Sau Khi Kết Hôn, Tổng Tài Phải Đi Thu Nợ Giùm Vợ

Chương 5

/772


Mà thù lao này chính là cô sẽ kết hôn với người có vận khí lớn kia.

Mới đầu cô còn phản kháng bởi vì cùng lắm thì cô chết quách đi là xong chuyện, xuống dưới làm nhân viên công vụ tàm tàm với ông nội cũng rất tốt, chứ lỡ như bên nam không thích cô vậy không phải là làm khó người ta hay sao?

Đương nhiên, nếu đối phương không phải gu của cô thì cô cũng khó chịu lắm.

Nhưng suy nghĩ này vừa mới nhảy ra đã lập tức bị gọi tổ tiên mười tám đời ra ngoài.

Bạn có thể tưởng tượng được không, cô đang nằm mơ được hẹn hò với một anh đẹp trai thì đột nhiên cảnh vật xung quanh thay đổi, ông cố, bà cố, ông bà nội, cha mẹ, cô dì chú bác của cô đều đang khoanh tay đứng xung quanh đầu cô, mỗi người một câu chửi cô không ngóc đầu lên được.

Mà ý tứ đại khái chính là bây giờ nhà Đồ Sơn chỉ còn lại mỗi một mình cô, cô muốn để nhà Đồ Sơn tuyệt hậu hay sao?

Được rồi, vẫn là chiêu cũ, hương hỏa sắp đứt, cháu phải tiếp nối đi.

Thôi vậy, các người đông quỷ, các người có lý.

Tiếp nối thì tiếp nối 

Vì thế, dưới lời thúc giục của ông nội, cuối cùng cô cũng chịu hành động.

Suy nghĩ đến đây đột nhiên tắt ngúm, bởi vì Đồ Sơn Cửu phát hiện ra người bên cạnh đã đổi thành người khác.

Nhưng cô cũng không quay đầu nhìn, bởi vì cô biết người tới chắc chắn là Trương Học Phong.

Trương Học Phong mở mục ghi chú trên di động ra  “Khụ, cô gái, bây giờ tôi muốn xin thông tin của cô, mong cô phối hợp.”

Đồ Sơn Cửu không thấy có vấn đề gì cả, phối hợp với cảnh sát làm việc là nghĩa vụ mà mỗi một công dân nên có, không cần biết bạn giữ chức vụ gì nhưng đầu tiên, bạn chính là người Trung Hoa  “Được, chú hỏi đi.”

Thấy cô phối hợp như vậy, Trương Học Phong còn ngạc nhiên một lúc, nhưng anh ta đã nhanh chóng thu lại cảm xúc mà bắt đầu hỏi  “Họ tên, tuổi tác, nghề nghiệp.”

“Đồ Sơn Cửu, 19 tuổi, người bán dao chịụ”

Đến bây giờ, Trương Học Phong vẫn không biết người bán dao chịu mà cô nói rốt cuộc là cái nghề gì.

Nhưng anh ta cũng không truy hỏi mà trực tiếp gõ vào mục ghi chú trên di động.

Không sai, anh ta thật sự đang làm ghi chép, chứ không phải chỉ vì lòng tò mò cá nhân.

Trương Học Phong hỏi tiếp  “Cô có quen biết Lâm Phụng Lan không?”

Tên buôn người đang chạy trốn kia tên là Lâm Phụng Lan.

“Không biết.”

“Vậy tại sao cô lại biết hành tung của Lâm Phụng Lan?”

“Bói ra được.”

“Bói ra được.”

Cuối cùng, Đồ Sơn Cửu cũng quay đầu nhìn Trương Học Phong.

Cô gật đầu, sau đó giơ ngón trỏ và ngón giữa làm hình cái kéo, lách cách lách cách “cắt” hai phát.

Trương Học Phong sững sờ, cái hiểu cái không.

Thế này còn kêu anh ta hỏi kiểu gì nữa?

Nhưng cứ cố tình đôi mắt đó của cô còn tự tin đến tỏa sáng, khiến người vô thức tin tưởng lời cô nói.

Chuyến bay từ Vân Thị đến Nam Thành mất ba tiếng đồng hồ.

Nếu đi tàu cao tốc sẽ chậm hơn máy bay hai tiếng rưỡi.

Nhưng bên phía Lâm Phụng Lan lại lên tàu cao tốc sớm hơn bọn họ một tiếng.

Cộng thêm lúc máy bay cất cánh từ Vân Thị gặp phải kiểm soát không lưu, phải đợi thêm bốn mươi phút nữa, cộng tổng thể thời gian lại vừa vặn lúc hạ cánh xuống Nam Thành thì bên phía trạm tàu điện cao tốc sẽ có tin tức.


/772

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status