Thịnh Sủng Bà Xã Phúc Hắc

Chương 101 - Chương 101

/144


Dưới ánh đèn xa hoa, khuôn mặt tuấn tú của Dung Lạc mờ ảo làm cho Mộc Yên cảm thấy có mê muội không nói nên lời.

Cho tới bây giờ cô đều luôn sống trong bóng đêm, lần đầu tiên phát hiện thì ra ánh sáng cũng không có chói mắt như trong tưởng tượng. Bởi vì anh mà toàn bộ thế giới của cô đều bắt đầu trở nên nhu hòa.

Khi buổi tiệc bắt đầu, huơng rượu và mùi nước hoa quý phái cùng hòa quyện trong không khí.

Mọi người bị ảnh hưởng bởi độ cồn trong rượu, cơ thể nam nữ đều tiết hormone hấp dẫn đối phương, không khống chế được bản thân mà ôm nhau khiêu vũ.

Tiếng đàn violon trầm thấp nhẹ nhàng thay thế giai điệu violon sôi động, những vũ điệu nóng bỏng dẫn đưa buổi tiệc theo chiều hướng điên cuồng. Ngậm một đóa hoa Mân Côi đỏ tươi trong miệng, váy dài đỏ rực xinh đẹp, cả trai lẫn gái đều nhảy điệu samba mạnh mẽ, vừa nhiệt tình vừa trêu ghẹo nhau, điệu nhảy đong đưa thay đổi liên tục.

Nhưng mà giữa sàn nhảy còn có hai người đan xen mười ngón tay vào nhau, không có lễ phục lộng lẫy xinh đẹp, cũng không hòa theo giai điệu nóng bỏng, bước nhảy xoay tròn thật hoàn mỹ, người đàn ông anh tuấn ung dung cao quý, khí chất thanh lịch, bọn họ khiêu vũ không giống với mọi người.

Dưới nền nhạc nóng bỏng như vậy, điệu Waltz ấm áp này lại không hề khiến người xem thấy phản cảm mà ngược lại còn trở nên nổi bật giữa đám đông.

Dung Lạc đặt tay lên lưng Mộc Yên, không hề bị ảnh hưởng bởi bầu không khí nóng bỏng xung quanh, anh ôm lấy cô chậm rãi xoay tròn, đung đưa xoay người nhảy múa. Bước nhảy hoàn toàn không hợp với tiết tấu âm nhạc nhưng dưới sự dẫn dắt của Dung Lạc, kỹ thuật nhảy của cả hai rất ăn ý, hai người cùng xoay tròn, ấm áp lãng mạn giống như không một cảnh trong truyện huyền thoại.

Lạc Lạc. Mộc Yên tựa vào ngực anh, nhịn không được ngẩng đầu nhìn anh, cô chưa bao giờ thấy Dung Lạc đẹp như vậy.

Anh ở đây. Anh nghiêng người xoay tròn một cái rồi cúi xuống hôn lên môi cô, nhưng chỉ lướt nhẹ qua rồi lập tức rời đi. Nụ hôn này mang theo ý trấn an, nhưng vì nền nhạc lúc này mà lại có thêm một hàm ý khác.

Giữa bữa tiệc xa hoa trang hoàng lộng lẫy lại có một vũ khúc khác biệt, cả nam lẫn nữ đang nhảy sung sức đều nhao nhao ôm nhau cùng khiêu vũ.

Trong mắt bọn họ chỉ có lẫn nhau, bọn họ cũng hiểu ý nhảy théo nhịp điệu trong lòng, không để ý đến những thứ chung quanh, đây là điệu nhảy của riêng hai người.

Vũ khúc tao nhã nhẹ nhàng mang theo sự thanh lịch của giới quý tộc thời Trung Cổ, hai ngươi cùng trao cho nhau tình yêu say đắm, ôm nhau xoay tròn đến vĩnh hằng. Anh ôm lấy cô, giống như muốn nhảy múa cùng cô đời đời kiếp kiếp, không bao giờ xa rời vậy.

Khí chất tao nhã của anh dưới ánh đàn ngọc quá đẹp mắt, nhất là khi anh mỉm cười, lực sát thương càng mạnh mẽ như dòng điện trong tia nắng mặt trời vậy, có thể phá hủy vạn vật trong thế gian. Nhưng mà tất cả những thứ này đều chỉ dành riêng cho cô gái trong lòng anh mà thôi.

Vừa mạnh mẽ vừa mềm mỏng, tốc độ múa cũng thay đổi, khi Dung Lạc kiên nhẫn dẫn dắt đổi qua điệu Valse thì Mộc Yên vẫn luôn không biết nhảy cũng đã phối hợp nhịp nhàng với anh. Cánh tay đang đặt trên thắt lưng cô cũng siết chặt lại, hai người liền áp sát vào nhau, không hề có khoảng cách. Cục cưng, kiếp này anh chỉ nhảy với một mình em.” Trong lúc ôm nhau, anh hôn lên cái trán của cô.

