A! Cùng với tiếng xương gãy là tiếng kêu đau đớn thảm thiết.
Dám cướp túi xách của tao, muốn chết sao! Đá thẳng vào xương sườn của người đàn ông, cô không có kiểm tra thử xem cái túi quý báu cỡ nào mà lại vươn bàn tay dính máu tươi lên moi chiếc nhẫn từ bên trong túi tiền của hắn ta ra, dưới ánh mặt trời, chiếc nhẫn bạch kim chiếu sáng lập lòe.
Ngón tay thon dài xinh đẹp chậm rãi đeo chiếc nhẫn lên ngón áp út, rồi nhặt cái túi xách trên đất lên đưa cho cô gái vẫn đứng im lặng bên cạnh cô, “Cầm lấy đi, chắc cô cũng bị anh ta cướp đồ! Mái tóc xinh đẹp màu rám nắng được vén lên, để lộ ra đôi xinh đẹp, đến khi nhìn thấy rõ người đứng bên cạnh cô là ai thì động tác của cô lập tức cứng đờ, trên mặt đầy cảm xúc phức tạp. A Yên! Trợn trừng mắt lên, cô sững sờ tại chỗ.
Cẩn thận! Mộc Yên kéo cô đang kinh ngạc qua một bên, tiến lên đá người đàn ông đang định đánh lén sau lưng một cước. A! Anh ta kêu la thảm thiết, cổ tay, các đốt ngón tay bị đá gãy, con dao trong tay cũng bị rơi xuống, lúc này anh đã không còn chút sức lực nào để đứng lên nữa. Anh đau đến mức lăn lộn trên đất, thật không biết là gặp phải xui xẻo gì, trộm cái gì không trộm, gặp phải hai con đàn bà độc ác như vậy!
Nhìn cô xoay người lại kiểm tra cái túi, Mộc Yên lạnh lùng nói, Nó không phải của tớ.
Đi đến cuối ngõ có rất ít người qua lại, Mộc Yên nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của cố, lạnh lùng nói, Giải thích!
Vài sợi tóc rơi xuống trán cô, cô cười khẽ nói, A Yên, cậu vẫn lạnh lùng bình tĩnh như trước nha, tớ chết đi sống lại mà cũng không thấy cậu bất ngờ! Nói xong, cô còn giở tính trẻ con vươn tay xoa mặt Mộc Yên.
Tiểu Thất! Mộc Yên cầm lấy bàn tay đang làm loạn trên mặt cô rồi nhíu mi.
Tuy rằng trên mặt vẫn không có phản ứng gì, nhưng cảm xúc trong lòng vẫn dâng trào. Cô không nhìn lầm, thật sự là Hoắc Thất!
A Yên, đã lâu không gặp! Hoắc Thất híp mắt lại, giữa hàng lông mày xếch đúng là có sự ác độc của đồng loại. Nói xong, Hoắc Thất dùng sức bay lên trời, đùi phải đá vào người Mộc Yên nhanh như tia chớp, Mộc Yên thấy vậy thì nhếch môi đỏ mọng lên, có chút tà tứ, nhảy lên không trung vươn chân trái ra đỡ đòn tấn công này của Hoắc Thất.
Hai tia lửa điện chạm nhau, hai người phụ nữ cũng hòa quyện cùng một chỗ.
Đánh khoảng vài cái, Hoắc Thất hiểu ý cười, lại chủ động tấn công, một đôi chân dài xé gió đá nhanh về phía Mộc Yên.
Mộc Yên lắc mình, nhẹ nhàng né tránh rồi đá một cước trúng vai phải Hoắc Thất, Hoắc Thất lảo đảo vài bước rồi ngồi xuống đất, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Mộc Yên, há mồm thở dốc, cười to, Nhiều năm như vậy, so chiêu với A Yên vẫn thấy thoải mái nhất!
Mộc Yên vươn tay, kéo Hoắc Thất đang ngồi trên đất đứng dậy, giống như lúc trước, khi bị người khác đả bại thì đã vô số lần Hoắc Thất vươn tay ra với cô. Có một số việc, giữa hai người không cần phải nói nhiều lời.
Giải thích. Giọng nói lạnh lùng vang lên, Mộc Yên vẫn kéo lấy Hoắc Thất như trước, lạnh lùng nhìn cô. Bao nhiêu chuyện trong quá khứ cô không dám nhớ lại, trong số đó nhiều nhất là về Hoắc Thất.
A Yên, sau này tớ sẽ từ từ kể lại cho cậu nghe được không? Khuôn mặt Hoắc Thất trở nên tái nhợt trong nháy mắt, điều này làm cho cô trông tiều tụy đi rất nhiều.
Mộc Yên nhíu mi, đành phải gật đầu đồng ý. Hoắc Thất còn sống là tốt rồi, những chuyện khác cô có thể từ từ nói sau, đó là vết sẹo của cô, khi đụng đến còn đau hơn so với lột da rút xương.
Tiểu Thất, cậu đang rất nguy hiểm. Cô không chết, Blackflame tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô.
