Sáng sớm, tại tòa soạn báo Triêu Dương.
A Cửu đưa Mộc Yên tới cửa, nói vài câu rồi quay đầu xe về Nhà họ Dung.
Mộc Yên vừa mới đi đến cửa tòa soạn thì đã nhìn thấy vô số ánh mắt khác thường nhìn cô, xoi mói bàn tán, Mộc Yên nhíu mi, những người đó bị khí lạnh trên người cô làm cho sợ nên không nhìn cô nữa.
Khi nhìn thấy chung quanh tòa soạn tụ tập đầy người, Mộc Yên đi về phía trước vài bước, lướt qua đám người nhìn thấy một tấm hình dán ở trên bảng thông báo, nhưng Mộc Yên liếc mắt một cái là có thể nhìn ra đó là ảnh chụp cô và Dung Lạc hôn nhau ở cửa tòa soạn báo, bởi vì chụp cận cảnh cô, Dung Lạc đưa lưng về phía màn ảnh cho nên không bị chụp thấy mặt. Dưới ảnh chụp còn có một tờ giấy A4, có người cố ý nói Mộc Yên không chỉ thích đàn ông mà còn bị đại gia bao nuôi. Văn hay ảnh đẹp, thật không hổ là do người của tòa soạn làm. Người nghị luận thấy đương sự đi đến thì đều im miệng, trong nháy mắt đại sảnh trở nên yên tĩnh.
Tin tức thật sự kỳ quái, Mộc Yên nhíu mi, cố gắng đè nén sự thô bạo trong mắt.
A, A Yên thật sự thích đàn, đàn ông sao?” Lưu Nhân Nhân cắn răng, cô đứng trong đám người run rẩy hỏi.
Không liên quan đến cô. Giọng điệu lạnh lẽo gần như làm đóng băng cả không khí. Câu nói này khiến cho trái tim của Lưu Nhân Nhân tan nát.
A, A Yên, dù có thế nào thì cậu cũng không nên qua lại với đàn ông như vậy. Nếu cậu cần tiền, tôi, tôi có thể cho cậu, không nên bị tên đó.. Lúc Lưu Nhân Nhân nói ra những lời này thì không chỉ có Triệu hằng ở phía sau cô giật mình mà ngay cả những người đứng xem cũng vậy.
Bị tên đó làm gì? Mộc Yên bỗng nhiên cười khẽ, mặt đầy vẻ quyến rũ, nghiêng người về phía trước, lúc Lưu Nhân Nhân phản ứng lại thì đã cảm thấy cổ tay có chút đau, không hề có chút thương hương tiếc ngọc nào, không khách sáo đè Lưu Nhân Nhân lên vách tường, giữ chặt thắt lưng của cô, ép chặt cô lên mặt đá cẩm thạch.
Mau chóng xóa sạch những ý nghĩ dơ bẩn trong đầu cô đi cho tôi! Trước mặt mọi người, Mộc Yên nắm lấy cằm Lưu Nhân Nhân thật chặt khiến Lưu Nhân Nhân đau đến mức cắn nát môi, hành động thô bạo như vậy làm cho tất cả mọi người bị chấn động.
Tôi không hề xấu xa như mấy người nghĩ! Mộc Yên hừ lạnh, những lời này là nói cho mọi người nghe, cô đã cho những người bàn tán về cô một cơ hội, nhưng bọn họ không nên đụng chạm đến điểm mấu chốt của cô, mà có một điều rất rõ ràng là điểm mấu chốt đó chính là Dung Lạc.
Ngón tay không ngừng co rút, mắt Mộc Yên lạnh như băng, siết chặt cằm Lưu Nhân Nhân khiến cô thấy đau, Đừng có ý thương hại tôi, tôi không cần!
A Yên, tôi, tôi thích cậu.
Mộc Yên, cậu không thể đối xử với cô ấy (tôi) như vậy! Triệu Hằng và Lưu Nhân Nhân đồng thời lên tiếng, hai giọng nói hòa lẫn vào nhau tạo ra một bầu không khí kỳ lạ.
Mộc Yên nhíu mi, sắc mặt đầy phức tạp, buông Lưu Nhân Nhân đang tái nhợt mặt ra, Triệu hằng đi lên phía trước ôm cô vào trong ngực nhưng lại bị Lưu Nhân Nhân đẩy ra.
Mộc Yên lạnh mắt nhìn người xung quanh, vẻ mặt lạnh lùng nói, Thu lại mấy cái suy đoán xấu xa của mấy người đi, tôi là phụ nữ vì vậy nên thích đàn ông. Cô vừa nói xong lời này thì tất cả mọi người đều hít một ngụm khí lạnh. Còn mặt Lưu Nhân Nhân thì tái nhợt ngã vào trong lòng Triệu Hằng.
Còn nữa! Ngay khi mọi người đã hoàn toàn giật mình
|
/144
|