Cho tới bây giờ Dung Lạc vẫn luôn không thích những nơi náo nhiệt, những bữa tiệc anh tham gia cũng rất ít, mặc dù những đứa bé lớn lên trong Nhà họ Dung đều phải học một vài điệu nhảy xã giao nhưng Dung Lạc lại không khiêu vũ với bất cứ ai. Bởi vì một khi anh chọn người nào thì cũng muốn cùng khiêu vũ với người đó cả đời. Mọi người thường nói, đời người như một buổi vũ hội, người ban đầu dạy bạn khiêu vũ cũng chưa chắc có thể đi với bạn đến cuối buổi tiệc. Nhưng anh lại không nghĩ vậy, hôm nay anh dạy cục cưng nhà anh khiêu vũ thì anh nhất định muốn cùng cô đi đến cuối cuộc đười, , đến chết cũng không đổi.

Vũ khúc kết thúc, khuôn mặt trắng nõn của Mộc Yên cũng hơi ửng hồng, Dung Lạc ôm lấy cô đi qua một bên nghỉ ngơi.

Cục cưng, em mệt sao? Bỏ thêm đá vào một ly nước chanh rồi đưa cho cô.

Không sao. Mộc Yên tựa vào trong lòng Dung Lạc, liếc nhìn về giữa đại sảnh. Cô hiểu nếu không phải vì mình thì người lạnh nhạt như Dung Lạc sẽ không xuất đầu lộ diện ở đây.

Khi tất cả mọi người đang nhảy điệu Samba, anh lại dẫn dắt cô nhảy điệu Waltz, chữ Waltz trong tiếng Latin cổ xưa có nghĩa là ‘Vĩnh hằng'. Cô hiểu được ý của anh, Dung Lạc rất mẫn cảm, từ khi anh phát hiện cô bất an thì mọi cử chỉ hành động của anh đều muốn trấn an cô, muốn cô an tâm. Cô thích sự săn sóc của anh, ngay cả cách bảo vệ cô cũng dịu dàng như vậy. Anh đối tốt với cô thậm chí còn dùng mọi cách để cô không cảm thấy tù túng, cũng không muốn cô có cảm giác tội lỗi. Dung Lạc như vậy thì sao cô có thể không yêu được?

Lạc Lạc. Trong nước chanh có bỏ thêm chút rượu làm cho cô trở nên quyến rũ hơn. Khác với lúc trước, lúc này giọng nói của cô có chút ý làm nũng làm cho Dung Lạc chấn động. Cho tới bây giờ Mộc Yên đều rất mạnh mẽ, lợi hại, cho dù hai người đã thể hiện tâm ý nhưng cô cũng chưa bao giờ thể hiện sự ỷ lại vào anh như vậy.

Ngón tay trắng nõn xoa gương mặt tuấn tú của anh, môi đỏ mọng nhếch lên, híp mắt lại trông hết sức tà tứ, Lạc Lạc. Môi cô đưa sát lại gần anh nhưng cũng không hôn mà lại hà hơi, cảm giác rất mờ ám. Ngay khi anh muốn hôn cô thì cô lại nghiêng người làm anh hôn lệch vào gương mặt cô.

Mộc Yên trêu tức liếc anh một cái, tiếp tục uống nước chanh trong tay, khóe môi cũng nhếch lên cho thấy tâm trạng cô hiện tại rất tốt.

Đôi mắt sâu thẳm của Dung Lạc âm u, nhịn không được oán thầm, nhất định phải cảnh cáo cô nhóc ranh mãnh này mới được!

Lúc Mộc Yên còn đang vui vẻ đắc ý vì mình có thể đùa giỡn được Dung Lạc thì lại quên ly nước chanh của mình có một cục đá, cô ngửa đầu lên uống một hơi, cảm giác lành lạnh làm cho cô nhíu mi liên tục. Miệng có cảm giác lạnh tê cứng, lúc này Mộc Yên đột nhiên nhớ tới một câu: Ra ngoài gây chuyện, sớm muộn gì cũng phải trả giá.

Dung Lạc quay đầu lại nhìn thấy Mộc Yên nhăn nhó vì miệng bị lạnh do cục đá thì nhíu mi, đau lòng nói, Cục cưng, nhổ hết ra đi, nhổ ra thì sẽ không lạnh nữa.

Lúc này đầu lưỡi Mộc Yên đã bị lạnh tê, ngoại trừ cách để cục đá trong miệng tan từ từ thì cô cũng không làm được gì. So với biểu cảm bình tĩnh của cô thì Dung Lạc lại lo lắng nhiều hơn.

Có muốn nhổ ra không?

Mộc Yên lắc đầu, nhíu chặt mi.

Anh chỉ có thể bất đắc dĩ ôm lấy cô, Mộc Yên giật mình, cảm thấy sự ấm áp trên môi lấn áp cảm giác lạnh lẽo, anh mút vài cái cục đá lạnh kia liền được đẩy qua miệng đối phương.

Cục đá lạnh nằm giữa lửa nóng của hai người, nhanh chóng


/144

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status