Sau Khi Kết Hôn, Tổng Tài Phải Đi Thu Nợ Giùm Vợ

Chương 7

/772


Tạ Cảnh Đình bĩu môi không cho là đúng  “Chị dâu? Em không chấp nhận nhé, đây đã là thời đại nào rồi. Em không tài nào hiểu nổi, ông nội cũng không phải người cổ hủ mà sao lại cố chấp với vụ hôn sự này của anh cả như thế, huống chi, năm đó ông già kia chỉ xuất hiện có đúng một lần rồi cũng không thấy ló mặt ra lần nào nữa. Ai biết người đột nhiên gọi điện tới "đòi nợ" này có phải thật hay không.”

Từ nhỏ, người mà anh ta tôn sùng nhất chính là anh cả Tạ Thời Dữ của mình.

Bà chị dâu không biết nhảy từ đâu ra này còn là đầu sỏ khiến anh cả của anh ta bị chê cười suốt nhiều năm, khỏi phải nói anh ta không thích người này đến mức nào.

Tạ Cảnh Châu liếc mắt nhìn anh ta, cùng một mẹ đẻ ra hiển nhiên cũng biết thằng em trai này của mình bất mãn điều gì rồi.

“Tam quan của bọn họ đi cùng ngũ quan, em cũng học theo sao?”

“Lẽ nào không phải sao? Từ lúc em có ký ức đến nay, mọi người đều nói sau lưng rằng người nắm quyền của tập đoàn Tạ thị có một cô vợ chưa cưới quê mùa sống ở trên núi. Không phải em đánh đồng toàn bộ người từ trên núi xuống đều nhà quê cả đâu, mà em chỉ cảm thấy thiệt thòi cho anh cả vì không thể tự do yêu đương, tìm một người mà mình thích thôi.”

Tạ Cảnh Châu chẳng muốn phải tranh luận với anh ta, không tiếp tục để ý đến lời cằn nhằn của Tạ Cảnh Đình nữa mà chuyên tâm nhìn chằm chằm vào lối ra vào.

Đúng lúc này, một nữ sinh mặc đồ thiền màu trắng có vẻ ngoài dịu dàng điềm tĩnh, mang tới cho người một loại cảm giác năm tháng bình yên đẩy hai chiếc vali to đùng bước ra khỏi lối ra, giống y như một tiến nữ lạc chốn phàm trần vậy.

Tạ Cảnh Châu nhìn thấy vậy hiển nhiên Tạ Cảnh Đình cũng nhìn thấy rồi.

Trước mắt anh ta sáng ngời hẳn lên, vội vàng chỉnh lại quần áo, đứng thẳng người, hoàn toàn không còn bộ dạng lười biếng của ban nãy nữa.

Anh ta vỗ lên vai Tạ Cảnh Châu  “Anh, anh trông lối ra đợi cái cô tên Đồ Sơn Cửu kia nhé, em có việc phải đi trước một bước đây.”

Nói xong, anh ta hơi ngẩng cao đầu, hất cằm lên một cách kiêu ngạo rồi đi về phía Đồ Sơn Cửụ

Tạ Cảnh Châu  “…”

Đồ Sơn Cửu vừa mới ra ngoài đã nhìn thấy hai anh em bọn họ, bởi vì bọn họ thật sự quá mức chói mắt.

Tạ Cảnh Đình trượt dài một bước đến trước mặt Đồ Sơn Cửu, giơ tay đẩy cặp kính râm trên sống mũi, khóe môi hơi nhếch lên, nói  “Người đẹp, anh thấy hành lý của em có vẻ rất nặng, một mình em không tiện xách đâu, ở đây đông người, để anh giúp em cho.”

Đồ Sơn Cửu cúi đầu liếc mắt nhìn chiếc vali bị ấn lại của mình, sau đó lại ngẩng đầu mỉm cười với Tạ Cảnh Đình.

“Em hai, chào em, chị là Đồ Sơn Cửu, là vợ chưa cưới của anh trai em đây.”

Tạ Cảnh Đình  “…”

Tạ Cảnh Châu ở cách đó không xa hiếm khi nhìn thấy vẻ mặt há hốc này của em trai mình, anh ta không nhịn được thả lỏng hai vai.

Đồ Sơn Cửu nghe thấy động tĩnh bèn thò đầu qua nhìn anh ta, giơ tay chào hỏi  “Chào em lớn nhé.”

Tạ Cảnh Châu cũng vẫy tay với cô  “Chào chị dâu, anh trai em có một cuộc họp quốc tế đã được lên lịch từ hôm qua, thật sự không thể rời đi được cho nên kêu hai đứa bọn em tới đây đón chị, đi thôi, xe đỗ ở ngoài bãi đỗ xe rồi.”


/772

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status