Tạ Cảnh Đình ở bên cạnh lại ra vẻ sống đã chẳng còn gì luyến tiếc, bởi vì bây giờ anh ta đang thấy đau mặt lắm.
Đồ Sơn Cửu gật đầu, cô biết chuyện này. Hôm qua lúc gửi tin nhắn cho Tạ Thời Dữ, anh đã nói chuyện này cho cô biết.
Hơn nữa, vốn dĩ là cô tới đột ngột, anh có việc không thể tới đón cô là chuyện rất bình thường.
Nếu không phải hôm qua ông nội hiện lên ân cần khuyên nhủ cô xuống núi thì cô thật sự không muốn đến nhanh như vậy, dù đã biết số điện thoại của Tạ Thời Dữ từ lâu nhưng cô chưa bao giờ từng liên lạc với anh.
Vừa định nhấc chân thì đột nhiên Đồ Sơn Cửu chợt nhớ ra chuyện gì đó, cô vỗ mạnh vào đầu một cái “Coi trí nhớ của mình này, suýt chút nữa đã quên mất.”
Tạ Cảnh Châu và Tạ Cảnh Đình có hơi không hiểu hành động này của cô.
Cô nói với hai anh em bọn họ “Hai người ở đây đợi một lát, chị đi thu nợ rồi sẽ về ngay.”
Thu nợ?
Thu nợ gì?
Mà thu nợ của ai?
Đi đâu thu nợ?
Tạ Cảnh Đình với Tạ Cảnh Châu đưa mắt nhìn nhau với vẻ mặt khó hiểụ
Chỉ thấy Đồ Sơn Cửu không đi luôn mà chỉ quay người nhìn về phía lối ra, giống như thể đang đợi người nào đó vậy.
Không lâu sau, một người đàn ông xuất hiện ở chỗ lối ra.
Say khi nhìn thấy Đồ Sơn Cửu, đối phương đi về phía bọn họ.
Tạ Cảnh Châu liếc mắt nhìn người đàn ông kia mấy lần, cứ cảm thấy anh ta rất quen mắt.
Một lúc sau, đột nhiên anh ta nhớ ra, đây không phải lão nhị của nhà họ Trương tại Nam Thành, cái người không chịu tiếp quản xí nghiệp của gia tộc mà kiên quyết chạy đi hoàn thành giấc mơ làm một cảnh sát đó sao?
Nghe nói vẫn luôn ở bên Vân thị, sao giờ lại về Nam Thành?
Lúc trước người nhà họ Trương phản đối anh ta đi làm cảnh sát, thậm chí còn lợi dụng nhân mạch để ngăn cản nhiều lần.
Mà người này cũng rất bướng, không chịu nghe lời, bỏ nhà ra đi đầu không ngoảnh lại, còn nói sẽ không về Nam Thành nữa.
Không ngờ cách biệt đã nhiều năm như thế, vậy mà lại trông thấy anh ta ở Nam Thành một lần nữa.
Dựa theo vai vế, bọn họ còn phải gọi anh ta một tiếng chú.
Tạ Cảnh Đình cũng nhận ra.
Hai người chuẩn bị đi lên chào hỏi một tiếng, nhưng còn chưa đợi họ kịp mở miệng thì đã nghe thấy Đồ Sơn Cửu giơ một tay về phía Trương Học Phong.
“Lời tiên tri đã thành hiện thực, thù lao một đồng, trả tiền.”
Trương Học Phong sững sờ, vừa rồi trong lúc gọi điện thoại cho đồng nghiệp đã không thấy người đâu, anh ta chạy theo ra ngoài là vì muốn hỏi thù lao của người bán dao chịu này là bao nhiêụ
Ba trăm, năm trăm, một vạn, hai vạn, anh ta đều đã từng nghĩ đến, nhưng cứ cố tình không ngờ cô chỉ lấy có đúng một đồng
Đồ Sơn Cửu khỏi cần nhìn cũng biết anh ta đang nghĩ gì.
“Đây là nghĩa vụ mà mỗi một công dân nên có, tôi là người tốt tuân thủ pháp luật. Nhưng quy tắc chính là quy tắc, nhận dao của người bán dao chịu, chỉ cần giao dịch hoàn thành thì tôi không thể không lấy thù lao, bằng không, sau này anh không gánh vác được đâụ”
Về phần thu bao nhiêu tiền vậy còn tùy thuộc vào người.
Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn còn phụ thuộc vào Đồ Sơn Cửụ
|
/772
|

