Nhìn Dung Lạc càng lúc càng tới gần, Mộc Yên đang nhếch môi đột nhiên hơi hạ xuống.
Cả người cô đều là máu của Mộc Cẩm, cô ta đã bị bảo an bế ra ngoài, Lâm Uyển sợ tới mức ngồi phịch xuống đất.
Anh nhìn thấy gì rồi? Cô nhìn anh chằm chằm, khóe môi nở nụ cười chế giễu, Cảm thấy thế nào?
Dung Lạc híp mắt lại, anh bước đến bên người cô rồi dùng sức bế cô lên.
Thấy cảnh tượng như vậy, Tạ Phong đứng ở lầu hai nở nụ cười chua sót, anh hiểu được ý của Mộc Yên, người luôn ác độc như cô mà cũng sợ người đàn ông của mình nhìn thấy bộ mặt này, nguyên nhân rất đơn giản, vì cô để ý anh. Anh đang nghĩ nếu lúc này người đi đến chỗ cô là anh thì cô sẽ dùng cách thức uy hiếp bạo lực như trước để với anh. Dung Lạc vừa xuất hiện thì Tạ Phong liền cảm thấy mình thật sự không có cơ hội, bởi vì ngay cả người máu lạnh như cô mà cũng học được cách để ý cảm nhận của đối phương, khi đôi mắt đen nhánh như mưa bụi của cô nhìn thấy Dung Lạc, trong khoảnh khắc đó không hề có chút thô bạo. Cô thật sự thích Dung Lạc.
Ngoài khách sạn Rhino, chiếc Lamborghini màu trắng chìm trong bóng đêm.
Mộc Yên bị Dung Lạc ôm, khi đóng cửa xe, anh đã đặt cô ngồi ngay ngắn trên ghế, một nụ hôn mang theo hương vị bá đạo lại cố chấp đặt xuống môi cô. Một lần lại một lần, hôn rất mạnh mẽ, cô còn chưa kịp thở thì đã bị anh hôn tiếp tục.
Lạc Lạc! Cô giãy dụa ngăn cản anh, không biết tại sao anh lại đột nhiên hôn điên như vậy.
Cắn đứt mấy nút áo của cô, Dung Lạc vươn tay chống hai bên người cô, Cục cưng, rốt cuộc em sợ cái gì? Trong đôi mắt đen nhánh, sâu thẳm của anh đều là bóng dáng của Mộc Yên.
Cô nhìn vào ánh mắt anh, cô thấy được sự yếu ớt và nỗi bất an của mình.
Mọi chuyện xảy ra đêm nay khiến cô quá khác thường, cô thậm chí còn không khống chế được bản thân mình. Sau khi giương cung bạt kiếm với Lý Hân thì nội tâm của cô luôn có một loại cảm xúc kì lạ, dù có phát tiết thế nào thì cảm giác không an toàn vẫn cứ làm cho bản tính bạo lực và máu điên cuồng trong người cô dâng trào lên, vì thế cô đã trút hết lên người Mộc Cẩm.
Anh dẫn dắt cô nhảy điệu Waltz vĩnh hằng, dưới ngọn đèn cô chưa bao giờ thấy anh đẹp đến mức khiến cô không mở mắt ra được như hôm nay. Điệu nhảy vĩnh hằng này làm cho cô càng thấy rõ ràng cuộc sống của anh luôn xoay quanh ánh đèn mà người luôn tuyệt vọng đi trong bóng đêm như cô sao có thể có được anh chứ?
Hoắc Thất có sức ảnh hưởng quá lớn đối với cô, tuy rằng Mộc Yên luôn đè nén nhưng sâu trong trái tim cô thì lại rất sợ hãi. Quyết liệt với nhà họ Mộc, phản bội tổ chức, quay lưng làm kẻ địch với sư phụ, ngoại trừ anh, cô thật sự không có gì cả.
Lạc Lạc, anh là của một mình em. Cô quật cường, bướng bỉnh nhìn anh chằm chằm.
Trong mắt cô đầy vẻ mê hoặc người, Dung Lạc nhìn cô nghiêm túc nói, Anh là của một mình cục cưng. Mãi mãi là của một mình em.
Sự tức giận trên mặt Mộc Yên tiêu hết hơn một nửa, đột nhiên trừng mắt mở miệng lạnh lùng nói, Lạc Lạc, người không giữ lời hứa thì em sẽ giết anh! Con dao lạnh như băng lóe sáng, không biết từ khi nào đã đặt ở
Cả người cô đều là máu của Mộc Cẩm, cô ta đã bị bảo an bế ra ngoài, Lâm Uyển sợ tới mức ngồi phịch xuống đất.
