Thịnh Sủng Bà Xã Phúc Hắc

Chương 107 - Chương 107

/144


Tiểu Yên, vì sao vừa thấy người đến là tôi thì em lại lập tức rời khỏi đó? Đôi mắt phượng hẹp dài đầy vẻ đau lòng, nhìn Mộc Yên đứng ở trước mặt mình, vẻ mặt Tạ Phong rất phức tạp.

Tôi bỏ đi không liên quan đến Tạ Phong tiên sinh. Giọng nói lạnh lẽo như băng như một cây đao đâm thẳng vào lòng Tạ Phong.

Em là trợ lý của tòa soạn Triêu Dương sao? Khuôn mặt đẹp hơi nhăn, thu lại biểu cảm bi thương vừa rồi, trêu tức nói, Nhà họ Dung còn bắt em ra ngoài kiếm tiền ư?

Chúng ta không quen. Lướt qua Tạ Phong, Mộc Yên không muốn nói nhiều với anh. Cô vốn không có hứng thú với vị trí trợ lý tổng thanh tra của tòa soạn Triêu Dương, bây giờ lại gặp Tạ Phong ở đây, nếu Dung Lạc không thích cô đi với Tạ Phong thì cô cũng không muốn ở đây lấy thông tin nữa, vì vậy vẫn nên nhanh chóng bỏ đi thì tốt hơn, nhưng mà lại không ngờ gặp anh ở đây.

Giỏi cho một câu chúng ta không quen, Tạ Phong không còn kiên nhẫn với Mộc Yên nữa, kéo tay trái của cô qua, giữ tay cô đè qua một bên xe, Mộc Yên nhíu mi nhanh chóng giãy dụa, nhưng lại không ngờ rằng Tạ Phong lại có sức quá lớn. Hơn nữa cánh tay trái của cô đã từng bị thương nên bị Tạ Phong giữ chặt ở phía sau thì không thể dùng sức được. Đáng chết, người đàn ông này còn biết nhược điểm của cô!

Buông ra! Mộc Yên lạnh lùng trừng mắt nhìn anh.

Yên Yên. Tạ Phong nghiêng người về phía trước, khiêu gợi thâm tình nỉ non, như là đôi tình nhân xa cách lâu ngày gặp lại vậy, đôi mắt màu hổ phách cũng đầy thâm tình.

Cút! Không chút khách sáo đá một cước vào đầu gối anh, ngoại trừ Dung Lạc thì Mộc Yên rất ghét đụng chạm với bất cứ ai. Nhưng không ngờ Tạ Phong lại chịu đựng đau, không hề có ý buông cô ra, ngược lại càng nắm càng chặt, quả thực có thể bẻ gãy xương cốt của cô, Mộc Yên kinh sợ, người đàn ông này đã từng được huấn luyện.

Yên Yên, sao em lại có thể nhẫn tâm với anh như vậy? Giọng nói nhẹ nhàng mềm mại, thậm chí còn có ý làm nũng, ngón tay trắng nõn đang muốn xoa mặt của cô thì lại bị cô quay đầu né tránh.

Tốt nhất anh bỏ tay ra cho tôi! Ngũ quan xinh xắn nhiễm đầy ý lạnh, bị Tạ Phong động đến vết thương cũ trên cánh tay trái, Mộc Yên nhịn không được hít một ngụm khí lạnh.

Buông tay? Khuôn mặt Tạ Phong đầy ý cười, cười đến khuynh thành, ánh mắt lại đầy vẻ ác độc và bi thương, Sao vậy, Yên Yên, anh làm em đau sao? Không có dịu dàng như Dung Lạc phải không? Giọng điệu đột nhiên cao lên, cứ nghĩ đến cảnh cô và Dung Lạc vô cùng thân thiết thì Tạ Phong lại điên cuồng không khống chế được. Em thật sự nghĩ Dung Lạc tốt như vậy sao? Lòng dạ tên đó nham hiểm hơn em tưởng tượng rất nhiều!

Không liên quan gì đến anh. Vết thương cũ trên cánh tay trái có chút đau, Mộc Yên dùng sức giãy dụa nhưng lại bị Tạ Phong giữ chặt lấy.

Yên Yên, anh thích em! Đột nhiên Tạ Phong bình tĩnh lại rồi bất ngờ dịu dàng thông báo.

Mộc Yên nhíu mi, phức tạp nhìn Tạ Phong, cô cảm thấy kỳ lạ, vì sao gần đây cứ nghe được mấy lời khó hiểu vậy, đầu tiên là Lưu Nhân Nhân sau đó lại là Tạ Phong, cả nam lẫn nữ cứ đến liên tục.

Tạ Phong tiên sinh, tốt nhất anh nhanh chóng buông tôi ra, tôi cũng không có tâm trạng nghe anh đùa giỡn. Bọn họ cũng chỉ gặp mặt vài lần, nhưng Mộc Yên lại không biết mình có sức quyến rũ lớn như vậy.

Yên Yên, anh không hề giỡn, anh thật sự thích em, thích từ lâu rồi. Thấy cô không tin, Tạ Phong lại nhấn mạnh thêm mấy lần.

Tôi không thích anh. Giọng điệu chắc chắn làm cho Tạ Phong như rơi vào Địa ngục. Nắm lấy cổ tay cô, dùng sức đè Mộc Yên lên xe thể thao, giữ chặt thắt lưng của cô áp sát vào cửa xe. Nhìn đôi môi hồng trước mắt, cơn tức bắt đầu sôi trào rồi hung hăng hôn lên môi cô nhưng lại bị Mộc Yên né tránh sau đó đá anh một cước.

Thấy Tạ Phong vừa bị đá văng ra đã muốn tiến lên bắt cô, Mộc Yên nâng chân trái lên hung hăng đá vào bụng anh, ai ngờ Tạ Phong bị thương nặng vẫn chưa từ bỏ ý định. Mộc Yên nhíu mi, đùi phải bổ xuống vai Tạ Phong làm cho anh chống đỡ không được ói ra một ngụm máu. Yên Yên! Tạ Phong rống giận, dùng sức cầm lấy đùi phải của cô vừa mới đánh vào người mình.

Mộc Yên cố gắng né tránh nhưng lại bị đối phương cầm chặt lấy, động cũng không thể động.

Không nên đụng đến điểm mấu chốt của anh. Theo Tạ Phong nắm chặt lấy mắt cá chân của cô, nhưng cô lại đá một cước vào ngực anh. Không chịu được vết thương nặng như thế, Tạ Phong lại ói ra hai ngụm máu nữa, nhưng vẫn ôm chặt lấy đùi phải của cô không buông.

Buông tay! Mộc Yên gầm lên.

Không buông! Bởi vì liên tục bị Mộc Yên đá nên Tạ Phong mất máu, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.

Muốn chết! Không thể rút đùi phải trở về, nhìn thấy anh đã tái nhợt mặt mà vẫn ôm chặt cô không buông thì sắc mặt Mộc Yên cũng trở nên rất khó coi, cô không biết vì sao Tạ Phong lại cố chấp như vậy.

Lại dùng sức một lần nữa, Mộc Yên nhanh chóng


/144

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status