăn mày, nụ cười của cô đều làm cho người khác trầm luân. Một cô nhóc lạnh nhạt lạnh lùng như vậy mà vì sao lúc này lại cười dịu dàng như vậy. Ánh mắt tiếp tục nhìn xuống dưới, nhìn thấy cô đang nắm chặt tay một người đàn ông khác, anh hơi giật mình đồng thời cảm thấy có chút đau lòng khó hiểu.
A Lạc, con dẫn Tiểu Yên lại đây. Lúc này khuôn mặt nghiêm túc nhăn nhó của Dung Uy đầy ý cười, dù sao Dung Lạc là do ông một tay nuôi lớn nên ông cũng thân thiết với anh hơn.
Ông nội. Dưới ánh mắt hiền lành nhu hòa của Dung Uy, Mộc Yên cũng không làm kiêu mà
|
/144
|

