Cô toàn quên đòi nợ cho nên món nợ này có thể thu được thì phải lập tức thu ngay về, sổ nợ của cô đã sắp không còn chỗ để viết nữa rồi
Giao dịch đã làm lần này chỉ là cung cấp vị trí của người kia.
Về phần những cái khác, để sau này lại tính saụ
“Quý hành khách thân mến, chào mừng quý vị đã đồng hành cùng chuyến bay của chúng tôi. Máy bay sắp hạ cánh xuống sân bay Quốc tế Nam Thành. Hiện tại, máy bay đang trong quá trình hạ độ cao, xin quý khách vui lòng…”
Tiếng phát thanh vang lên, Đồ Sơn Cửu gấp cái bàn nhỏ dùng để chống tay lại, duỗi người một cái.
“Cuối cùng cũng sắp đến nơi rồi, ngồi máy bay không được thoải mái cho lắm ha, chóng hết cả mặt, tai còn như bị ù nữa, khó chịu muốn chết.”
Trương Học Phong ở bên cạnh vẫn ngồi yên như cũ.
Ầm một tiếng, máy bay hạ cánh xuống đất.
Anh ta lập tức lôi di động, ấn giữ nút khởi động nguồn.
Điện thoại vừa mở lên đã rung bần bật.
Anh ta cúi đầu nhìn, tin nhắn đầu tiên đập vào mắt là của đội trưởng bọn họ gửi cho anh ta.
Tiểu Trương, đã bắt được Lâm Phụng Lan Lần này cậu đã lập được công lớn rồi đấy
Trương Học Phong ngẩng đầu nhìn về phía Đồ Sơn Cửụ
Bởi vì chuyện này quá mức vi diệu, cộng thêm thời gian cấp bách cho nên khi ấy anh ta cũng không nói lại rõ tình hình cụ thể cho đội trưởng biết.
Nhưng bây giờ anh ta lại phải lo lắng một chuyện đây.
Anh ta không có khả năng độc chiếm công lao rồi, nhưng anh ta phải viết báo cáo này kiểu gì?
Người cung cấp manh mối nói mình đã bói ra được?
Đồ Sơn Cửu cũng không biết sự băn khoăn của anh ta lúc này mà đeo túi xách của mình lên, chen ra đằng trước.
Có người sẽ đón cô ở lối ra vào, cô không thể để người đợi quá lâu được.
Cùng lúc đó.
Trong đám đông ở lối ra vào có hai nam sinh đứng như hạc giữa bầy gà.
Vẻ ngoài của bọn họ na ná nhau khoảng bảy phần, chiều cao cũng sêm sêm, đo qua bằng mắt đều khoảng một mét tám mươi lăm.
Vừa cao vừa đẹp trai, hiển nhiên sẽ thu hút sự chú ý của không ít người rồi.
Hai người đang quan sát xung quanh lỗi ra vào.
Trước khi tới đây, Tạ Cảnh Châu và Tạ Cảnh Đình đã hỏi anh cả nhà mình về tướng mạo của Đồ Sơn Cửụ
Nhưng Tạ Thời Dữ nói mình cũng không biết bây giờ trông cô như thế nào.
Có điều, anh cũng nói cô sẽ tự nhận ra được bọn họ, kêu bọn họ sau khi đến cứ đứng đợi ở đó là được.
Cho nên hai người họ thật sự không biết một tí gì hết.
Tạ Cảnh Đình lười phải gỡ kính râm, liếc mắt nhìn đồng hồ với vẻ mất kiên nhẫn.
“Đã trễ bao lâu rồi, lát nữa em còn có hẹn nữa, việc này không thể chậm trễ được đâu ”
Tạ Cảnh Châu nhún vai “Vừa mới gọi điện thoại hỏi rồi, phía bên Vân thị kiểm soát không lưu, có hoạt động quân sự nên phải hoãn hơn bốn mươi phút, nhưng nhìn giờ chắc cũng sắp đến rồi, em kiên nhẫn một chút đi, đó là chị dâu của chúng ta đấy.”
|
/772
|

