Bệnh viện Hoài Tây Lộ.
Trên sàn nhà lạnh như băng, Mộc Cẩm ôm Hứa Nhã Như nhịn không nổi nữa khóc lớn tiếng lên.
Mẹ, mẹ, tiện nhân kia quá lợi hại, chúng ta đấu không lại cô ta! Sắc mặt Mộc Cẩm tái nhợt nhanh tay ôm lấy cánh tay Hứa Nhã Như.
Nhưng càng ôm thì càng cảm thấy không đúng, nhớ tới từ lúc cô bị Mộc Quốc Hồng đuổi ra khỏi nhà họ Mộc đã hai ba tháng không gặp Hứa Nhã Như, cả người Hứa Nhã Như tiều tụy không ít, hơn nữa cánh tay của bà có cảm giác lạnh lẽo, giống như là đang ôm một cây sắt thép lạnh như băng.
A! Đẩy Hứa Nhã Như ra, Mộc Cẩm thét chói tai, Mẹ... Mẹ... Cánh tay của mẹ, nó đâu rồi?
Hứa Nhã Như bị đẩy về phía mép giường, lảo đảo một cái, rồi đập đầu vào thành giường, Rầm! Hứa Nhã Như mơ màng đứng lên, sờ soạng vết thương trên trán, chảy máu.
Người canh chừng bên ngoài nghe thấy tiếng động thì vội vàng đi vào đè Mộc Cẩm đang điên cuồng lại, bác sĩ phụ trách Mộc Cẩm nâng Hứa Nhã Như dậy nhịn không được trách cứ, Hứa phu nhân, không phải đã nói bà đừng gặp mặt Mộc Cẩm tiểu thư rồi sao, cô ta sẽ đánh bà, sao bà lại không nghe vậy” Ông lấy thuốc sát trùng trong hòm thuốc ra, lau miệng vết thương cho Hứa Nhã Như.
Hứa Nhã Như đang trong cơn mơ màng cũng dần khôi phục thần trí, nhìn Mộc Cẩm đang bị thương mà lại bị đè ép thì vội vàng ngăn lại, Dừng tay! Tiểu Cẩm không có tấn công tôi, là tôi tự mình đụng vào thành giường. Các người đi ra ngoài đi, tôi muốn nói chuyện với nó một lát.
Hứa phu nhân, bà chắc chứ? Bác sĩ Hồ có chút lo lắng, dù sao theo như lời của cảnh sát thì tình hình bệnh của Mộc Cẩm rất nghiêm trọng.
Con gái của tôi vẫn còn chưa đến nỗi sẽ giết tôi!
Nghe giọng điệu Hứa Nhã Như có chút tức giận, bác sĩ Hồ đành phải nhăn mặt nhíu mày dẫn một đám người đi ra ngoài. Mặc kệ thế nào thì ông vẫn phải nể mặt mũi Nhà họ Hứa.
Mẹ, mẹ, thật xin lỗi! Mộc Cẩm lảo đảo quỳ bên cạnh Hứa Nhã Như, Con chỉ bị dọa thôi!
Hứa Nhã Như lạnh lùng kéo Mộc Cẩm nằm xuống giường, đừng nói là Mộc Cẩm bị dọa mà ngay cả bà cũng phải mất mấy tháng mới từ từ chấp nhận được chuyện mình mất cánh tay là thật, khi đó bà đau đến mức suýt nữa hôn mê!
Mẹ, cánh tay của mẹ bị làm sao vậy? Khuôn mặt tái nhợt trở nên nghiêm túc, Mộc Cẩm chậm rãi kéo ống tay áo của Hứa Nhã Như lên, xúc cảm và màu da khác với cánh tay thật làm cho Mộc Cẩm đỏ mắt lên, toàn bộ cánh tay phải đều là giả!
Nước mắt nhỏ từng giọt, từng giọt, Mộc Cẩm cầm lấy cánh tay giả của Hứa Nhã Như, tức giận nói, Sao lại thế này? Mẹ, có chuyện gì xảy ra? Cánh tay phải của mẹ đâu, mau nói cho con biết rốt cuộc cánh tay phải của mẹ bị làm sao vậy?
Hứa Nhã Như bị cô cào đau, hơn nữa đeo tay giả vốn rất khó chịu lại còn bị Mộc Cẩm túm chặt như vậy nên bà đau đến nhe răng trợn mắt.
Mẹ, mẹ nói đi, mẹ nói đi! Mộc Cẩm giống như nổi điên nắm bả vai Hứa Nhã Như lung lay, vết thương trên tay cô vừa mới được xử lý mà động tác của cô lại mạnh như vậy nên máu tươi đã thấm đầy băng gạc. Mẹ, nói cho con biết, ai làm vậy? Là ai làm? Tên khốn kiếp nào đã chặt đứt cánh tay của mẹ? Rốt cuộc, rốt cuộc là tên khốn nào? Động tác của Mộc Cẩm quá mạnh nên sau khi Hứa Nhã Như thét một tiếng thét kinh hãi thì cánh tay giả cũng rớt xuống, Mộc Cẩm ngơ ngác nhìn toàn bộ cánh tay giả bị rơi ra rồi sau đó ôm lấy Hứa Nhã Như khóc rống lên!
Mẹ, nói cho con biết là ai, con sẽ giết tên đó cho mẹ!
Sau một lúc lâu, thấy Mộc Cẩm khóc đủ thì Hứa Nhã Như mới đẩy cô ra, trầm giọng nói, Tiểu Cẩm, tiện nhân Mộc Yên kia tìm được người giúp đỡ rất lợi hại!