Anh nhìn thấy gì rồi? Cô nhìn anh chằm chằm, khóe môi nở nụ cười chế giễu, Cảm thấy thế nào?
Dung Lạc híp mắt lại, anh bước đến bên người cô rồi dùng sức bế cô lên.
Thấy cảnh tượng như vậy, Tạ Phong đứng ở lầu hai nở nụ cười chua sót, anh hiểu được ý của Mộc Yên, người luôn ác độc như cô mà cũng sợ người đàn ông của mình nhìn thấy bộ mặt này, nguyên nhân rất đơn giản, vì cô để ý anh. Anh đang nghĩ nếu lúc này người đi đến chỗ cô là anh thì cô sẽ dùng cách thức uy hiếp bạo lực như trước để với anh. Dung Lạc vừa xuất hiện thì Tạ Phong liền cảm thấy mình thật sự không có cơ hội, bởi vì ngay cả người máu lạnh như cô mà cũng học được cách để ý cảm nhận của đối phương, khi đôi mắt đen nhánh như mưa bụi của cô nhìn thấy Dung Lạc, trong khoảnh khắc đó không hề có chút thô bạo. Cô thật sự thích Dung Lạc.
Ngoài khách sạn Rhino, chiếc Lamborghini màu trắng chìm trong bóng đêm.
Mộc Yên bị Dung Lạc ôm, khi đóng cửa xe, anh đã đặt cô ngồi ngay ngắn trên ghế, một nụ hôn mang theo hương vị bá đạo lại cố chấp đặt xuống môi cô. Một lần lại một lần, hôn rất mạnh mẽ, cô còn chưa kịp thở thì đã bị anh hôn tiếp tục.
Lạc Lạc! Cô giãy dụa ngăn cản anh, không biết tại sao anh lại đột nhiên hôn điên như vậy.
Cắn đứt mấy nút áo của cô, Dung Lạc vươn tay chống hai bên người cô, Cục cưng, rốt cuộc em sợ cái gì? Trong đôi mắt đen nhánh, sâu thẳm của anh đều là bóng dáng của Mộc Yên.
Cô nhìn vào ánh mắt anh, cô thấy được sự yếu ớt và nỗi bất an của mình.
Mọi chuyện xảy ra đêm nay khiến cô quá khác thường, cô thậm chí còn không khống chế được bản thân mình. Sau khi giương cung bạt kiếm với Lý Hân thì nội tâm của cô luôn có một loại cảm xúc kì lạ, dù có phát tiết thế nào thì cảm giác không an toàn vẫn cứ làm cho bản tính bạo lực và máu điên cuồng trong người cô dâng trào lên, vì thế cô đã trút hết lên người Mộc Cẩm.
Anh dẫn dắt cô nhảy điệu Waltz vĩnh hằng, dưới ngọn đèn cô chưa bao giờ thấy anh đẹp đến mức khiến cô không mở mắt ra được như hôm nay. Điệu nhảy vĩnh hằng này làm cho cô càng thấy rõ ràng cuộc sống của anh luôn xoay quanh ánh đèn mà người luôn tuyệt vọng đi trong bóng đêm như cô sao có thể có được anh chứ?
Hoắc Thất có sức ảnh hưởng quá lớn đối với cô, tuy rằng Mộc Yên luôn đè nén nhưng sâu trong trái tim cô thì lại rất sợ hãi. Quyết liệt với nhà họ Mộc, phản bội tổ chức, quay lưng làm kẻ địch với sư phụ, ngoại trừ anh, cô thật sự không có gì cả.
Lạc Lạc, anh là của một mình em. Cô quật cường, bướng bỉnh nhìn anh chằm chằm.
Trong mắt cô đầy vẻ mê hoặc người, Dung Lạc nhìn cô nghiêm túc nói, Anh là của một mình cục cưng. Mãi mãi là của một mình em.
Sự tức giận trên mặt Mộc Yên tiêu hết hơn một nửa, đột nhiên trừng mắt mở miệng lạnh lùng nói, Lạc Lạc, người không giữ lời hứa thì em sẽ giết anh! Con dao lạnh như băng lóe sáng, không biết từ khi nào đã đặt ở
|
/144
|