Đúng vậy. Hoắc Thất cười khổ, Cho nên tớ trở về quốc gia của mình để trốn, trốn Đông trốn Tây, cuộc sống coi như không có gì vướng bận. Chỉ cần
Dám cướp túi xách của tao, muốn chết sao! Đá thẳng vào xương sườn của người đàn ông, cô không có kiểm tra thử xem cái túi quý báu cỡ nào mà lại vươn bàn tay dính máu tươi lên moi chiếc nhẫn từ bên trong túi tiền của hắn ta ra, dưới ánh mặt trời, chiếc nhẫn bạch kim chiếu sáng lập lòe.
Ngón tay thon dài xinh đẹp chậm rãi đeo chiếc nhẫn lên ngón áp út, rồi nhặt cái túi xách trên đất lên đưa cho cô gái vẫn đứng im lặng bên cạnh cô, “Cầm lấy đi, chắc cô cũng bị anh ta cướp đồ! Mái tóc xinh đẹp màu rám nắng được vén lên, để lộ ra đôi xinh đẹp, đến khi nhìn thấy rõ người đứng bên cạnh cô là ai thì động tác của cô lập tức cứng đờ, trên mặt đầy cảm xúc phức tạp. A Yên! Trợn trừng mắt lên, cô sững sờ tại chỗ.
Cẩn thận! Mộc Yên kéo cô đang kinh ngạc qua một bên, tiến lên đá người đàn ông đang định đánh lén sau lưng một cước. A! Anh ta kêu la thảm thiết, cổ tay, các đốt ngón tay bị đá gãy, con dao trong tay cũng bị rơi xuống, lúc này anh đã không còn chút sức lực nào để đứng lên nữa. Anh đau đến mức lăn lộn trên đất, thật không biết là gặp phải xui xẻo gì, trộm cái gì không trộm, gặp phải hai con đàn bà độc ác như vậy!
Nhìn cô xoay người lại kiểm tra cái túi, Mộc Yên lạnh lùng nói, Nó không phải của tớ.
Đi đến cuối ngõ có rất ít người qua lại, Mộc Yên nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của cố, lạnh lùng nói, Giải thích!
Vài sợi tóc rơi xuống trán cô, cô cười khẽ nói, A Yên, cậu vẫn lạnh lùng bình tĩnh như trước nha, tớ chết đi sống lại mà cũng không thấy cậu bất ngờ! Nói xong, cô còn giở tính trẻ con vươn tay xoa mặt Mộc Yên.
Tiểu Thất! Mộc Yên cầm lấy bàn tay đang làm loạn trên mặt cô rồi nhíu mi.
Tuy rằng trên mặt vẫn không có phản ứng gì, nhưng cảm xúc trong lòng vẫn dâng trào. Cô không nhìn lầm, thật sự là Hoắc Thất!
A Yên, đã lâu không gặp! Hoắc Thất híp mắt lại, giữa hàng lông mày xếch đúng là có sự ác độc của đồng loại. Nói xong, Hoắc Thất dùng sức bay lên trời, đùi phải đá vào người Mộc Yên nhanh như tia chớp, Mộc Yên thấy vậy thì nhếch môi đỏ mọng lên, có chút tà tứ, nhảy lên không trung vươn chân trái ra đỡ đòn tấn công này của Hoắc Thất.
Hai tia lửa điện chạm nhau, hai người phụ nữ cũng hòa quyện cùng một chỗ.
Đánh khoảng vài cái, Hoắc Thất hiểu ý cười, lại chủ động tấn công, một đôi chân dài xé gió đá nhanh về phía Mộc Yên.
Mộc Yên lắc mình, nhẹ nhàng né tránh rồi đá một cước trúng vai phải Hoắc Thất, Hoắc Thất lảo đảo vài bước rồi ngồi xuống đất, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Mộc Yên, há mồm thở dốc, cười to, Nhiều năm như vậy, so chiêu với A Yên vẫn thấy thoải mái nhất!
Mộc Yên vươn tay, kéo Hoắc Thất đang ngồi trên đất đứng dậy, giống như lúc trước, khi bị người khác đả bại thì đã vô số lần Hoắc Thất vươn tay ra với cô. Có một số việc, giữa hai người không cần phải nói nhiều lời.
Giải thích. Giọng nói lạnh lùng vang lên, Mộc Yên vẫn kéo lấy Hoắc Thất như trước, lạnh lùng nhìn cô. Bao nhiêu chuyện trong quá khứ cô không dám nhớ lại, trong số đó nhiều nhất là về Hoắc Thất.
A Yên, sau này tớ sẽ từ từ kể lại cho cậu nghe được không? Khuôn mặt Hoắc Thất trở nên tái nhợt trong nháy mắt, điều này làm cho cô trông tiều tụy đi rất nhiều.
Mộc Yên nhíu mi, đành phải gật đầu đồng ý. Hoắc Thất còn sống là tốt rồi, những chuyện khác cô có thể từ từ nói sau, đó là vết sẹo của cô, khi đụng đến còn đau hơn so với lột da rút xương.
Tiểu Thất, cậu đang rất nguy hiểm. Cô không chết, Blackflame tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô.
Đúng vậy. Hoắc Thất cười khổ, Cho nên tớ trở về quốc gia của mình để trốn, trốn Đông trốn Tây, cuộc sống coi như không có gì vướng bận. Chỉ cần
|
/144
|