Vừa nghe đến hai chữ Mộc Yên thì gương mặt của Mộc Cẩm trở nên cực kỳ dữ tợn đáng sợ, đè bả vai Hứa
Trên sàn nhà lạnh như băng, Mộc Cẩm ôm Hứa Nhã Như nhịn không nổi nữa khóc lớn tiếng lên.
Mẹ, mẹ, tiện nhân kia quá lợi hại, chúng ta đấu không lại cô ta! Sắc mặt Mộc Cẩm tái nhợt nhanh tay ôm lấy cánh tay Hứa Nhã Như.
Nhưng càng ôm thì càng cảm thấy không đúng, nhớ tới từ lúc cô bị Mộc Quốc Hồng đuổi ra khỏi nhà họ Mộc đã hai ba tháng không gặp Hứa Nhã Như, cả người Hứa Nhã Như tiều tụy không ít, hơn nữa cánh tay của bà có cảm giác lạnh lẽo, giống như là đang ôm một cây sắt thép lạnh như băng.
A! Đẩy Hứa Nhã Như ra, Mộc Cẩm thét chói tai, Mẹ... Mẹ... Cánh tay của mẹ, nó đâu rồi?
Hứa Nhã Như bị đẩy về phía mép giường, lảo đảo một cái, rồi đập đầu vào thành giường, Rầm! Hứa Nhã Như mơ màng đứng lên, sờ soạng vết thương trên trán, chảy máu.
Người canh chừng bên ngoài nghe thấy tiếng động thì vội vàng đi vào đè Mộc Cẩm đang điên cuồng lại, bác sĩ phụ trách Mộc Cẩm nâng Hứa Nhã Như dậy nhịn không được trách cứ, Hứa phu nhân, không phải đã nói bà đừng gặp mặt Mộc Cẩm tiểu thư rồi sao, cô ta sẽ đánh bà, sao bà lại không nghe vậy” Ông lấy thuốc sát trùng trong hòm thuốc ra, lau miệng vết thương cho Hứa Nhã Như.
Hứa Nhã Như đang trong cơn mơ màng cũng dần khôi phục thần trí, nhìn Mộc Cẩm đang bị thương mà lại bị đè ép thì vội vàng ngăn lại, Dừng tay! Tiểu Cẩm không có tấn công tôi, là tôi tự mình đụng vào thành giường. Các người đi ra ngoài đi, tôi muốn nói chuyện với nó một lát.
Hứa phu nhân, bà chắc chứ? Bác sĩ Hồ có chút lo lắng, dù sao theo như lời của cảnh sát thì tình hình bệnh của Mộc Cẩm rất nghiêm trọng.
Con gái của tôi vẫn còn chưa đến nỗi sẽ giết tôi!
Nghe giọng điệu Hứa Nhã Như có chút tức giận, bác sĩ Hồ đành phải nhăn mặt nhíu mày dẫn một đám người đi ra ngoài. Mặc kệ thế nào thì ông vẫn phải nể mặt mũi Nhà họ Hứa.
Mẹ, mẹ, thật xin lỗi! Mộc Cẩm lảo đảo quỳ bên cạnh Hứa Nhã Như, Con chỉ bị dọa thôi!
Hứa Nhã Như lạnh lùng kéo Mộc Cẩm nằm xuống giường, đừng nói là Mộc Cẩm bị dọa mà ngay cả bà cũng phải mất mấy tháng mới từ từ chấp nhận được chuyện mình mất cánh tay là thật, khi đó bà đau đến mức suýt nữa hôn mê!
Mẹ, cánh tay của mẹ bị làm sao vậy? Khuôn mặt tái nhợt trở nên nghiêm túc, Mộc Cẩm chậm rãi kéo ống tay áo của Hứa Nhã Như lên, xúc cảm và màu da khác với cánh tay thật làm cho Mộc Cẩm đỏ mắt lên, toàn bộ cánh tay phải đều là giả!
Nước mắt nhỏ từng giọt, từng giọt, Mộc Cẩm cầm lấy cánh tay giả của Hứa Nhã Như, tức giận nói, Sao lại thế này? Mẹ, có chuyện gì xảy ra? Cánh tay phải của mẹ đâu, mau nói cho con biết rốt cuộc cánh tay phải của mẹ bị làm sao vậy?
Hứa Nhã Như bị cô cào đau, hơn nữa đeo tay giả vốn rất khó chịu lại còn bị Mộc Cẩm túm chặt như vậy nên bà đau đến nhe răng trợn mắt.
Mẹ, mẹ nói đi, mẹ nói đi! Mộc Cẩm giống như nổi điên nắm bả vai Hứa Nhã Như lung lay, vết thương trên tay cô vừa mới được xử lý mà động tác của cô lại mạnh như vậy nên máu tươi đã thấm đầy băng gạc. Mẹ, nói cho con biết, ai làm vậy? Là ai làm? Tên khốn kiếp nào đã chặt đứt cánh tay của mẹ? Rốt cuộc, rốt cuộc là tên khốn nào? Động tác của Mộc Cẩm quá mạnh nên sau khi Hứa Nhã Như thét một tiếng thét kinh hãi thì cánh tay giả cũng rớt xuống, Mộc Cẩm ngơ ngác nhìn toàn bộ cánh tay giả bị rơi ra rồi sau đó ôm lấy Hứa Nhã Như khóc rống lên!
Mẹ, nói cho con biết là ai, con sẽ giết tên đó cho mẹ!
Sau một lúc lâu, thấy Mộc Cẩm khóc đủ thì Hứa Nhã Như mới đẩy cô ra, trầm giọng nói, Tiểu Cẩm, tiện nhân Mộc Yên kia tìm được người giúp đỡ rất lợi hại!
Vừa nghe đến hai chữ Mộc Yên thì gương mặt của Mộc Cẩm trở nên cực kỳ dữ tợn đáng sợ, đè bả vai Hứa
|
/144
|

