Nhìn người đàn ông tỏa khí lạnh đang bước từng bước tới đây, Đàm Kiệt vội vàng lui qua một bên, mặc kệ tức giận cỡ nào cũng không dám lên tiếng nói một câu.
Dung Lạc lạnh lẽo liếc qua người đàn ông đã lui về phía sau Tạ Thần, sắc mặt ủ dột, Sao lại thế này? Vài chữ ngắn gọn lại lạnh lẽo.
Dung Lạc, đây chỉ là hiểu lầm, nhất định là hiểu lầm, nói rõ không phải sẽ tốt đẹp sao? Tạ Thần nhìn thấy ánh mắt tàn ác của Dung Lạc, cố gắng ép mình mỉm cười.
Hiểu lầm? Giọng điệu hoài nghi làm cho Tạ Thần đổ mồ hôi lạnh giữa mùa hè nóng bức, anh biết Dung Lạc mà đến thì mọi chuyện sẽ càng to.
Đúng vậy đúng vậy. Tạ Thần cố gắng cười gượng.
Đây cũng là hiểu lầm? Trừng mắt nhìn Tạ Phong nắm chặt tay Mộc Yên, khí lạnh trên người Dung Lạc lại tăng thêm một phần.
Đây là... Tạ Thần đang không biết nên giải thích thế nào thì đã bị giọng nói đè nén tức giận của Dung Lạc ngắt ngang.
Gỡ ra cho tôi!
Phải chờ Tạ Phong tỉnh lại, Dung Lạc, cậu cũng biết hành động trong tiềm thức của người hôn mê, trước khi nó tỉnh lại thì không có cách nào...
Gỡ ra! Giọng nói lạnh lùng làm cho phòng bệnh sáng ngời trở nên u ám trong nháy mắt.
Không phải tớ không muốn giúp bọn họ, nhưng thật sự không có biện pháp, Tiểu Phong sẽ lập tức tỉnh lại, cậu không có thể chờ một chút sao! Tuy rằng Tạ Thần cũng rất sợ Dung Lạc, nhưng dù sao cũng là bạn tốt, thấy cậu ta cố chấp không nể tình như vậy, anh cũng chỉ có thể kiên trì phản bác.
Dung Lạc nhíu mi lại, đi qua ôm lấy Mộc Yên hỏi, Cục cưng, sao em lại gặp được anh ta?
Mộc Yên ngồi ở trên ghế, đầu tựa vào thắt lưng Dung Lạc rồi cọ cọ, uất ức nói, Lạc Lạc, là anh ta đến trêu chọc em trước, em chỉ muốn dạy dỗ anh ta một chút thôi.
Tạ Thần! Dung Lạc tức giận, Nhị thiếu Nhà họ Tạ mấy người muốn bị mất tiền đồ sao?
Giọng điệu uy hiếp làm cho Tạ Thần bất đắc dĩ, Dung Lạc, Nhị thiếu Nhà họ Tạ đã bị Mộc Yên của cậu ra tay đánh đến mức nằm trên giường bệnh, cậu còn muốn thế nào nữa?
Đó là do cậu ta xứng đáng!
Tạ Thần đứng ở một bên nhịn không được giật giật khóe miệng, anh thật sự không biết Dung Lạc lại không phân rõ phải trái như vậy. Còn bà cô kia thì lại nói là chỉ dạy dỗ một chút thôi, một chút của cô đã làm cho Nhị thiếu Nhà họ Tạ chúng tôi bị gãy xương sườn đó!
Dung Lạc cúi đầu, ánh mắt nhìn Mộc Yên nhu hòa hơn rất nhiều, anh nghiêm túc nói, Cục cưng, ở bên ngoài nhất định phải tự bảo vệ mình, không cần phải hạ thủ lưu tình với người khác! Có người dám trêu chọc em, em nhất định phải hung hăng dạy dỗ hắn. Người khác động đến em một, em phải trả lại cho hắn mười! Xảy ra chuyện gì thì đã có anh ở đây! Hiểu chưa?
Ừ. Mộc Yên ngoan ngoãn gật đầu.
A! Nghe Dung Lạc nghiêm túc dặn dò Mộc Yên, Tạ Thần nhịn không được đen mặt lại: Đã từng gặp qua người nối giáo cho giặc nhưng chưa từng thấy ai nối giáo một cách trắng trợn như vậy.
Lạc Lạc. Mộc Yên ngửa đầu nhìn Dung Lạc, nhẹ giọng gọi anh.
Làm sao vậy?
Lạc Lạc, tay đau! Giọng nói uất ức.
Tạ Thần vừa nghe thấy vậy thì bị hoảng sợ, bà cô nhỏ này là cố tình đi! Thật ra anh đã hiểu lầm Mộc Yên, cánh tay trái của Mộc Yên đã từng bị thương, bị Tạ Phong nắm chặt một lúc lâu, máu không lưu thông nên cả cánh tay đều đau.
Tạ Thần! Dung Lạc rống giận.
Bắt anh ta buông tay ra! Trừng mắt nhìn Tạ Thần nằm trên giường bệnh, giọng nói Dung Lạc lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng.
Thấy vậy, Tạ Thần nhẫn nại giải thích: Không phải nói chờ Tiểu Phong tỉnh
|
/144
|

